Điều mình chưa giỏi – No.3: Ái ngữ (2021)

Hôm nọ đọc một câu chuyện làm cho mình phải suy nghĩ và hạ một cái quyết tâm là phải bắt đầu làm và cố gắng làm trọn vẹn hạnh ái ngữ.

Mình biết đến truyện Chỉ là hoàng hậu khá tình cờ. Trong 1 ngày mệt mỏi, buồn chán xin nghỉ phép nằm nhà thì lại lờ đờ tìm đọc các bài review truyện với một tâm thế đãi cát tìm vàng không mấy hy vọng. Bởi vì đa số các bài rview mình đã cày nát, và các truyện nào đọc trong review thấy ưng thì cũng đã đọc từ 1 tới n lần. Hôm đó may mắn sao lại có bài review mới (tìm ra) của blog mà mình đã từng đọc truyện bạn ấy edit. Sẵn lưu lại đây để đọc từ từ.

Trong một list dài ơi là dài bạn ấy review như thế có nhiều cái plot nghe rất đặc sắc mặn mà, thế cơ mà mình lại chọn ngay một cái không mấy đặc sắc mặn mà trong đó để start, hahahaha. Và trúng thưởng.

Phải nói quá nhiều điều kì dị dẫn đến một lần lựa chọn ăn may của ngày hôm ấy.

Trúng thưởng ở đây phải nói là trúng thưởng nữ chính. Trời đất ơi, trong cả lịch sử đọc truyện mấy chục năm đông tây đủ cả, chưa có bộ nào mà mình thấy riêng nữ chính cân hẳn cả bộ truyện trong lòng mình như thế này (phần cũng vì plot và nam chính cũng ổn nhưng không quá đặc sắc mới lạ nên cán cân nghiên hẳn về nàng). Và nếu tác giả tiếp tục viết kiểu nữ chính như Từ Đạt vào n plot khác của n truyện khác thì mình vẫn sẵn lòng đọc n truyện đó cho tác giả vừa lòng. Đây, đây mới chính là điểm vi diệu =)))

Từ Đạt có một điểm tốt mà mình gần đây thấy tự hổ thẹn với bản thân vì rất nhiều lần mình đã không thể làm được. Mà cũng nhiều lần như vậy, sai lầm, hổ thẹn mà chưa chốt được cái quyết tâm để phải quyết liệt làm cho bằng được mọi lúc mọi nơi dù hoàn cảnh có như thế nào. Từ Đạt, nàng, đối xử với thế giới này một cách tử tế nhất mà nàng có thể trong mọi tình huống.

Từ Đạt sinh ra trong một gia tộc hiển hách nhất của một quốc gia xem trọng nhất chính là sự hiển hách =))). Và rồi khi nàng 5 tuồi được dự đoán là một “long phượng trung nhân” (ặc, người trong rồng phượng @@) đã đối mặt với không biết bao nhiêu gièm pha, kì thị. Nàng nhậm một chức quan nho nhỏ, chăm sóc đời sống cho chất tử – con tin các nước làng giềng gửi đến để đảm bảo. Những con người nàng tiếp xúc hằng ngày đầy bụng toan tính mưu mô luôn phải lợi dụng tất cả những thứ có thể để tự lo cho bản thân mình, bởi vì mẫu quốc và cha mẹ đã từ bỏ kì vọng về tương lai và thành tựu của họ. Thật không có lời lẽ nào để nói hết được về sự quan tâm, tử tế, đầy ý nhị mà Từ Đạt đã dành cho những người xung quanh. Thôi thì lược tóm một vài đoạn thoại của nàng mà mình cho là rất đắt giá.

Khi biết Lý Dung Trị tiếp tục dùng bóng tối để nàng nhận lầm hắn chỉ là một tiểu quan, cố gắng lấy lòng, lợi dụng tình cảm của nàng, Từ Đạt chỉ len lén lấy lại đồng tâm kết. Bị phát hiện nàng ý nhị nói, cái kết này cũ đã phai màu rồi, ngày khác tôi sẽ đem một cái khác cho công tử (Đây là đoạn đối thoạn mà mình thấy đắt giá vô cùng, vì nó làm mình quá hổ thẹn =)))) Thông thường nếu là khi mình biết mình đúng, ít khi mình tỏ ra yếu thế, nhường nhịn ai bao giờ. Lộn xộn vạch trần, trở mặt bây giờ @@)

Khi biết Ô Đồng Sinh kiêu ngạo từng kì thị nàng chỉ vì lời tiên tri kia, nay phải đi khất thực, rồi cuối cùng phải bán thân, Từ Đạt không hề từng muốn dè biểu hắn. Nàng muốn cứu hắn, lại e dè chỉ sợ hắn cảm thấy như vậy là sỉ nhục hắn. Nàng chuộc thân hắn lại vô cùng khách khí tế nhị nói là nàng cần hắn trợ giúp, lại e trợ giúp nàng chính là thiệt thòi cho nhân tài như hắn. Nói một lời Ô Đại công tử, nói lời hai cũng là Ô Đại công tử. (Bao nhiêu người có thể vẫn tôn trọng người đã từng xem thường mình chỉ vì họ có tài, và sẽ không hề có ý khi dễ, cười nhạo khi gặp dịp !?!)

