Nghĩ về sự bất toàn ft. Thất Lang

Nhiều tuần nay sự phiền chán những người xung quanh dâng lên trong lòng như những cơn sóng dồn của những ngày biển động, sóng trước chưa kịp dịu thì lại một con sóng khác lại tràn đến. Có những lúc cao trào, tôi cảm thấy phiền toái và cô độc đến mức muốn chấm dứt sự hiện diện của mình hoàn toàn, về tinh thần thậm chí là cả vật lý, trong tất cả sự tương giao.

Trong nhiều ngày như thế có 2 lần tôi chợt nhớ đến reply của mình trước tâm tình một bạn trẻ comment dưới truyện Mị Công Khanh, bởi vì khi trả lời, tôi thấy nó hé mở cho mình điều gì quan trọng lắm, mà vài tháng rồi từ khi tôi bắt đầu đọc lại các truyện top list cho đến nay vẫn chưa có thời gian nghĩ cho thật kĩ.

Đại ý trong comment bạn nói rằng nhân vật được xây dựng hoàn hảo quá, đến mức để lại trong lòng bạn cái bóng quá lớn, và bạn nghĩ rằng chắc ngoài đời thực sẽ chẳng thể tìm thấy một con người toàn vẹn đến vậy.

Ý nghĩ như thế chẳng mới, thậm chí nó thông thường đến mức gần như người đọc tiểu thuyết nhiều, chẳng ai xem chuyện đó có gì kì lạ để mà nêu lên hay bàn luận thêm nữa. Lúc đó tôi lại cảm thấy có chút thú vị, bởi, người nói ra điều đó có chút nét thơ ngây, chất phác, và chính điều này lại khác biệt dù là so với người thông thường trong giới đọc giả – mà đa số đều với bản tính duy mĩ, truy cầu điều gì đó vượt trên những điều thường nhật, hay là so với những người thông thường khác – đã dạn dày với thực tế cuộc đời đến mức từ bỏ suy tư về những điều lý tưởng.

Khi đối diện với một bạn trẻ chân chất như thế, tôi không kìm được muốn nhắn nhủ bạn vài dòng, từ chính những điều chân thật tôi trải qua và biết được. Ừ, chỉ mới biết được thôi, mà chẳng phải đã hoàn toàn học được, hay qua môn được, là một trong những điều tôi nhắc nhở chính mình mỗi khi đọc hoặc nghĩ về Mị Công Khanh.

Vương Hoằng, Vương Thất lang ấy, chàng cũng đầy bất toàn

À, mà thật ra nếu nhìn chàng từ con mắt của hầu như tất cả mọi người: tộc nhân, phụ tá, danh sĩ, nữ lang trong thành Kiến Khang, thậm chí là cả Nam triều, Thất lang rất hoàn hảo, đặc biệt toàn hảo, chẳng có một vết nứt khuyết nào (đặc biệt là trước khi chàng quen biết Trần thị A Dung). Chàng thông tuệ, tài trí, chàng tuấn mỹ, cao nhã, chàng lạnh nhạt, bất cần, chàng xa vời tựa như trăng sao, chẳng thể chạm tới.

Chàng là sản phẩm đạt tiêu chuẩn xuất sắc, cực mỹ của thời đại ấy. Một thời đại của phong hóa suy đồi sau cơn cực thịnh, của nội chiến – ngoại xâm loạn lạc, của vương triều bại hoại điên cuồng, của phận người vất vưởng như loài ngạ quỷ sống nay chết mai. Sĩ tộc bị vương quyền đề phòng, hoặc lao vào hưởng lạc thú giải sầu qua ngày, hoặc lao vào con đường tranh đoạt chẳng chừa một thủ đoạn nhơ bẩn. Một thời đại với hiện thực tồi tệ đế mức mà từ sâu trong tâm khảm của con người bị dồn nén vây bủa đến tuyệt vọng, để sự phản kháng tinh thần hóa hiện thành hình tượng xã hội duy mĩ mang nhiều nét cực đoan, méo mó.

Một thế đạo chuộng vẻ đẹp thanh tao, gầy yếu. Bởi chỉ có người an nhàn, chẳng chịu chút lao nhọc, khổ cực nào giữa một dòng xoáy loạn lạc đảo điên, mới có thể đẹp đẽ, thanh cao, gầy yếu.

