Trường Tương Tư – Hành trình của những cõi lòng tan vỡ

Trong khoảng thời gian này tôi đã đọc lại Trường Tương Tư, đến bây giờ cũng không còn rõ là lần thứ mấy, nhưng hẳn là đã hơn 1 bàn tay. Đọc từ quyển Trung, sang quyển Hạ, rồi đọc ngược về quyển Thượng. Đến hôm nay xong xuôi thì cũng là ngày cuối cùng của kì nghỉ phép 2 ngày xa xỉ.

Trường tương tư là tác phẩm hay thứ 2 của Đồng Hoa chỉ sau Ký ức phiêu tán ngân hà, và cũng là quyển hay thứ 2 trong tất cả tiểu thuyết mà tôi từng đọc, cũng chỉ xếp sau Ký ức. Nhưng nghĩ kĩ lại, thì số lần tôi đem Trường Tương Tư ra đọc lại nhiều hơn Ký ức rất nhiều.

Tôi đã nhiều lần muốn viết về Trường Tương Tư trong 2 năm vừa qua, lục lại nháp thì có sẵn đến 3 bài với 2 tiêu đề, mỗi bài có và vài đoạn dang dở. Trong đó có 2 bài có cùng tiêu đề: “Lập trường, chọn lựa, được mất”. Còn bài nháp đầu tiên lại cùng tên với bài này: “Hành trình của những cõi lòng tan vỡ”. Và lần này, theo trực giác của một người cứ 10 lần muốn viết thì hết 8 – 9 lần lâm vào hoàn cảnh lời muốn nói ra đến miệng nhưng cuối cùng chỉ có thể một hơi lại một hơi nuốt ngược trở vào, thì cuối cùng đã có thể viết xuống trọn vẹn. Và tôi cũng chợt nhận ra điều đọng lại sâu thẳm nhất trong tôi, là động lực để viết xuống lại là cõi lòng thương xót đối với từng nhân vật, và mong muốn giải bày giúp họ những điều chưa nói.

Lần đọc này tôi đã rớt nước mắt vì quyển Thượng, quyển vốn có văn phong tươi sáng nhất của cả bộ truyện. Có thể nói quyển Thượng là đoạn chuyển tiếp lặng lẽ giữa một bi kịch vừa kết thúc và một bi kịch sắp bắt đầu. Trương tương tư đã mở đầu như vậy.

Tiểu Yêu và Chuyên Húc vốn là những đứa trẻ có thân phận cao quý nhất trong đại hoang, nhưng rồi họ chỉ còn là những đứa trẻ mồ côi, bơ vơ bị bỏ lại sau bi kịch tranh giành quyền lực và cuộc chiến tranh mở rông bờ cõi của thế hệ ông bà, cha mẹ mình. Họ trưởng thành trong sự bất lực, không chỗ nương tựa, không một nơi bình an để trở về, hiểm nguy và kẻ thù luôn rình rập, buộc họ phải túm chặt lấy vết thương lòng còn rỏ máu, từng chút từng chút giấu nó thật sâu nơi đáy lòng, từng bước từng bước thu gom dũng khí vượt qua khổ nạn, từng bước từng bước trưởng thành để sống khác đi so với sai lầm của thế hệ trước.

Cảnh là một chàng trai từng có tất cả mọi thứ trong tay. Chàng được người thân yêu thương chiều chuộng, gia tộc chàng phú khả địch quốc, bản thân chàng là Thanh Khâu công tử, như kim như tích, như khuê như bích, tài mạo song toàn nổi danh khắp Đại Hoang. Rồi chỉ sau một đêm, chàng bị người thân yêu nhất trên cõi đời này hãm hại. Ba năm dưới sự tra tấn và lăng nhục của kẻ đó, chàng trở thành một người hành khất thân thể tàn tạ đến chính bạn bè của chàng cũng chẳng thể nhận ra. Ba năm đó đã lột trần chàng khỏi những thứ một con người nhận đó làm bản thân mình, hoặc lấy đó làm tự hào: tài năng, dung mạo, gia thế, người thân, bạn bè, sức khỏe…, làm cho tất cả niềm tin và lẽ sống trước đó của chàng chẳng còn nơi nương dựa mà sụp đổ. Chàng rã rời nằm đó trên đám lau lách thoi thóp hứng những giọt nắng cuối cùng của cuộc đời mình. Và rồi chàng gặp gã lang băm Văn Tiểu Lục.