Vẫn biết Ôn Vu Ý luôn gây họa tứ phía, lợi dụng nàng, biết nàng mắc mưu cũng mặc kệ, suýt nữa hại chết nàng; tại lần gặp trước khi mỗi người mỗi ngã, Từ Đạt nói rằng, chúc Vương gia trên đường từ nay về sau luôn được hài lòng như ý. (Dù là vừa ý hài lòng trong việc quậy nàng thành ra nhữ vậy sao, haizzz)

Vẫn biết người thân đối mình lạnh nhạt, khinh thường, thẳng đến lúc thấy chết không cứu nhưng nàng chưa bao giờ từng cất lời oán hận, muốn bỏ rơi họ. Khi hấp hối nàng nói, cha con từng nghĩ sẽ tính chuyện hôn nhân rồi trờ về chăm sóc cha khi tuổi già… (Chậc)

Suốt cả một bộ truyện, phải nói dù trong hoàn cảnh éo le bị ai lừa gạt, truy sát, bức hại, mình chưa bao giờ thấy nàng nói lời thô ác, sắc bén, nặng nề, chê bai với bất kì người nào. Nàng luôn nói những lời tử tế và dịu dàng nhất có thể dù nàng biết rõ ràng bụng dạ toan tính của những người kia. Từ Đạt không hề ngốc chút nào, trưởng thành trong hoàn cảnh đó, nàng còn nhạy cảm, tinh tế, thấu suốt hơn ai hết về thái độ, ánh mắt, hành vi của những người xung quanh. Bởi nếu không nàng đã bị ăn hết không còn một mẩu xương.

Chỉ là, nàng có muôn điều bất đắc dĩ chỉ vì một lời tiên đoán của một kẻ xa lạ, nàng cảm thông với sự bất đắc dĩ trong những toan tính, vụ lợi của người khác. Chỉ là, nàng bị thái độ khinh thường dè bỉu, lời nói gièm pha làm tổn thương, nên nàng không muốn dùng cách đó đối xử với những người khác. Nàng chỉ là nàng, ôn lương, nhiều cân nhắc cho người, ít quyết đoán, luôn không muốn làm hại hay gây tồn thưởng cho bất cứ ai. Nàng chỉ chỉ là nàng, luôn bình thuận, kiên định được trước sóng gió như đúng là chính nàng vậy. Mình mà còn thương nàng huống chi là các anh =))). Thế nên, nàng không thể là học sĩ như Từ Trực, cũng không thể làm Tướng Quân như Từ Hồi. Chỉ vừa vặn làm một hoàng hậu, bao dung thiên hạ Đại Ngụy.

Còn mình gần đây đúng là làm bitch nha =))). Thấy cũng nể team và mấy boss làm chung đã chịu đựng mình. Mình hay tự biện hộ là có những lúc không làm bitch không được. Đối với những người không nói lý lẽ thì đầu tiên mình còn nhẹ nhàng, nhưng nếu quá đáng là mình dùng thái độ rất aggressive + lý lẽ sắc bén để họ vừa tức lên càng sơ sót, còn người xung quanh thì cười chê, không còn tán thành họ. Thế là họ phải tự lùi bước. Thật ra cách làm đó mình thấy là nó khá thành công để trừ hại. Thế nhưng trong sự đạt được mục đích mình vẫn luôn thấy có tội lỗi. Kiểu như mình lớn mà đánh con nít, không có tí xíu khả năng phòng vệ nào. Chưa kể đa số những người như vậy đều tuổi anh, tuổi chú mình =(. Nghĩ nghĩ vẫn thấy thất đức lắm nha.

Giờ xong chuyện nghĩ lại, thì nói thẳng ra ngữ như mình còn chưa gặp hoàn cảnh ác liệt bằng ai. Chỉ là mình đã quen thói cường hào ác bá rồi, haizzzz =(, nên phản ứng như vậy chứ không phải không có cách làm khác. Phải sửa, phải sửa.

Đầu năm nay bóc được trúng đề mục: “Nếu bạn bị oan ức…” =)))), vừa cô lắm nhé. Năm nay thực hành hạnh kham nhẫn và ái ngữ đi thôi.

3 thoughts on “Điều mình chưa giỏi – No.3: Ái ngữ (2021)

  1. Hê nhô bạn :’D
    Mình vô tình click vào link dẫn tới blog bạn qua noti thông báo bài viết của mình được linked với một bài viết khác, sau đó lại vô tình thế nào mà đọc thêm những bài dịch/ review khác của bạn. Mình chỉ muốn gửi lại cmt để muốn nói với bạn rằng những bài review và bài dịch bạn viết rất hay, hi vọng bạn không lấy làm phiền nếu thi thoảng mình chạy sang học lỏm cách bạn dùng câu từ hiuhiu và tìm được truyện phù hợp qua các bài review của bạn ⁄(⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄

    À quên, chúc bạn ngày vui 🙂

    Like

    1. Ui, cảm ơn bạn nhiều cho cả bài review và comment. Mình cũng rất vui mừng khi tìm được blog của bạn, mình cũng xin phép có thể sang thăm nhà tìm truyện đọc truyện, và thỉnh thoảng comment chia sẻ nhé. Hihihi =)

      Liked by 1 person

Leave a comment