Một thế đạo xem thường vua chúa, lại sùng bái danh sĩ như thần tiên, dù họ dường như chỉ là đám ăn không ngồi rồi, chẳng có cống hiến thực tế nào vào đời sống. Chỉ bởi, danh sĩ chẳng vướng vào tranh đấu vương quyền, vào lo âu thường tục để có cái ăn cái mặc. Họ có thể phóng túng, tự tại, xem thường lề lối xã hội khắt khe. Họ là sự an ủi về mặt tinh thần, là ước mơ của những con người bình dân.

Một thế đạo đặc biệt xem thường phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ có nét đẹp mị hoặc. Bởi dưới thời đại mà ngay cả nam nhân thượng tầng, được mọi ưu đãi giáo dục của xã hội, cũng phải chật vật chống đỡ để leo lên, cũng phải gánh chịu cái nhục nhã của một quốc gia vốn phồn hoa cực thịnh, nay đã thối rữa mục ruỗng trước nanh vuốt ngoại xâm, thì nữ nhân vốn luôn bị coi thường trong xã hội phong kiến lại càng chẳng khác gì là con kiến hôi giữa dòng nước xiết. Còn nữ nhân xinh đẹp, các nàng lại càng là những quân cờ chẳng thể toàn thây.

Thế đạo mà Thất lang chẳng muốn con mình chào đời, bởi vì: “sinh giả nhiều khổ, lao giả nhiều bi, tầm thường giả khả sát”, bởi vì ngay cả như chàng có thể cả đời phú quý an nhàn, có thể tài năng thiên phú hơn người, cũng đã bị một trói buộc tồn tại căn bản, chẳng thể an ổn trước một thời cuộc bi thương, nan tiến nan lui.

Thế đạo đáng thương khi mà cái từ tận sâu linh hồn con người ta, dù ở tầng lớp cao nhất hay thấp nhất của xã hội đều thiếu thốn, lại chẳng dám mơ tới, kỳ thực lại rất giản đơn. Là chút hơi ấm tình người chân thật giữa vô tận lạnh bạc và tuyệt vọng, là sự kiên trinh, một mực bất biến giữa vô vàn thối nát, đảo điên.

… Ánh mắt này rất chuyên chú, giống như mọi từ bỏ, mọi chấp niệm, mọi chua xót, chính là dùng thời khắc đó nhập tương tư vào hồn phách, khắc khát vọng vào linh hồn, cứ thế ngây ngốc, yên lặng biểu lộ ra.
Ánh mắt này rất si mê, rất thâm tình, rất chua xót, rất tương tư, rất tuyệt vọng… Tại thế đạo lạnh bạc, hoang đường bốc đồng này, đã không còn ai si mê không tỉnh ngộ đi thương yêu người khác như thế nữa.
Vương Hoằng đột nhiên cảm thấy trong mắt cay nồng, chàng ngửa đầu im lặng hồi lâu.

Chương 144

Thất lang chàng, đến cùng, dường như có tất mọi thứ mà tất cả thế nhân đương thời khao khát, thèm thuồng. Sao lại bảo chàng chẳng toàn hảo cho được.

Nhưng những người đó, nào có một ai là tri kỷ của chàng, là người thân cận, gần gũi với chàng. Người chàng để trong mắt cũng chỉ là những bạn bè danh sĩ, để trong lòng cũng chỉ có tổ phụ chàng, có Trần Dung. Mà nếu nhìn từ đôi mắt Trần Dung, Thất Lang nhiều khi thực đáng giận, thậm chí có đôi lúc khó mà chịu được con người chàng =)))

Trần Dung là một nữ lang cố chấp. Nàng có một ước nguyện nhỏ nhoi đời trước chẳng thể đạt được vì đã chọn lựa sai lầm, đời này nàng cũng vẫn chỉ một lòng một dạ muốn từ bài học rút ra được vun vén cho mình một đời an nhàn, bình thản. Mà ở chỗ cao khó tránh gió lạnh, Vương Hoằng lại cứ lúc nóng lúc lạnh, lúc muốn đoạn tuyệt lại lôi kéo mãi không buông, ép nàng đến chẳng thể an ổn.

Bạn bè chê cười chàng do dự, mất phong phạm. Nếu không buông được, sao lại chẳng dùng cách cương quyết mà chiếm đoạt. Nếu buông được, sao lại cứ dằng dai, tai tiếng mãi. Vết nứt của chàng là thế đó. Bởi vì để Trần Dung trong lòng nên chẳng muốn ép buộc, thương tổn nàng, mà buông tay thì chàng lại chẳng nỡ thương tổn mình.