Tương Liễu là một tên yêu quái, bị bắt làm nô lệ trong trường đấu, sinh mệnh của hắn chỉ để đem ra làm trò vui tiêu khiển cho những kẻ khác. Một ngày kia hắn trốn thoát khỏi trường đấu, và rồi hắn gặp Cộng Công – ân nhân và cũng chính là định mệnh bi kịch của cuộc đời hắn.
Nếu có một người tôi ít thông cảm nhất trong cả bộ truyện thì đó hẳn là Cộng Công. Nếu Tiểu Chúc Dung vì nghĩa lớn mà bỏ đi sự kiêu hãnh, chấp nhận sự phỉ báng của người đời để mang lại đời sống bình ổn cho Trung Nguyên, thì Cộng Công chính lả kẻ cố chấp, khờ dại, ngu trung, với niềm kiêu hãnh phù phiếm lỗi thời. Để rồi tất cả những binh sĩ, những đồng đội của hắn trong đó có Tương Liễu, thay vì cống hiến sức lực, tài năng, và tuổi thanh xuân của họ vì những giá trị có tính xây dựng, thì lại tiếp tục cùng Cộng Công chìm đắm trong quá khứ và sự cố chấp ấy. Mà buồn thay, trong suốt quá trình Tương Liễu biết rất rõ sự khờ dại ấy.

Tuấn Đế và Hoàng Đế là những chứng nhân của thế hệ trước, những người đã sống như mặt trời. Họ chiếu soi và mang lại ấm áp cho vạn vật, nhưng lại đốt thiêu những người gần gũi nhất với mình. Họ còn sống sót sau khi cơn bão tố đã qua, để lặng yên mà bất lực chứng kiến nhân gieo nay đã thành quả. Bởi nào có ai bao giờ đốt thiêu dù chỉ một người khác, mà lại có thể sống an yên. Đằng này nhưng người đã hy sinh trên con đường quá khứ của họ là cha, là anh em, là bạn bè chí cốt, là người vợ kết tóc, là con cháu đã mất đi cha mẹ, người thân. Họ không hối hận, nhưng những nỗi đau đó vẫn đeo đuổi dai dẳng và dằn vặt họ suốt những năm trường.

Trương tương tư là câu chuyện về những con người như vậy. Họ gặp nhau hoặc gặp lại nhau, cuộc hành trình của họ là đèo núi chông gai, là những đêm trường thao thức cô độc với những nỗi đau, mất mát, đổ vỡ. Trên con đường đó mỗi người họ lòng đầy sứt sẹo, mình đầy khuyết điểm, và họ cũng mắc phải sai lầm, cũng tổn thương chính mình và tổn thương những người thân. Nhưng may thay, điều họ luôn cố gắng làm cho nhau không phải là sống trong quá khứ, dằn vặt trách móc nhau về những điều đã xảy ra. Bởi là những con người bắt đầu từ bất hạnh, học được bài học của khổ đau, họ an ủi nhau, cố gắng đem lại cho nhau những điều tốt đẹp, và dần học cách buông bỏ, thứ tha những lỗi lầm của nhau trong suốt quá trình đó.

——

Khi còn là thầy thuốc lưu lạc Văn Tiểu Lục, Tiểu Yêu đã cứu sống và chăm sóc Cảnh bằng sự trân trọng của nàng đối với sinh mệnh thuần túy, mà không phải những thứ màu mè phù phiếm phủ lên trên đó. Hẳn là khi thấy gã hành khất rách rưới, thối rữa nằm trên bờ sông, nhìn thân thể bị hành hạ đến không một chỗ lành lặn của chàng, Tiểu Yêu đã nhớ lại chính những điều mà nàng đã trải qua thuở thiếu thời. Nên dù biết rõ thân phận của gã không bình thường, cứu gã có thể mang lại hiểm nguy, Tiểu Yêu đã chẳng thể mặc kệ.

“Khi ấy, trong lòng muội bỗng trỗi lên một khát vọng mãnh liệt, muội mong chàng sống sót! Như thể chỉ cần chàng vượt qua được những đau thương trong quá khứ, và tiếp tục sống, thì trái tim muội cũng sẽ được chữa lành.

Quyển 3 – Chương 14

Không chỉ với Cảnh, nàng còn thương xót, bầu bạn, giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh bơ vơ khác như Lão Mộc, Chuỗi Hạt, Mặt Rỗ, Điềm Nhi,… và cả một tên yêu quái người người muốn lấy đầu như Tương Liễu. Nàng vươn lên trên những bất hạnh trong quá khứ mà không hề cay nghiệt oán than người xung quanh, ngược lại cách nàng nhìn họ chỉ như là những sinh mệnh, chẳng phân tôn quý cùng ti tiện, chẳng phân loài người hay yêu quái. Nàng đối đãi với họ tử tế chứa trong vẻ vô lại thản nhiên – vỏ bọc cho trái tim nhiều cảm thương nhưng cũng nhiều sợ hãi phản bội.

