23-24 rumination, hay là 30+1 (1)

— Tết, Home Alone, Cầm—

Năm nay là năm đầu tiên mình đón tết một mình. Không ở nhà ba mẹ mình, không ở nhà ba mẹ anh bạn thân. Đơn giản là vẫn ở trong căn phòng riêng mình đang ở như mọi ngày tại SG, chỉ khác là mấy ngày nay cả căn nhà chẳng có ai khác.
Mấy ngày đầu còn không quen, sau đó lại thấy tự tại. Không còn việc phải hoàn thành, không cần phải đi hay đến một nơi nào, mình thuần túy chỉ lăn lết và đọc, đói – ăn, khát – uống, mệt – ngủ. Mình chợt nhận ra rằng mình không còn cảm thấy trống trải khi những sự vật mình toàn tâm toàn ý làm hằng ngày không cần thiết nữa. Với tâm cảnh này, mình nhìn thấy món tầm thường mình ăn mỗi bữa cũng là phong cảnh.

Đêm giao thừa, tầm 10h30 nhà hàng đối diện có một ông chú say xỉn bắt đầu mở karaoke hát ầm ĩ. Mới đầu thì hát rất to rất sung, sau đó ngắc ngứ dần, lè nhè, rồi qua giao thừa thì ngưng hẳn. Mới đầu mình thấy khá phiền, bởi toàn bộ âm thanh lộn xộn nhốn nháo đặc trưng của chốn đông đúc đã im bặt khỏi thành phố này, khiến cho tiếng loa maxmium ấy chói gắt giữa đêm đen yên tĩnh mà mình muốn lặng lẽ hưởng thụ. Thậm chí mình còn ra ban công quát ổng một câu (mà sau khi làm thì mình thấy hẳn ổng không thể nghe được trong tiếng nhạc đó =))) nhưng dần dần mình hiểu ra lẽ là ổng cô đơn. Người ta thường muốn khỏa lấp đi sự tịch mịch của tâm hồn bằng những âm thanh ồn ả vượt ra khỏi mức bình thường.

Đến 11h45 khi tiếng pháo hoa bắt đầu lốp bốp nổ , thì dàn loa bên đường chuyển sang bài Happy New Year =))). Hai loại âm thanh thanh này hòa vào nhau nghe cũng hòa hợp với ý tứ đêm này. Lúc tiếng pháo bắt đầu nổ, mình đang đọc Hoa Tư Dẫn – đến đoạn trong Hoa Tư điệu Tý Ngọ, A Phất đến Hình gia muốn dùng đôi bàn tay khéo nhất để đổi lấy thanh kiếm quý cho Mộ Ngôn.