Vương Hoằng, Vương Thất lang, cuối cùng thì chàng chẳng phải người ngoan tuyệt. Cũng như một ngày đó chàng chẳng thể tuân lời tổ phụ tự cắt miếng thịt trên tay, thì nay chàng cũng chẳng thể cắt đi miếng thịt trong tim mình.

“Xem ra lão tộc trưởng nói không sai, người như ta, tuy kiêu hùng có tài, nhưng chỉ có chí phụ nhân. Nếu không có người bức bách, nếu không chịu nổi nỗi đau thấu xương, cả đời này, cuối cùng cũng chỉ là người rảnh rỗi bàn chuyện phong nguyệt.”

Chương 189

Nhìn dưới con mắt của nữ tử, Vương Hoằng chẳng phải một tình lang hoàn hảo. Chàng rất vị kỷ, rất tự cho mình là đúng, rất hay quyết định bất chấp mong muốn của người khác, lý trí đến mức có thể đem mạng của người mình yêu ra đặt cược.

Nhìn dưới con mắt danh sĩ đương thời, Vương Hoằng chẳng phải một danh sĩ toàn hảo, bởi lòng chàng xưa nay vẫn còn vương chút chí hư vinh mãi đến ngày kia biết được mệnh mình vốn đoản mới hoàn toàn buông bỏ được.

Nhìn dưới con mắt của gia tộc, Vương Hoằng chẳng phải một tộc nhân hoàn hảo. Chàng nhận được nguồn lực phong phú nhất, giáo dục tốt nhất, chàng thông tuệ, tài trí, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể ngoảnh mặt quay đi trước thời cuộc, trước những phiền toái của xung đột thế lực, trước khuynh hướng của gia tộc.

Nhìn dưới con mắt của quốc gia xã tắc, Vương Hoằng càng chẳng phải bậc hiền tài lương đống. Ngoài sự hiện diện mang lại niềm an ủi về mặt tinh thần cho bá tánh, chàng chẳng làm được gì nhiều.

Nhìn dưới con mắt của một người đọc hiện đại, Lang Gia Vương thất chỉ là 1 công tử phong lưu giữa 1 rừng nam chính cổ trang =)))).

Vương Hoằng, kỳ thực, nếu có thể nhìn chàng rất gần, đủ gần để đặt chàng vào thước đo trực tiếp của vai trò, bổn phận, trong những mối tương quan cụ thể, và trong những kỳ vọng cá nhân, liền thấy chàng cũng thật bất toàn.

Một con người, dù là ở đời thực, hay được cố ý xây dựng một cách lý tưởng trong truyện đi chăng nữa, cũng chẳng thể trọn vẹn tất cả vai trò, tất cả mong đợi của chính mình, của một người khác, và càng chẳng thể thỏa mãn tất cả mọi người.

A Dung, thế gian này mọi việc đều là như thế, hiếm có người hoàn toàn được như ý muốn.[…] Nàng nhìn ánh trăng kia, tròn đến mức tận cùng rồi cũng sẽ khuyết. Hoa kia, nở đến mức cực diễm sẽ tàn lụi. Mưa, dữ dội đến mấy cũng sẽ không kéo dài lâu, gió cũng là như thế. A Dung, việc trên đời cho tới bây giờ đều là vậy, đều có khiếm khuyết, không được như ý muốn […] Nếu nàng cứ chấp niệm, đối với nàng và ta cũng không có lợi gì cả.

Chương 202

Đều nói thử sự cổ nan toàn, thế nhưng bản chất của sự bất toàn, lại còn cả sự toàn hảo để so sánh và đối chiếu với nó rốt cuộc là nằm ở đâu?

Khi viết xong bài này, tôi chợt hiểu.

Chẳng ở đâu cả. Chẳng ở sự vật, chẳng ở người nhìn.

Chỉ là, cái nhìn bị nhuốm màu của mong muốn cá nhân, của sợ hãi, hy vọng, và ẩn ức, của bất toại nguyện tất yếu khi mong muốn mâu thuẫn với mong muốn, khi mong muốn mâu thuẫn với hiện thực.