Và như vậy, sự tồn tại của nàng, tấm lòng của nàng, không chỉ cứu mạng Cảnh, mà còn hồi sinh cả những giá trị sống trong chàng. Sự tồn tại của nàng còn là chỗ dựa cho Chuyên Húc trên hành trình cô độc thống nhất Đại Hoang, là sự bầu bạn cho Tương Liễu trên còn đường đã định sẽ thiếu vắng ánh sáng và hy vọng. Bởi vì trong cái nhìn đời, nhìn người của nàng chẳng hề bị những thứ phù phiếm bên ngoài trói buộc, che chướng, thậm chí nàng chán ghét những điều ấy vì chúng đã mang lại bất hạnh cho người thân và chính nàng. Và thế, Tiểu Yêu đã nhìn chàng, nhìn Tương Liễu, nhìn Chuyên Húc, Tuấn Đế, Hoàng Đế,…nhìn những phồn hoa quyền lực vây quanh mình qua đôi mắt nói thơ ngây cũng thật thơ ngây, nói tinh tường xảo quyệt cũng chẳng sai chút nào như vậy. Ở điểm này Tiểu Yêu rất giống Xi Vưu, và hẳn vì thế Đồng Hoa đã mô tả nàng thừa hưởng đôi mắt của cha mình.

Là một người mạnh mẽ, tự lập, giàu lòng thương người như thế nhưng bản thân Tiểu Yêu lại rất khắc khe với chính mình, nàng vẫn luôn mang vác theo nỗi bi quan và hoài nghi từ quá khứ. Bị cha mẹ bỏ rơi, lưu lạc mưu sinh từ bé, nàng khao khát tình cảm nhưng rất sợ hãi sai lầm và tổn thương, và vì thế, nàng đã mắc sai lầm. Để rồi đến lượt mình, chính sự dịu dàng, bao dung của Cảnh, sự trưởng thành của Điềm Nhi lại là tấm gương cho nàng về sự tin tưởng, sự đồng hành, dìu dắt, nâng đỡ, để nàng vượt qua, chấp nhận vết thương và lỗi lầm như một phần tất yếu. Và học bài học về sự thứ tha.

“Người ta sống trên đời giống như đang đi trên một con đường hoang vắng. Chưa ai từng đi trên con đường ấy. Ta chỉ có thể vừa dò tìm từng bước, chao đảo tiến về phía trước. Đường đi của mỗi người không giống nhau, có người gặp được cảnh sắc tươi đẹp, có người chỉ thấy bốn bề hoang vu. Nhưng dù cảnh sắc ấy tươi đẹp hay hoang vu thì trên mỗi chặng đường đều sẽ xuất hiện vách núi cheo leo, những lối rẽ quanh co, thậm chí sẽ gặp thú dữ. Mỗi bước đi bất cẩn ta có thể trượt ngã thê thảm, mỗi lúc sơ ý có thể đi nhầm bất cứ lối rẽ nào… Chính bởi đường đi lắm núi cao, nhiều vực sâu, gập ghềnh, trắc trở, nguy hiểm rình rập xung quanh nên ai cũng mong tìm cho mình một người bạn đường để có thêm đôi mắt, thêm đôi tay và tiện chăm sóc lẫn nhau. Người này sẽ nhắc nhở người kia, phía trước có nguy hiểm, có lối rẽ, hai người sẽ dắt díu nhau vượt qua vách núi cheo leo, đụng phải thú hoang thì cùng góp sức đánh đuổi… Hai người cứ miệt mài dìu đỡ nhau qua từng chặng đường gian khó ấy, rồi một đời cũng sẽ qua đi.

Cô hãy nhớ, muốn có được thứ gì, nhất định phải tin thứ đó tồn tại. Nếu cô không tin vào sự tồn tại của nó thì sao cô có thể hết lòng vì nó? Nếu cô không chịu gieo hạt, không chịu tần tảo chăm bón, thì chớ mong chờ ngày thu hoạch.”