Trong một khúc biến hoán mười hai chỉ pháp chỉ là trò vặt, đến năm mười bảy tuổi là lúc tôi qua đời đã có thể trong một thời gian ngắn biến hoán hai mươi tư chỉ pháp trong một nhạc khúc mà ngón tay vẫn bay múa tự nhiên như lưu thủy hành vân.
Nhưng sư phụ không khuyến khích cái đó, ông cho rằng đại âm mà hy thanh, đại hình mà vô hình, trong nhạc lễ, cao minh nhất không phải là biến hoán bao nhiêu chỉ pháp phức tạp, mà là dựa vào một chỉ pháp đơn giản nhất có thể tấu ra những cầm âm khiến trăm hoa đua nở, bách điểu quần tụ, trăm sông quy hải. Mặc dù giới hạn đó cả đời sư phụ cũng chưa đạt tới, tôi cũng vậy. Hình Sở liếc nhìn tôi mấy lần, như đang chờ tôi thấy khó mà lui. Tôi nhìn quanh một lượt, vầng trăng bạc, đêm thanh vắng, hoa lê trắng tuyết, ánh nến chập chờn, tượng phật băng lạnh tỏa màu thiền.
Khung cảnh quá tuyệt để dạo một khúc đàn, tôi lẳng lặng lấy cây đàn khỏi túi vải bố, ôm đến ngồi trên chiếc chiếu trải dưới mái hiên, cúi đầu có thể nhìn thấy xiêm áo trắng muốt trên người hòa với màu hoa lê trên đất, khúc nhạc cuối cùng có thể được tấu lên ở một nơi tuyệt đẹp như vậy, nhìn theo cách khác âu cũng là một may mắn.
[…]
Đây là lần đầu tiên nghe thấy có người muốn tôi hầu đàn, cảm giác cũng thật mới mẻ, tôi cúi đầu tiếp tục thử đàn: “Có phải Hình công tử cho rằng một quốc gia chỉ cần thành trì phồn hoa là phú cường? Một lữ quán chỉ cần trang trí hào nhoáng là thượng hạng? Một thiếu nữ chỉ cần sinh ra có bề ngoài đẹp đã là giai nhân? Nếu gật đầu chắc tự công tử cũng cảm thấy rất nực cười? Vậy tại sao lại cho rằng một cầm sư chỉ cần giỏi múa mười ngón tay trên dây đàn là cầm kỹ cao siêu?”.
Gảy âm phù đầu tiên, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt mông lung của anh ta, tôi bổ sung: “Tôi nói vậy không phải là tự tìm cớ rút lui, chỉ là cảm thấy nên cải chính một chút quan điểm của công tử”.
Cầm âm như nước chảy hòa với ánh trăng. Sư phụ nói một khúc đàn hay không chỉ là nhạc mà còn là họa, trong nhạc có họa nghĩa là không chỉ tạo ra những thanh âm đẹp mà còn khiến người ta nhìn thấy bức họa ẩn sau thanh âm.

Hoa Tư Dẫn – Chương 53

Pháo nổ vài tiếng thì mình tạm dừng đọc, nằm trong phòng tối lắng nghe tiếng pháo hoa 15 phút đồng hồ thì chợt nhận ra cái gì là âm thanh, cái gì là muốn hiểu được âm nhạc thì phải nghe được âm thanh mà anh bạn thân hay lải nhải. Cũng giống như trước đây khi mình ngắm nhìn một bức tranh tả thực, và mình chợt nhận ra cái nhìn của người họa sĩ về hình sắc nó tỉ mỉ, chu đáo, tinh tế và vì vậy họ nhận ra những chi tiết, khía cạnh, và quy luật của chúng mà người bình thường chẳng để tâm. Cái nhìn vật lý và thuần túy, mà mình chưa bao giờ nhìn. Cũng như vậy, mình chưa bao giờ thật sự nghe.
Mình chợt hiểu ra bước tiếp theo của cầm đạo mình cần truy tầm trong năm sắp tới.

3 năm nay mình bì bõm, lựt khựt chơi đàn lại. Mình đã không còn thầy; những điều đã đi qua, phải tự phục hồi; những điều căn bản thiết yếu nhất, tưởng như sẵn có khi còn thầy, nay phải tự mình làm, tự mình thử-sai. Sau lại, khi trải qua tất cả những điều đó, cũng quan sát xung quanh, mình tự thấy từ nơi mình đã dừng lại, với những thứ mình đã gia cố, mình đã có thể tự đi tiếp trên đôi chân của mình, và cũng chỉ có thể dựa trên chính đôi chân của mình mà bước tiếp. Nhưng trong lòng mình lại đầy hoang hoải băn khoăn, rằng liệu có nên tiếp tục, bước tiếp theo sẽ như thế nào, đích đến là đâu, mình sẽ tìm được gì trên con đường ấy.

Cũng năm đó, sư phụ thấy tôi cũng đã lớn liền dạy tôi cầm kỳ thi họa. Sư phụ cho rằng, con người ta sống trên đời nên có gì đó để gửi gắm nỗi lòng. 