Chỉ là, cái nhìn bị vương vào những thước đo, những kỳ vọng, mắc vào những thói quen, những hệ quy chiếu tích tập trong tất cả trải nghiệm, tương quan, của đời này, đời trước, đời sau.

Chỉ là, cái nhìn bị hạn chế trong thân tâm này, với 1 mắt, 2 tai, 1 mũi, 1 lưỡi. Thân này, là một con người này, nên chẳng thể nghe, nhìn, nếm, ngửi, sờ như một con người khác, hay như loài cá, loài chim. Tâm này, trong thời-không này, trong trùng trùng nhân duyên, nên chẳng thể thấy nghe khắp cả, chẳng thể nghìn mắt, nghìn tai.

Chỉ là, cái nhìn bị bủa vây, mà lại không biết. Cái nhìn nhận lấy tấm lưới cũ kĩ, hoen ố, rối ren, mắc mứu, ràng buộc đó làm cái chân thật.

Cái nhìn chẳng thể vô tư, hồn nhiên, chất phác, như ánh sáng nhìn vào hư không, như hư không nhìn khắp tất cả chỗ. Chẳng hề nắm bắt, chẳng đi đâu, về đâu.

Khi nào em thôi cô đơn?
Giữa dòng nước cuộn xiết
Giữa mắt lưới ràng rịt

Khi nào em thôi phiền muộn?
Trên bóng ảnh chập chờn
Trên màn chiếu nhàu nhĩ

Khi nào thì em tự do?
Như chưa từng sinh ra,
dù chỉ một lần.

Du du ngã tư, hay là “My List through ages”

Vốn bài này tôi định viết về Cảnh hoặc về Trường Tương Tư. Tôi đã hứa với lòng minh như thế lâu rồi, nhưng đến ngày hôm nay vẫn là vì nhiều lý do mà không viết xuống được, cũng chưa nghĩ rõ ràng rành mạch. Mặc dù thứ mà tôi nghĩ mình phải học từ Trường Tương Tư là một thứ rất quan trọng. Là một câu trả lời trong giai đoạn này cho câu hỏi “mình là cái gì”, trực tiếp với chính mình chân chân thật thật một lần mà nói ra, mà đối diện.

Bây giờ là 12:14 phút sáng, thường vào giờ này vẫn là nên viết về một chủ đề nhẹ nhàng. Có tính gợi mở nếu không sẽ lại là những cơn nghẹn ngào mắc lại trong lòng. Vẫn là nên viết về những chàng trai đã từng có một vị trí trong lòng tôi, dù là đa số bọn họ là những nhân vật giả tưởng. Có lẽ họ có nhiều điểm chung với nhau, và đại diện cho một niềm khao khát nào đó từ chính đáy lòng của mình, và cả sự trưởng thành của niềm khao khát đó theo thời gian.

— 1. Sherlock Holmes – Young Sherlock Holmes (2006)

Đây hẳn là nhân vật nam đầu tiên mà tôi đặt trong lòng mình. Bắt đầu từ ngày xem bộ phim Young Sherlock Holmes, năm đó hẳn là 2006. Sau đó tôi bắt đầu tìm đọc tất cả truyện về Sherlock của Conan Doyle. Dành dụm mỗi ngày sau giờ học đọc một truyện ngắn hoặc vài chương chuyện dài kể về nhưng chuyến phiêu lưu của ngài thám tử freelance ấy.

Những ấn tượng còn lại trong ký ức thì tôi nể trọng ngài vì khả năng suy luận, vì sự am hiểu sâu rộng của ngài với nhiều lĩnh vực. Cũng vì Sherlock mà tôi bắt đầu nghe các tác phẩm Violin. Và rồi sau này sở thích lớn nhất ngoài đọc sách, và sự đầu tư thời gian lớn nhất ngoài giờ học chính là cây đàn vĩ cầm.

— 2. Phạm Lãi – Tranh Bá xưng hùng (2007)

Ngay sau Sherlock thì chính là Phạm Lãi. Lý do tôi thích Phạm Lãi thì có quá nhiều. Và đến mãi gần đây nghĩ lại về vị quân sư ấy tôi vẫn thấy mình còn nhiều thứ để học, để nghĩ về cả tài năng và cách sống.

Tôi nhớ vẻ mặt anh khi ôm Tây Thi trong lòng. Tôi cũng nhớ gương mặt ấy tại khoảnh khắc anh tắm ngựa. Tôi cũng nhớ bình đạm như thế anh bước ra khỏi triều đình của Việt vương. Nhẫn nại như thế, điềm tĩnh như thế.