Quyển 2 – Chương 15

——

[Làn phân cách bias. Cảnh đảng alert =)))))]

Vốn dĩ Thanh Khâu công tử là bias của mình, thậm chí còn bias nặng hơn cả Ân Nam Chiêu – my ultimate favorite character. Bởi vì chàng chính là trái tim và tấm lòng của Ân Nam Chiêu mà mình yêu quý trân trọng, là ánh trăng sáng trong lòng mình. Bởi vì Đồng Hoa đem hùng tâm tráng chí của Ân Nam Chiêu cho Chuyên Húc, đem số phận bắt đầu từ bi kịch và biết trước sẽ kết thúc đầy bi kịch cho Tương Liễu, và đem tấm lòng dịu dàng bao dung ấm áp đối đãi với thế gian bất kể nó đã, đang và sẽ đối đãi ra sao ấy cho Cảnh. Thế nên, chàng chẳng có sự nghiệp thành tựu vẻ vàng đến mức làm người ta chẳng thể bàn cãi, cũng chẳng có sự bi tráng, anh hùng lặng thầm làm người ta xót xa mãi không thôi. Chàng là chàng, ôn nhu, thiện lương, bao dung, kiên định, hòa nhã chẳng cần thể hiện gì, và Đồng Hoa cũng chẳng cho chàng chỗ và cũng không cần cho chàng chỗ để thể hiện.

Thế nên, mọi người dễ bỏ qua, hoặc so sánh chê trách chàng nhiều quá. Thế nên, mỗi khi chàng bị ai đó chê trách, so sánh, mình lại không kìm lòng được muốn giải bày cho chàng, dù vốn dĩ chẳng cần thiết. Thế nên, mỗi khi ai đó khen ngợi, yêu quý chàng mình lại thấy vui sướng từ tận đáy lòng, vui hơn bất kì sự khen ngợi nào mà chính mình có thể nhận được, dù mình chẳng có lấy nổi một đức tính nào của chàng. Bởi vì Cảnh mình mới hiểu được ý nghĩa lối nói của Nagasawa trong Norweigian Wood về nhân vật yêu Gastby. Sửa lại một chút, thì chính là: “Ai là bạn của Cảnh, cũng chính là bạn của mình.”

Từ Vân Trung Ca thương mến Lăng ca ca, rồi đến Ký ức dung nhập Ân Nam Chiêu vào sự trưởng thành, vào một phần con người của chính mình, sau đó đọc Trường tương tư mình lại yêu quý Cảnh nhất mực. Bởi vì nhờ Cảnh mà mình hiểu ra rằng chính trái tim dịu dàng bao dung nhưng đầy kiên cường ấy mới là thứ xâu chuỗi các nhân vật, làm nên tầm nhìn và tính nhân văn xuyên suốt của mỗi tác phẩm. Bởi vì nhờ Cảnh mình nhận ra cốt lõi làm mình yêu quý Ân Nam Chiêu, Phất Lăng và Cảnh từ sâu thẳm trái tim mình chính là vì tấm lòng ấy, tấm lòng đã làm cảm động được trái tim sứt sẹo của Tiểu Yêu, Lạc Lan, Vân Ca và cả mình nữa. Để mình có thể dần thứ tha cho quá khứ và những tổn thương, để học cách sống tiếp bao dung và đối đãi thế giới này dịu dàng hơn, và còn kiên cường mong muốn phát triển, giữ gìn được lòng bao dung ấy.

“Muội từng trải qua, nên muội rất hiểu, sau khi bị tra tấn, bị chà đạp, bị sỉ nhục tàn bạo, con người rất dễ trở nên cực đoan, lạnh lùng, đa nghi, họ không thể hòa nhã, lương thiện, và tin tưởng người khác như trước, chắc chắn không thể! Nhưng Cảnh đã làm được điều đó! Chàng khiến muội hiểu rằng, bất kể người khác đối xử với bạn ra sao, bạn vẫn có thể giữ cho trái tim mình mềm mại, đẹp đẽ.
Cảnh rất hiểu con người của muội. Muội từng nói với chàng: “Em sẽ không trao đi, và cũng không tin tưởng”. Chàng nói với muội: “Ta sẽ trao đi trước và sẽ tin tưởng nàng trước”. Trước khi chàng nói câu này, chàng đã vì muội mà làm rất nhiều việc. Thực lòng khi ấy muội rất cảm động, nhưng cảm xúc đó qua đi rất nhanh, bởi vì muội không tin! Muội cho rằng đó chỉ là tình cảm nhất thời, chàng chẳng thể tốt với muội mãi mãi! Con người là giống dễ thay đổi, hôm nay họ thực lòng với ta, không có nghĩa ngày mai họ vẫn thực lòng với ta. Huynh thử nói xem, nếu là huynh, sau đi trải qua kiếp nạn như vậy, liệu huynh có thể nói với ai đó rằng: “Ta sẽ trao đi, sẽ tin tưởng nàng trước”? Huynh có sẵn lòng thực hiện lời hứa đó không?”