Hoa Tư Dẫn – Chương 1

Trước đây khi lần đầu đọc Hoa Tư Dẫn, mình từng tâm đắc câu này, bởi vì kỳ thực lý do mình đến với đàn chính là như vậy. Một thiếu niên u uất, cô đơn chẳng thể hoàn toàn thỏa mãn hay hòa nhập với những sự vật – con người xung quanh, rất cần một nơi để khuây khỏa nỗi lòng. Mình đã tiến bộ rất nhanh, và thầy cũng đã hết lòng dạy dỗ (giờ nghĩ lại, khi lần đầu gặp ông hỏi mình tại sao mình lại muốn học đàn, mình chỉ trả lời qua loa lấy lệ đến độ không nhớ rõ mình đã nói gì, nhưng có lẽ sau đó thầy mình đã hiểu cả). Cho đến khi bước vào tuổi thanh niên, thì niềm u uất, không thể thỏa mãn đó trở nên lớn đến độ chẳng thể khuây khỏa nổi, mình đã dần dần không đàn nữa.

Mình bắt đầu lại ở giữa tuổi thanh niên, khi mọi thứ tương đối ổn thỏa, có đủ nguồn lực và tâm lực cho những điều kém thiết yếu mà mình thích, và phần lớn những khúc mắc về tinh thần đều đã ổn thoả. 3 năm đó, không còn thầy, mình phải suy ngẫm lại rất nhiều về con đường đã qua, điểm hiện tại, và con đường phía trước, nghĩ về cầm kỹ và cầm đạo của mình. Cứ dừng lại rồi đi tiếp, đi tiếp rồi lại dừng lại, như một vòng tuần hoàn. Giữa những vòng tuần hoàn đó, động lực có lúc là vì rỗi rãi tinh thần quá muốn tìm thứ hack não để làm, lúc là vì ký ức và sự biết ơn lòng truyền dạy của thầy, mà không nỡ để thui chột.
Nhìn lại đó là một thử thách tập sự vô giá cho tâm của mình. Chỉ bằng sự lựt khựt bì bõm suốt thời gian đó, mà chẳng cần bàn đến việc đạt được một level mới nào.
Nhìn lại bây giờ thì trong những nỗi boăn khoăn về đạo, điểm đến đã thật tâm trở nên thứ yếu hơn con đường (chứ không phải chỉ giả bộ như vậy), thua xa những suy và nghiệm phải trải qua trên con đường đó.
Bởi vì thực ra nếu nhìn kĩ, chỉ cần mình bước tiếp, dù trên cầm đạo hay bất cứ tiểu đạo nào thì đều nằm trên mặt đất cả. Dù đi đâu về đâu thì đều tốt đẹp, và không nhầm lẫn, bởi vì mình có niềm tin vững chắc vào khả năng tự lực, tự học, tự bước, tự tiến bộ.
Vậy mình đàn tiếp, hay không đàn tiếp =))). Do nhân duyên cả, hợp lại thì tiếp mà tan rã thì thôi, tùy thời, tùy tâm mà làm, không nhất nhất thiết thiết khăng khăng một mực =))). Nhưng gần đây đa phần là theo hướng hòa hợp, mình cũng đã hiểu ra nhiều điều mà không có đàn mình vốn dĩ sẽ bỏ qua. Điều ấy là tập sự tìm cách tự làm thầy của chính mình.

SG, Mùng 1 Tết Giáp Thìn

P/S: trong 3 năm qua trong quá trình boăn khoăn về cầm đạo, mình tìm nghe cả những người chơi các loại đàn khác, đặc biệt là cổ cầm, và thế là vô tình mình tìm được video của bạn này. Và mình cảm phục bạn ấy lắm =)))

https://youtu.be/DbBIW82KXd8?si=raM2z0Wq4fqtLi9e

Cầm âm của bạn ấy làm mình hiểu ra cái người ta vẫn hay viết là trong nhạc có họa chính xác là như thế nào (mà hóa ra bạn còn biết cả họa nữa, và tranh của bạn cũng rất đặc sắc =))). Còn cầm đạo của bạn mình thấy vững vàng, kiên định nhưng vẫn rất sắc bén. Thật hiếm có một cầm đạo như vậy, vượt hơn bất kì người chơi đàn nào mà mình từng biết.
Lúc đó mình hiểu tại sao cầm nhân thời đại này lại khó mà có cầm đạo, chứ đừng nói kiên định hay trọn vẹn, bởi vì cả cuộc đời nếu chỉ chăm chăm vào cây đàn xem nó là là sự nghiệp thì… cầm kỹ – có thể đạt được đỉnh cao đấy, nhưng, rốt cuộc sẽ khó mà có trải nghiệm về cái toàn thể, về đạo.