Bonus cho hạng mục này chính là chú già “Trần Khôn” =)))

— 3. Paul McCartney – The Beatles (2007)

2007 – 2011 là giai đoạn tôi tự immerse mình trong văn hóa của Phương Tây. Âm nhạc và sách chính là những nguồn dẫn chính. Nghĩ kĩ lại tôi thích Paul đơn giản vì anh là người có gương mặt tuấn tú nhất trong the Beatles, và vì anh là một trong 2 composer chính của nhóm. Các tác phẩm anh sáng tác chính lại tươi sáng như chính nụ cười của anh vậy, và cả 2 điều đó thổi vào tâm hồn hoang mang mệt mỏi của tôi thêm năng lượng để bước tiếp

— 4. Người ấy – Đời tôi (2013)

Giai đoạn 2011 – 2016 là một giai đoạn của những thất vọng, hoang mang, bỡ ngỡ chập chững bước vào cuộc đời. Và dù có những lúc khi hai cục đá đầy gồ ghề lởm chởm là chúng tôi đập vào nhau đầy đau đớn và mệt mỏi, chúng tôi vẫn bầu bạn và cùng trưởng thành trên hành trình của nhau cho đến bây giờ.

— 5. Lưu Phất Lăng – Vân Trung Ca (2018)

Giai đoạn 2017 – 2019 thật sự là giai đoạn mà tôi có những thay đổi trưởng thành về tâm lý, mà Lăng ca ca là nam nhân vật đầu tiên tôi thích sau một thời gian rất dài rất dài. Thật sự là như vậy. Vì chàng mà đến nay tôi vẫn còn bóng ma tâm lý không muốn đọc lại Vân Trung Ca. Cuộc đời chàng đẹp đẽ như một ngôn sao băng vậy, rực rỡ như vậy lại cũng ngay trong chính khoảnh khắc hoa lệ ấy mà tàn lụi. Làm cho người ta đau lòng đến mức dù được cũng không nỡ xem lại khoảnh khắc ấy.

Trước khi Lăng ca ca xuất hiện, câu chuyện thật mờ nhạt, đến khi chàng mất đi, phần còn lại cũng ảm đạm vô sắc. Mà chàng, thì lại chỉ xuất hiện vài chương như thế.

Không giống như sự tiếc nuối của tôi với Ân Nam Chiêu. Trước khi Lạc Tầm đến Thiên Húc đã trải qua mấy chục năm đầy đủ đắng cay từ tầng lớp thấp nhất cho đến khi ngồi lên quyền lực. Khi Lạc Tầm đến họ có 10 năm bầu bạn bên nhau mặc dù không được nói kĩ. Sau khi mặt nạ bị xé rách họ có thêm vài năm cùng nhau kề vai sát cánh, vội vàng tận dụng thanh xuân và sức lực còn lại sau khi cống hiến cho Liên Bang để dành ra cho nhau chút ngọt ngào.

Nên khi Ân Nam Chiêu chết, tôi nghẹn mãi ở trong lòng nhưng nước mắt không rơi. Tôi biết, là một người lãnh đạo lại ở trong loạn thế, lại với một thân phận đặc biệt như vậy, anh đã sớm không hy vọng mình sẽ còn sống. Anh cũng biết quãng thời gian trước mình đánh cắp được lại đầy ý nghĩa như vậy, anh cũng không có gì để còn nuối tiếc gì hơn. Anh đã sớm tiên liệu được cái chết của mình, còn để lại bức thư cho Lạc Tầm. Anh hẳn chỉ là hy vọng, nếu còn sống được đồng hành cùng cô xây dựng thế giới mới, hẳn là quá tốt, nhưng nếu không được thì cũng chẳng có trách móc gì.

Nhưng Lăng ca ca đáng thương của tôi. Chàng chỉ mới 21 tuổi. Chàng lên ngôi khi chỉ mới 8 tuổi, và trả giá cho ngôi báu đó là người thân duy nhất của chàng. Chàng sống với đáy lòng buốt giá và tối tăm như vậy mà lại có thể cho đi tất cả sự tử tế cùng với ánh sáng và ấm áp cho đất nước của mình. Chàng vốn biết kẻ hại mình là Lưu Tuân, cũng không dùng cái tâm địa cá chết lưới rách mà đối đãi. Làm sao tôi có thể không thương quý, kính trọng chàng cơ chứ. Có được bao nhiêu tấm lòng như thế đâu?