Quyển 3 – Chương 14

Cùng một điểm xuất phát là sự bao dung, giá trị khai triển chính của Trường Tương Tư là chữa lành quá khứ, còn của Ký ức phiêu tán ngân hà là kiến tạo tương lai. Và cả hai đều thật sự làm được rất tốt. Đáy lòng khô cứng của mình mềm đi mỗi khi đọc về Cảnh, về những vết thương của chàng, về sự kiên cường, và lòng can đảm, về tình thương, về sự trân quý, dịu dàng, ấm áp chàng dành cho Tiểu Yêu, dành cho thế gian này kể cả những người tổn thương chàng sâu đậm. Thế nên mỗi khi lòng quá mỏi mệt, không còn đủ bao dung mình lại muốn đọc Trường Tương Tư, đọc về chàng, và mỗi lần như vậy mình đều thấy được thứ tha và chữa lành.

——

Khởi đầu tình bạn nhiều năm của Tương Liễu và Tiểu Yêu là thời khắc Văn Tiểu Lục nói với Tương Liễu rằng:

“Tôi chỉ là một kẻ bị bỏ rơi, không có năng lực tự vệ, không có người thân nương tựa, không còn nơi chốn dung thân.”

Quyển 1 – Chương 3

Khi đó Tương Liễu, vốn muốn giết nàng, có lẽ đã nhìn thấy hình ảnh chính mình của nhiều năm về trước. Từ đó mối quan hệ của họ chính là người này cứu giúp người kia mỗi khi đâm đầu vào rắc rối, cùng dắt nhau dạo chơi hưởng thụ những trò tiêu khiển chốn hồng trần, và cùng nhau gây gổ phân rõ khoảng cách để không làm mối quan hệ trở nên khốn khổ và khó xử vì lập trường khác biệt. Để rồi khi kết thúc, Tương Liễu đã tưởng niệm lại khoảnh khắc đó và cầu chúc nàng:

“Khổ luyện bắn cung nhiều năm, giờ đây nàng đã có năng lực tự vệ, khi khẩn cấp không cần phải dùng thân mình để che chắn cho người nàng muốn bảo hộ. Tình lang như ý ở bên, nay nàng đã không còn bơ vơ, không người nương tựa, cũng không còn phải làm bạn với sự cô độc mỗi đêm. Trời cao biển rộng, nàng đã có chốn để đi, chẳng còn bị truy đuổi không chốn dung thân.

Tiểu Yêu, từ nay ta không cần bảo vệ nàng nữa. Hãy tự chăm sóc bản thân thật tốt. Nguyện nàng một đời an lạc vô ưu.”

Ngoại truyện – Một đời an lạc vô ưu

Tương Liễu dạy nàng bắn cung, giấu mặt tặng nàng cây cung quý giá phù hợp với thể chất. Khi Cảnh bị hãm hại, Tương Liễu cứu và đưa chàng trở lại bên cạnh Tiểu Yêu. Khi nàng hôn mê Tương Liễu đã cho Tiểu Yêu uống tinh huyết của mình, và từ đó nàng đã có thể bơi lội tự do trên biển lớn, có thể thoát khỏi bất kì thế lực cai trị nào mà nàng muốn. Và trong rất nhiều rất nhiều năm, từ khi nàng còn là Văn Tiểu Lục, Tương Liễu đã âm thầm bầu bạn với trái tim nàng kể cả khi sướng vui, lẫn những lúc buồn khổ tuyệt vọng. Người ta có thể nói rằng Tương Liễu đã cho đi rất nhiều, rất nhiều, nhiều hơn bất kì ai, hoàn toàn trong thinh lặng, và tất cả những gì hắn nhận lại là một cái kết buồn bã.

Nhưng xét đến cùng, tôi cho rằng vận mệnh của Tương Liễu là do hắn lựa chọn, và dù có Tiểu Yêu hay không Tương Liễu hoàn toàn rõ ràng số phận của hắn sẽ như thế nào, và đã sẵn sàng để thản nhiên chấp nhận nó như một người có chơi có chịu. Có điều thật may mắn, Tương Liễu không ngây ngốc như A Hành hay Cộng Công, lôi kéo những người yêu thương tin tưởng mình vào vòng nước siết mà chính mình còn không hay biết. Tính một cách sòng phẳng Tương Liễu quả thật đã tặng Tiểu Yêu rất nhiều thứ, nhưng nếu bỏ qua/ phủ nhận tất cả những sự bầu bạn, trân trọng Tiểu Yêu dành cho Tương Liễu mà đối với con người cô độc như hắn là vô giá, thì Tương Liễu đã nhận lại từ Tiểu Yêu một điều an ủi lớn lao: nàng có cùng xuất phát điểm như hắn, nhưng cuối cùng nàng đã có thể được sống một đời thanh thản, thong dong dạo chơi cùng tri kỷ trong chốn hồng trần, một cuộc đời mà hắn đã không thể đạt được. Điểm đáng qúy của Tương Liễu là vậy đó, và từ khía cạnh này tôi không chỉ thấy mừng cho Tiểu Yêu, mà còn mừng cho Tương Liễu nữa. Tình cảm tri giao của Tương Liễu vượt trên loại tình cảm “ta mang lại hạnh phúc cho ngươi nếu ngươi mang lại hạnh phúc cho ta”, “ta là người mang lại hạnh phúc cho ngươi, ngươi cứ phụ thuộc dựa dẫm vào ta nữa đi” thông thường rất nhiều.