Thật là hạnh ngộ.



Hana Yori Dango hay là một dòng hồi tưởng về thưở thiếu thời

Viết lách là một công việc cực nhọc, tôi nghĩ thế. Bởi vì mỗi khi khởi sự muốn viết tôi đều ở mood rất bất bình thường, hoặc là cảm xúc dào dạt, hoặc là suy nghĩ kéo đến liên miên không dứt về điều gì đó. Thế nhưng những lúc như vậy tôi hay cảm thấy rằng ngôn từ thật thiếu khuyết lại vô cùng chậm chạp. Mà nguyên nhân sâu xa gần đây tôi nhận ra lại là viết lách là công việc buộc người ta phải đặt mình nằm ngoài cả 2 tầng đối tượng: đối tượng của tư tưởng/ cảm xúc, và cả chính bản thân cảm xúc/tư tưởng đang xảy ra nữa. Thế nên sau khi viết xong, thông thường tôi sẽ vượt qua cả chính đối tượng ban đầu và cả những tư tưởng. Còn nếu không viết ra được thì để lại trong tôi cả một bầu bất lực kiệt sức sau một cuộc giằng co với chính mình.

Ở nhà cách ly xã hội hơn 3 tháng, một khoảng thời gian gần như những mùa hè của thời niên thiếu. Không phải đến một nơi nào vào một giờ cố định mỗi ngày, chẳng phải gặp gỡ hay ở giữa một nhóm người nào. 3 tháng chỉ có tôi cùng với thế giới của chính mình lặng lẽ đi qua những ngày nóng nực nhất của năm.

3 tháng này ngoài giờ làm việc, tôi thấy mình bắt đầu tìm đọc lại một số tác phẩm từng yêu quý, nghe một số bản nhạc mình từng nghe, theo dõi lại một số con người từng theo dõi. Điều này vừa làm tôi thấy được quay lại thuở thiếu thời, bởi có những khoảnh khắc tôi như hòa làm một với chính mình của những khoảnh khắc quá khứ đó; vừa làm tôi thấy mình đã già đi rất nhiều, bởi vì một khi đã nói hòa nhập thì tức là đã chẳng còn là một nữa rồi. Có lẽ đây là cái người ta thường bảo là hoài niệm, điều mà trước giờ tôi chưa từng hiểu được.

Trên dòng hồi tưởng, tôi nhận ra rằng mình thực sự bắt đầu trưởng thành là vào một buổi sáng năm lớp 5, khi chuẩn bị thi lên lớp 6, một buổi sáng cuối xuân đầu hè nắng rất đẹp và trong. Ngày ấy xảy ra một sự kiện mà từ đó tôi nói lời giã biệt với tâm hồn thơ ấu. Một sự kiện mà nghĩ lại thì bản thân nó chẳng có gì đáng kể, chỉ là một giọt nước giản đơn ảu thật chẳng thể trách riêng ai, nhưng đến giờ lại vẫn là một vết hằn, một self-friction, cũng là cú hit để tôi trở thành con người như hiện tại.

Trước ngày hôm ấy là thời ấu thơ của tôi. Khi ấy tôi là một con người rất khác so với bây giờ. Tôi đã từng như thế, một đứa trẻ hoạt bát xinh xắn, hay nói dễ cười rất bình thường, chẳng mấy phá phách nghịch ngợm, chẳng quá quan tâm đến ai hay điều gì, cũng chẳng có gì đáng chú ý trừ ngoại hình. Đó là giai đoạn bình thường hơn so với tất cả những khoảng thời gian sau này. Thế nhưng, ngay từ những ngày đó tôi vẫn luôn tự vấn thấy mình có gì đó sai sai, bởi nếu không tại sao từ sâu thẳm bên trong luôn mơ hồ tồn tại một sự lạc lõng chẳng thể hòa nhập vào trong thế giới này khi những điều mà người khác vui thích lại chẳng thể làm tôi vui thích thật sự, còn những điều họ quan tâm, kỳ vọng tôi lại chẳng mấy để tâm. Tôi cứ thế mà sống hời hợt xuôi dòng theo cách của mình, dù nó hơi off-beat, và như một người ngoài cuộc chẳng đụng chạm đến ai. Nghĩ lại ký ức tuổi thơ của tôi rõ ràng nhưng lại vô cùng mờ nhạt, vụn vặt là vì tôi đã sống với một tâm thế như vậy. Một tâm thế lặng lẽ lãng đãng như bùn biển, dễ đọng vết nhưng chẳng thể đậm sâu.