Chàng tài giỏi biết bao. Và 13 năm từ khi chàng lên ngôi đó lại là quãng thời gian như thế nào? Trong thời gian ngắn ngủi mà chàng cai trị, khi mà người hiện đại còn học lớp 3 cho đến khi học năm 3 đại học, chàng đã làm được những gì? Chàng đã có thể duy trì những phồn hoa rực rỡ để lại từ Vũ đế, lại còn có thể loại bỏ bớt đi những hư nát mục ruỗng của cực đại vinh hoa đế đến thời Tuyên đế tiếp nối, vẫn còn được đời sau gọi là thời Chiêu Tuyên trung hưng. Thiếu niên ấy 13 năm, hậu cung cũng chỉ có một hoàng hậu chính trị.

Anh mắt chàng lúc nào cũng được miêu tả là trong trẻo. Không trong trẻo sao được khi chàng không có gì để mưu cầu riêng cho chính mình, cũng không có thứ gì của riêng chàng để bảo vệ ? Vậy mà mỗi lần đọc tới sự trong trẻo của đôi mắt ấy, tôi lại chua xót từ tận đáy lòng. Trong trẻo, bóng tối lạnh lẽo cũng chỉ có thể trong trẻo như thế.

Vậy đấy, chàng tên là Phất Lăng , Phất trong “phi nghĩa phất vi” (việc bất nghĩa không làm), Lăng trong “Tại thượng vị bất lăng hạ” (tại nơi cao không lăng nhục, uy hiếp kẻ dưới). Người đời sau thụy chàng một chữ “Chiêu” trong “Bách tính chiêu minh, hiệp hòa vạn bang” , (soi rọi bách tính, nhiếp phục cân bằng các phe phái, thế lực).

Ngay cả quãng thời gian ngắn ngủi khi gặp lại Vân Ca, chàng vốn muốn ra đi. Chàng lại dùng tất cả tài trí của một bậc đế vương để sắp xếp lại người thừa kế tốt nhất cho mình. Khi chàng biết mình sắp chết, chàng lại dùng tất cả tâm trí để sắp xếp cho Vân Ca, cho cuộc sống của nàng, cũng như là cho tinh thần của nàng. Ca ca nói, Vân Ca nàng hãy nhớ kĩ cuộc đời sẽ có những lúc núi non trùng điệp, đêm tối bao trùm, đá ghề lởm chởm, nhìn như tới bước đường cùng rồi, nhưng chỉ cần kiên trì thêm một chút, sẽ phát hiện ra sau bước đường cùng đó sẽ có một cơ hội sống.

Lăng ca ca, Lăng ca ca. Nếu như quá nhiều truyện đã viết cho các nhân vật lịch sử tự sắp xếp cho chính mình, dàn xếp cái chết đối với địa vị hiện tại để tìm được sự bình an, thì thật sự tôi nghĩ nếu ca ca không làm được, hoặc không làm thì cũng không ai có khả năng làm được điều đó, với trí tuệ đó và tấm lòng đó như anh. Dù là Lăng ca ca trong lòng tôi, hay Lưu Phất Lăng của Đồng Hoa, hay là Hán Chiêu đế Lưu Phất Lăng trong lịch sử.

Đồng Hoa đã để cho anh chết. Nhưng với tôi, tôi lựa chọn tin rằng Hán Chiêu Đế trẻ tuổi ấy với trí tuệ ấy của mình đã sớm ổn ổn thỏa thỏa bước ra khỏi dòng tranh đoạt.

Nguyện nhĩ tam đông noãn
Nguyện nhĩ xuân bất hàn
Nguyện nhĩ thiên hắc hữu đăng, hạ vũ hữu tán
Nguyện nhĩ thiện kì thân
Nguyện nhĩ ngộ lương nhân
Noãn sắc phù dư sinh
Hữu hảo nhân tương bạn

Lý Xuân Hoa: Công tử đi hướng Bắc

— 6. Ân Nam Chiêu – Ký ức phiêu tán ngân hà (2019)

Lý do tôi yêu quý nhân vật này thì vẫn là rất nhiều. Và thông qua cuộc đời của anh mà tôi đã học được một bài học lớn cho chính bản thân mình.