Cơ mà Cửu mệnh Tương Liễu cũng đầy tràn khuyết điểm của một người cô độc, cực đoan: dễ tự ái, tính tình thất thường, sống thiếu tầm nhìn và trách nhiệm với bản thân (sorry các fan của ảnh :)))) Nhưng mấy lần đọc gần đây hiểu được hắn, tôi thấy lòng mình nhẹ đi những lo toan về kết quả, về được mất, có thể thôi gánh vác trên lưng khen chê của người khác, để mà vững lòng làm những điều mình tin tưởng, lặng lẽ, âm thầm, từng chút một.

——

Đọc lại lần này tôi thấy một điều khá buồn cười. Đó là không phải Cảnh, cũng chẳng phải Tương Liễu, mà có lẽ chính Chuyên Húc chẳng mấy ai ưa mới là con ruột trong lòng Đồng Hoa. Bởi vì tâm tư, tình cảm, khát khao của Chuyên Húc được mô tả với số lượng từ chỉ sau Tiểu Yêu, có khi còn hơn =))).

Chuyên Húc và Tiểu Yêu từng hứa trước bà mình rằng sẽ bảo vệ nhau, và rồi họ cùng nhau bất lực chứng kiến những người thân của mình lần lượt ra đi. Quá khứ đó để lại trong tim Tiểu Yêu sự căm ghét đối với nhưng trói buộc của quyền lực, nhưng để lại cho Chuyên Húc chấp niệm sâu sắc đối với quyền lực. Hành trình từ muốn có quyền lực để bảo vệ người thân cho đến khi khi trở thành Hắc Đế bá chủ Đại Hoang, người Chuyên Húc đem ra đặt cược nhiều nhất lại chính là người thân duy nhất còn sót lại của mình.

Tuy nhiên nếu nói bảo vệ người thân là mục đích và quyền lực là phương tiện, vậy tại sao hắn lại mang theo Tiểu Yêu về Hiên Viên cùng đối mặt với sự tranh đoạt mà nàng vốn ghét bỏ, tại sao lại tạo cơ hội cho Cảnh & Phong Long tiếp cận nàng, tại sao lan truyền Tiểu Yêu là con gái Xi Vưu, chia rẽ nàng với Tuấn Đế để chuẩn bị xâm lược Cao Tân. Còn nếu nói quyền lực là mục đích và người thân là phương tiện, thì tại sao Chuyên Húc sẵn sàng vứt bỏ mạng sống vì Tiểu Yêu khi hắn đang trên đỉnh cao quyền lực, tại sao hắn thà rằng đánh cược ngai vị và mạng sống chứ nhất quyết không giết chết Hoàng Đế để cướp ngôi, tại sao hắn lại nhất nhất tuyên bố bảo vệ Tiểu Yêu, dù như vậy có nghĩa là phải chọn con đường khó khăn để thu phục các dòng họ Trung Nguyên.

Có lẽ nếu nói một cách rạch ròi thì đối với Chuyên Húc, quý trọng nhất là sinh mệnh của người thân, sau đó đến quyền lực – thứ mà hắn nhận định là tất yếu để bảo vệ sinh mệnh của người thân, rồi mới đến hạnh phúc yên vui của họ, và cuối cùng mới là tính mạng & hạnh phúc của chính hắn. Còn Hoàng đế và Tuấn đế thì điều họ yêu quý nhất khi trong tuổi thanh xuân của mình chính là quyền lực, không gì vượt hơn điều này. Sự khác biệt tinh vi những rành mạch như vậy.

Bởi vì sinh mạng người thân là quan trọng nhất, nên cuối cùng Chuyên Húc đã có thể buông tay khi biết rằng hắn và Cảnh gộp lại chính là cả sinh mệnh của Tiểu Yêu, và việc người thân duy nhất giết hại người nàng yêu thương khiến cho nàng không chỉ cô độc, bất hạnh cả đời, mà còn bức nàng tuyệt vọng đến mức không còn muốn sống.