Từ buổi sáng ngày hôm đó đến năm 21-22 tuổi là thời niên thiếu của tôi, những ngày tôi vật lộn trong quá trình định nghĩa cho mình một nhân cách, loay hoay xây dựng một chỗ đứng cho bản thân mình trên thế giới này. Thời điểm đó cũng là thời điểm tôi đọc nhiều nhất, đọc như một kẻ khát nước, và mùa hè chính là mùa tôi được tự do làm điều mình yêu thích nhất: cắm rễ ở các nhà sách, hoặc ngồi rúc cạnh kệ sách mua về trên căn gác nhỏ, hoặc dán mắt vào màn hình sau khi đã có máy vi tính, đọc hết từ các chủ đề này sang chủ đề nọ, từ Đông sang Tây, từ cổ chí kim, từ khoa học, triết học, xã hội, đến nghệ thuật, huyền học, từ fiction đến non-fiction. Tập trung vào thế giới tư tưởng nên tôi trở nên trầm lặng, bày tỏ sự không quan tâm một cách rõ rệt đối với phần lớn mọi việc, chuyên chú vào những thứ muốn chuyên chú, ít xúc cảm con người và chỉ đáp ứng những kỳ vọng tôi lựa chọn đáp ứng. Năng lực tự học, tự nghiên cứu, quan điểm tiếp cận và tư duy giải quyết vấn đề đã được đào luyện vô thức trong chính khoảng thời gian này. Tôi dần trở thành nhóm tinh hoa đầy tham vọng vươn lên, và mọi người dần đối xử với tôi theo cách vừa nể trọng muốn thân cận trao đổi, lại vừa xa cách không làm phiền tôi với những việc nhỏ nhặt không cần thiết. Đây cũng là 70-80% con người của tôi hiện tại.

So sánh hai khoảng thời gian đó nhiều lúc tôi hoài nghi liệu thời thơ ấu ấy có phải là mình không, hoài nghi đến mức nhiều lúc tôi nghĩ có khi đứa trẻ thơ ngây ngày đó đã chết từ lâu rồi và tôi là một người khác hoàn toàn chẳng có ký ức về tuổi thơ, và được install đoạn ký ức ấy vào =))) nên nó mới không liền mạch như vậy =))). Cái giả thiết đầy tính âm mưu này vẫn treo lơ lửng ở đó như một sự tự giễu bản thân.

Cho đến khi tìm ra vết nứt gãy gần đây.

Và cho đến 2 tuần trước.

Khi bài OST của Vườn Sao Băng vang lên, và F4 xuất hiện cùng với nụ cười của Châu Du Dân, đột nhiên tôi cảm thấy mình trở lại là đứa trẻ lớp 5 ngây thơ khi bộ phim này lần đầu công chiếu ở Việt Nam, và đó cũng là năm tôi lần đầu đọc bộ truyện Hana Yori Dango.

Tôi dường như thấy trước mắt mình những bạn cùng lớp đang bàn tán về bộ phim, về các diễn viên đóng vai F4, về tập phim hôm nay đang chiếu, thấy những tấm ảnh và tờ tạp chí mà họ chuyền tay nhau in hình ảnh của bộ phim, thấy những chương trình nhạc theo yêu cầu trên TV mỗi ngày đều phát những bản OST này. Thấy được hòa nhập với chính mình trong cái không khí chung những năm đầu thiên niên kỷ, cái hồi ức đó, rõ ràng và rung động như chính mình đang trải nghiệm mà chẳng còn là quá xa vời như của một ai khác.