Tôi thích anh khi là Thiên Húc, một chàng sĩ quan bệnh tật, nhưng ấm áp như ánh mặt trời. Tôi cũng thích anh khi anh là Quan chấp chính, với mặt nạ áo choàng đen bí ẩn cùng với thân thể thối rữa. Tôi cũng thích anh khi anh là Đội trưởng đội cảm tử, thô lỗ cọc cằng, ghen tuông với chính mình. Tôi cũng thích anh khi là Ân Nam Chiêu, cơ trí quyết tuyệt mà lại khoan dung, nhân từ như thế. Tôi cũng thích anh khi anh đã ra đi, chỉ còn là đoạn ghi âm và là ký ức của những người khác.

Cũng như Lạc Tầm, tôi nghĩ mình cũng thương quý anh trong tất cả những khuôn mặt khác nhau đó, trọn vẹn đầy đủ không thiếu một mặt nào. Và cho đến bây giờ mỗi khi nghĩ về lúc anh tan ra thành lân quang, tôi vẫn đau xót.

Từ đáy lòng tôi có đôi chút tiếc nuối. Muốn anh được sống tiếp, được cùng người anh thương quý nhưng lại bỏ lại quá nhiều gánh nặng chia sẻ với nhau, được chính mắt nhìn thấy và sống trong thế giới mà anh đánh đổi tất cả để gây dựng.

Hảo tưởng, hảo tưởng hợp nhĩ tại nhất khởi
Hợp nhĩ nhất khởi sổ thiên thượng đích tinh tinh
Thu thập xuân thiên đích tế vũ

Hảo tưởng, hảo tưởng hợp nhĩ tại nhất khởi
Bình khiên khán thiên biên đích lạc nhật
Bình khiên thính lâm gian đích điểu ngữ.

Tân dòng sông ly biệt: Hảo tưởng

— 7. Đồ Sơn Cảnh – Trường Tương Tư (2019)

Vẫn là nên viết một bài riêng về công tử. Viết về sự ôn nhu của chàng. Về sự khiêm tốn không cần tranh đua, cũng không màng sự ghi nhận của chàng. Về vết thương của chàng. Về sự dịu dàng, bình đạm của chàng đối với cuộc đời và những con người đã dày vò chàng. Về sự mềm mại tận đáy lòng mà chàng đã để lại trong lòng của tôi khi nhắc đến chàng dù trong hoàn cảnh nào.

Đối với tôi, chàng chính là con người trọn vẹn nhất của thứ tôi có thể hình dung về hai chữ “quân” và “tử”.

Công tử à. Công tử à. Chỉ nguyện tương bạn.

Đản Tổng: Công tử a

— 8. Vương Hoằng – Mị Công Khanh (2020)

Thất lang được miêu tả có đôi mắt cao xa như sao trời. Tiếng đàn của chàng rộng lớn lại mang theo mấy phần khổ ải nhân sinh. Chàng hay im lặng không đáp. Chàng hay cười nhợt nhạt.

Trần Dung đứng trước chàng thường không nhìn thẳng. Nhờ vậy mà tôi mới hiểu được 4 câu:

Thanh thanh tử khâm
Du du ngã tâm.
Thanh thanh tử bội
Du du ngã tư.

Kinh Thi: Tử Khâm

Chàng nói rằng Vương Thất ta làm gì cũng tự có chủ trương, sao có thể chỉ vì một người, lại còn sao có thể vì thế mà hối hận. Chàng nói ta làm việc tùy ý, khi cần xuất sĩ thì sẽ xuất, không cần thì cả đời ẩn sĩ cũng chẳng sao cả.

Chàng nói chàng là người bạc tình, ngoan tuyệt. Thế mà thâm tình của chàng lại kiên định, quyết tuyệt, dứt khoát không chừa một đường lui nào, cũng không chừa một khe hở nào cho dị tâm của chính mình. Vậy mà cách chàng làm điều đó lại thấu suốt, lại lý tính, lại vững vàng, bình thản đến dĩ nhiên, lạ kỳ như thế.

Chàng sinh ra đã là người phú quý, chàng lại hát “Luận quý tiện, thuyết thị phi, nhâm tha vương hầu tương tương, đào bất quá thổ man thai. Kim nhật phồn hoa, minh triêu yên diệt, tiện thị Vương Tạ phương lan, đương kim chi thế, cận miễn hình tai”.