Bởi vì sinh mạng người thân là quan trọng nhất, nên hắn mới có thể quý trọng sinh mạng người thân của bách tính, nên con đường đến quyền lực của Chuyên Húc không đi kèm chiến loạn, không là những cuộc tắm máu như Hoàng Đế hay Tuấn Đế, mà là những chiến dịch đồng hóa, mưa dầm thấm đất, là những cuộc hôn nhân chính trị khiến chính hắn bất hạnh, là tấm lòng có thể thống nhất tất cả Đại Hoang, bao dung thiên hạ bình đẳng một nhà mà cả Tuấn Đế và Hoàng Đế chẳng thể làm được. Thế đấy, làm gì có người nào không yêu quý sinh mạng người thân mình, lại có thể thực sự yêu quý sinh mạng của người trong thiên hạ, có chăng chỉ là sự phỉnh phờ ngụy biện cho khát khao quyền lực mà thôi.

Bởi vì sinh mạng người thân là quan trọng nhất, nên chính cuộc đời và hành trình của Chuyên Húc mới là sự cứu chuộc lại lỗi lầm của thế hệ cha ông, những người đã chém giết và bị chém giết bởi chính người thân của mình, mới là cơ hội để cho Tuấn Đế và Hoàng Đế nhìn thấy vốn dĩ có thể làm khác đi, và những thứ có thể đạt được to lớn hơn. Để rồi Hoàng đế có thể bình yên hồi tưởng: “Chuyên Húc không chỉ giống ta mà còn giống cả A Luy”, và Tuấn đế có thể tự hào nói với A Hành: “Chuyên Húc không chỉ giống ta, mà còn giống cả Thanh Dương, nhưng còn tài giỏi hơn hai bọn ta cộng lại”. Để rồi cuối cùng họ có thể yên tâm trao lại cho hắn, hậu duệ của những người thân yêu hy sinh dưới con đường của họ, cũng là hậu duệ của họ, thứ mà họ đã dùng tất cả thanh xuân, đánh đổi tất cả những gì thân thương nhất để giành lấy.

“Bạch Đế bất giác mỉm cười. Khi không tìm thấy Tiểu Yêu, chắc chắn Chuyên Húc sẽ rất phẫn nộ. Nhưng sớm muộn nó sẽ hiểu, Tiểu Yêu đang sống giữa lê dân trăm họ, lê dân trăm họ chính là Tiểu Yêu. Nếu thiên hạ thái bình, Tiểu Yêu của họ sẽ được sống vui vẻ, an lạc.”

Quyển 3 – Chương 18.

Chuyên Húc cũng mắc lầm lỗi, nhưng người không đánh mất sơ tâm trên con đường bôn ba trắc trở muôn vàng cám dỗ, không đổ lỗi, không thỏa hiệp, không ngụy biện như hắn nào có mấy ai? Đọc về hắn, tôi tự nhắc lòng vẫn còn nợ chính mình một giá trị cốt lõi để theo đuổi đến tận cùng, không thỏa hiệp, không đổ lỗi, không ngụy biện.

June 8, 2021

Viết xong phát hiện ra Chuyên Húc đã trở thành con ruột của bài review này mất rồi =)))))

Và chẳng có spotlight nào cho Cảnh nhà tui. Thế là tui vẫn còn nợ công tử Thanh Khâu một bài, và dự là khất nợ không biết đến bao giờ, khi mà mỗi lần nghĩ đến ảnh là vui luôn, chẳng mong muốn nói năng giải bày gì thêm =))))

Bài này còn một số ý chưa viết trọng vẹn, nhưng cũng tạm được.

June 9, 2021

Sửa chữa, đổi hết bộ ảnh sang tranh thủy mặc cho nhất quán về style & đồng bộ với không khí của tác phẩm.

Dưng phát hiện ra mình bị lậm log change khi viết =))), bệnh nghề nghiệp.

June 13, 2021

Đọc lại Ký ức phiêu tán ngân hà, nhớ nhung Đồng Hoa mãi không ra tác phẩm mới liệu có tính giải nghệ rồi chăng nên trang fan page nghe ngóng. Tình cờ thấy trên đó có một bạn comment bảo Cảnh giống Ân Nam Chiêu nhưng vấp phải n comment phản bác. Thế là hưng phấn bừng bừng phải lên thêm ngay một đoạn cho chàng dù ban đầu chỉ viết sơ sơ về Tiểu Yêu và gộp chung chàng vào đoạn đó.