Lúc đó tôi chẳng theo dõi bộ phim này vì hình như giờ học trùng giờ chiếu, chỉ xem được khoảng vài tập vào cuối tuần (nghĩ lại chẳng biết sao mấy đứa cùng lớp xem được nữa @@). Châu Du Dân khá giống với Hanazawa Rui về cả dáng vẻ lẫn tính cách, và đa số các chị em đều cuồng Châu Du Dân và suốt ngày bàn tán về Hoa Trạch Loại tuy chẳng mấy ai đọc Hana Yori Dango. Ngô Kiến Hào và Chu Hiếu Thiên thì tôi không ý kiến gì, vì cả Akira và Soujirou đề không có quá nhiều khắc họa tính cácch trong truyện. Lúc đó tôi chẳng mặn mà lắm với bộ phim chỉ vì Doumyouji Tsukasa. Đọc truyện và đã khá yêu quý Tsukasa, nhưng khi nhìn Ngôn thừa Húc, tôi thấy bất mãn khi bộ phim chọn diễn viên chỉ giống với bề nổi. Không chỉ Vườn Sao Băng mà tất cả chuyển thể khác sau này đều làm cho tôi bỏ ngang sau 1-2 tập, khi thấy cả đạo diễn, biên kịch, diễn viên chẳng nhìn nhận và trân trọng được phần bề sâu trong tính cách của cậu ấy. Và khi xung quanh cứ phát cuồng với các bộ phim chuyển thể vì ngoại hình diễn viên với interpretation sai lầm về Tsukasa tôi liền có ác cảm với bất kì ai yêu thích nhân vật này trong các chuyển thế, và cả diễn viên nữa, dù đây là nhân vật mà tôi thấy đặc sắc và hay ho nhất trong cả bộ truyện (dù lúc đó với trái tim thơ ngây vẫn thích Rui nhất và khá khoái Châu Du Dân =))))

Nói tới nói lui thì vẫn phải nói Vườn Sao Băng có dàn diễn viên nam ngoại hình gần với F4 nhất (ngay cả Ngôn Thừa Húc nếu đọc truyện rồi mà không hiểu Tsukasa cũng có thể dễ dàng cho rằng đây là kiểu người của cậu ấy), và điều này đồng nghĩa các anh rất là bảnh hehehe. Cho nên tuy thời đó lạnh nhạt với bộ phim, nhưng OST thì lại thuộc làu vì nhìn các anh đẹp trai lượn qua lượn lại hát 1 bài hát cũng khá hay ho có liên quan đến 1 bộ truyện hay ho. Oh come on, ai lại có thể có vấn đề với cái việc tốt đẹp như vậy chứ =))). Anw, tôi còn nhớ hồi đó làm quái gì có pinyin mà học lời, chỉ mua cái đĩa DVD về rồi pause lại từng câu chép xuống theo cái kiểu ai chép nấy hát được thôi =)))

Chính là cái OST kinh điển này đây. Nhìn lại vẫn giống như xuân lan, hạ liên, thu cúc, đông mai mỗi thứ một vẻ, một mùa lại cùng nhau khoe sắc, có chút lóa mắt nhìn không kịp =)))

Bộ phim này đã in trong ký ức thời ấu thơ của tôi một cảm xúc lẫn lộn như vậy đó, và mối liên hệ thì cũng khá mờ nhạt (vì thích truyện nên quan tâm lây phim phần nào) nhưng nó lại mạnh mẽ hơn so với những ký ức khác, vì trong số ít những ký ức thời ấu thơ tôi thấy mình hòa nhập chung được phần nào với những người và việc xảy ra xung quanh.