Chàng lại nói “thế đạo này sinh giả nhiều khổ, lao giả nhiều bi, tầm thường giả khả sát”.

Chàng lại nói chuẩn bị tài sản, biết trước đường lui, rành rẽ mọi sự mới có thể tiến thoái đều được, mới là cái chân thật đằng sau cái vẻ hào nhoáng tưởng như bất cần của danh sĩ.

Chàng thiếu niên ấy đã sớm nhìn rõ ràng như thế.

Thạch lựu bán thổ hồng cân xúc,
Đãi phù hoa lãng nhị đô tận,
Bạn quân u độc.
Nùng diễm nhất chi tế khan thủ,
Phương ý thiên trùng tự thúc.
Hựu khủng bị thu phong kinh lục.
Nhược đãi đắc quân lai hướng thử,
Hoa tiền đối tửu bất nhẫn xúc.
Cộng phấn lệ,
Lưỡng thốc thốc

Dịch:

Thạch lựu chớm bày nhụy son
khi xuân sắc phù hoa đều úa rữa
sẽ cùng chàng bầu bạn
một cành tươi đẹp cùng ngắm nghía
Lòng hằng mong mỏi
chỉ e gió thu xua màu lục
Nếu đợi được chàng đến đó
trước hoa nâng chén tỏ tấm tình
Phấn hòa lệ
xuôi đôi dòng

Tô Thức : Hạ Tân Lang – Hạ Cảnh

Khi nhắc đến công tử, khi nghĩ gọi một tiếng quân thì người hiện lên trong lòng mình chính là Cảnh và Thất Lang.

Ngoài những cái tên trên thì còn có Dung Viên (Hoa Tư Dẫn), Hoắc Khứ Bệnh (Đại Mạc Dao), Ngôn Cách (Freud thân yêu), Domyouji Tsukasa, Hânzawa Rui (Hana Yori Dango).

Đến đây thì tôi nhận ra phần lớn list này mình là các công tử ôn nhu mất rồi. Mà thật ra tôi vốn luôn thích các anh trai ít nhất là có vẻ ngoài tuấn tú trầm lặng.

Nếu nói những con người trên có điểm những điểm nào chung thì chắc là một số điểm sau:

  1. Tất cả họ đều rất giỏi, đều có một hoặc nhiều khía cạnh trí tuệ vượt xa khỏi người xung quanh, dù là có dễ thấy hay không, có được ghi nhận hay không.
  2. Đa số (trừ Paul & Sherlock), không có nhu cầu hay cố tình tranh giành, chứng mình mình đúng, biện giải thể hiện trí tuệ. Khi cần nói thì sẽ nói, cần mượn danh nghĩa người khác để làm thì mượn. Cũng rất tùy ý, tự nhiên. Việc người khác đánh giá thế nào đều không quan trọng.
  3. Bề ngoài ôn nhu thu liễm, nhưng không nhu nhược, mà ngược lại rất kiên định, nhất quán thậm chí là quyết tuyệt với chính những niềm tin và giá trị cốt lõi mà họ tự xác định, ngay cả khi đứng trước cả những nghịch cảnh có thể lung lạc những điều đó. Nhưng giá trị và niềm tin cốt lõi này không dễ thấy, thường được ẩn sâu trong con người bề ngoài nhìn bình dị và ôn hòa. Ngay cả khi đã biết họ mà thỉnh thoảng vẫn có thể bất ngờ về một số khía cạnh nào đó.
  4. Lương thiện, không mua thầy bán bạn, không dùng người khác làm bàn đạp cho mình tiến lên, đặc biệt là người thân. Tấm lòng dung dị và biết thương xót.

Đó, thật ra thì tôi là một đứa rất một màu. Qua nhiều năm vậy chắc thay đổi lớn nhất là càng lúc càng thích nam nhân tự tại, biết đủ, ít phô trương, nhẫn nại, kiên định, biết rõ chính mình đến mức không có nhu cầu thể hiện mình là như thế nào, và không bị ràng buộc bởi các quy tắc thông thường =))

Để bài này ở đây để bắt đầu lại, để nhắc mình vẫn nợ Thanh Khâu công tử, Trường tương tư, và chính mình một câu trả lời.

PS: để qua ngày review lại, thế mà viết được một mớ tâm tình mà mình nợ Lăng ca ca. Có lẽ mình nghĩ thông rôi chăng, sẽ có thể đọc lại Vân Trung Ca 1 lần?