Mùa hè năm nay khi nghe lại OST Vườn Sao Băng, tôi đã tìm đọc lại Hana Yori Dango lần đầu tiên sau nhiều năm. Tôi chợt nhận ra rằng tuy bộ phim này chỉ đọng lại ký ức đến thời ấu thơ, nhưng bộ truyện tranh Hana Yori Dango thì tiếp tục ảnh hưởng và theo tôi suốt hành trình thời niên thiếu cho đến những ngày đầu của tuổi trưởng thành.

Năm lớp 5 đọc ké truyện của ông anh hơn 8 tuổi, tuy thấy truyện rất hay nhưng không hoàn toàn hiểu được. Mãi đến 1-2 năm sau đó trong một mùa hè để đổi gió tôi lại đi thuê truyện tranh ở hẻm gần nhà và đọc lại bộ truyện này. Từ đó, mùa hè mỗi năm cho đến khi 19-20 tuổi, dù làm gì, đọc sách nào tôi cũng dành 1 tuần đọc lại bộ truyện này một lần. Giờ đây nhiều năm qua đi, khi đọc lại tôi thấy rằng những tư tưởng và thông điệp của bộ truyện này đã bầu bạn và trở thành một phần con người mình, giúp tôi vượt qua những giai đoạn gian khó nhất của sự trưởng thành – thời niên thiếu.

Đối với tôi, quá trình đó là vô số lần vượt qua sợ hãi trước những điều chưa biết, sợ hãi thất bại, sợ hãi bị tổn thương, vượt qua cả sự tự ti lẫn kiêu ngạo, vượt qua cả những cơn mệt mỏi cùng bất lực, nhưng thời điểm chỉ mong muốn rút lui về vỏ ốc nhỏ bé của mình. Đây là những trang truyện đã lay động và và tiếp sức tôi mỗi khi đọc lại, cho tôi dũng khí để bước tiếp, để cố chấp cùng kiên trì, để dám làm, dám vượt qua, dám đối diện, dám chấp nhận những việc mà nếu chưa từng quen biết Tsukasa, Tsukushi, chưa từng đọc Hana Yori Dango thì đứa trẻ thờ ơ lãnh đạm dễ thỏa mãn mà tôi từng là ngày xưa ấy cho dù đã có thêm bao nhiêu hiểu biết, bao nhiêu kiến thức, bao nhiêu tuổi đời cũng chẳng thể xây lên được.

(Đọc từ phải qua trái nhé =)))

Giờ đây, nếu có ai hỏi tôi rằng phẩm chất gì là quý giá nhất tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng đó là sự bền chí – không ngừng vươn lên và không từ bỏ. Còn quý giá thứ hai, là chân thật đối diện với chính mình – để suốt hành trình là sự tự hoàn thiện không ngừng, và mục đích không là một sự tự lừa dối. Và cả 2 điều cốt lõi này đã làm rường cột vững vàng cho tất cả những thứ khác mà tôi thu gom và bồi đắp, vốn đã được nhen nhóm lên một cách rất bình dị từ những ngày đầu tiên của thời niên thiếu bởi Tsukasa và các nhân vật của Hana Yori Dango.

Hana Yori Dango chính là một trong những mắc xích đó, là mối liên kết và thúc đẩy sự chuyển hóa để bùn lầy bồi đắp thành núi cao, đã trở thành phần con người này mà chính tôi cũng không hoàn toàn hình dung được cho đến khi nhìn lại.

Nhưng tôi đã luôn biết ơn bộ truyện này dù chưa một lời cảm ơn thật sự. Và đến bây giờ khi đọc lại, tôi vẫn biết ơn khi được nhắc nhở về những điều quý giá này, về đón nhận khó khăn, nhất là sau một khoảng thời gian sóng yên biển lặng, làm tôi gần như ngủ quên vừa qua. Lúc này tôi nghĩ mình đã có thể nói một lời cảm ơn với đầy đủ chiều sâu cùng thử thách của năm tháng đến tác phẩm này, đến Tsukasa, và đến tác giả Yoko Kamio.

Đến đây thôi, vì sẽ dành 1 bài khác để viết về Domyouji Tsukasa, về Makino Tsukushi, và về Hanazawa Rui. Cảm ơn mọi người vì đã bầu bạn với tớ qua những năm tháng ấy.