Nhận ra rằng mỗi lần ngồi yên nghĩ muốn viết về Cảnh hay Ân Nam Chiêu là lòng mình lại sync được với sự bao dung dịu dàng, thông thấu, không mâu thuẫn, cũng chẳng có nhu cần giãi bày của hai ảnh. Thế rồi chẳng viết được cái gì về hai ảnh, trong khi có thể dùng tấm lòng ấy để viết về tất cả các nhân vật khác =))))

Thế nên lần này sẵn gom cái động cái tâm sân si nhỏ hẹp vào cái mong muốn nói ra thì viết được mấy đoạn về Cảnh trên facebook và ở đây. Vì biết đâu một ai đó cũng sẽ cảm động được tấm lòng ấy mà bỏ qua yêu ghét thông thường; còn ai đã yêu quý cảm động thì sẽ vững tin hơn mà kiên trì tiếp tục giá trị ấy trong chính đời sống của mình.

Viết xong về Cảnh rồi mới cảm thấy viên mãn bài viết này. Vì trong suốt tác phẩm tồn tại của chàng chẳng thể hiện rõ ở đâu, nhưng không đâu lại không có. Khó vãi ra, nhưng không có thì chẳng thể đầy đủ. Vẫn chừa lại một vài đoạn để dành để viết tiếp nguyên bài riêng về Cảnh =))))

Cảm ơn cơ hội này, vì sau khi viết xong mình lại hiểu ra thêm một chút về Cảnh, và Ân Nam Chiêu, về sự trưởng thành của Đồng hòa, và những điều mình cảm nhận nhưng chưa rõ ràng được về chúng.

Và mai là thứ 2 =)

Tương Liễu, Tương Liễu

Lâu rồi không đọc lại truyện của Đồng Hoa, vậy mà bóng áo trắng của Tương Liễu vẫn thấp thoáng phất qua tâm trí tôi những khi tĩnh lặng, khi ở lằn ranh giữa tỉnh và mộng, khi chẳng còn suy tư nào khác chen chân, tựa như một thứ kết tủa huyền phù lì lợm mãi không chịu lắng xuống, cũng mãi chẳng chịu tan đi.

Tương Liễu chưa bao giờ là nhân vật tôi yêu thích, cũng chẳng phải kiểu người mà tôi muốn học tập (thậm chí nghĩ đến hắn thôi đã thấy đau đầu :))). Hắn chẳng phải con cưng của tác giả, hắn chẳng phải anh hùng, cũng chẳng làm được gì vĩ đại. Hắn bất quá chỉ là một tướng quân không lớn không nhỏ, gia nhập tàn quân của một triều đại đã bại trận, khi mà ranh giới của lợi ích nhân dân và lợi ích triều đại đã ngày càng rõ ràng không thể là một. Nhưng dù là quốc gia, hay là triều đại Thần Nông đi nữa, thì vốn dĩ chẳng phải nơi dưỡng lập ra Tương Liễu, cũng chưa cho hắn một ngày công danh nào. Và cũng tại nơi đó phần lớn người dân đã dần chấp nhận quên đi sự huy hoàng của triều đại trước đó, và phát triển tiếp trên sự dung hợp với đế quốc Hiên Viên.

Tương Liễu vậy mà tiếp tục chiến đấu mấy trăm năm bên tướng sĩ tàn quân đến ngày cuối cùng. Hắn không hề bỏ đi, dù sớm thấy đại cục đã định, dù chẳng có ai giữ chân hay ép buộc, dù bị khắp Đại Hoang khinh rẻ, treo thưởng cái đầu yêu quái của hắn. Hắn tận trách bổn phận, giữ vững lập trường nhưng chẳng phải vì danh, cũng chẳng vì lợi, cũng chẳng vì niềm tin lớn lao nào. Hắn có tài năng, có cơ trí, có quyết tuyệt, cũng đã có rất nhiều cơ hội, thế nên nếu như hắn muốn là nghĩa lớn, hay là quyền lực danh vọng, hay chỉ đơn giản là một mái ấm gia đình bên người mình thương yêu, thì hắn đã sớm toại nguyện rồi. Nhưng không, rốt cuộc hắn bỏ qua tất cả những thứ kể trên, và chờ đợi hắn là da ngựa bọc thây, là bị đè bẹp đáng thương trước bánh xe thời cuộc, vậy mà dường như đến cùng hắn cũng chẳng có gì là sợ hãi, bất mãn, hay không cam tâm.

Đến tột cùng hắn vì cái gì? Sinh mệnh mấy trăm năm kia của Tương Liễu, cuối cùng là vì cái gì? Vì cái gì mà sống như thế, vì cái gì mà chẳng từ bỏ, lại vì cái gì mà chết đi?
Phải chăng hắn xem màn này nhân sinh, đến tột cùng, rốt cuộc vì lý do gì, hay chẳng có lý do gì để vì đi nữa thì vẫn cứ là sinh ra, vẫn cứ là chết đi. Vậy nên, hắn vốn hoàn toàn khinh thường cũng chẳng buồn nhìn đến lý do, cũng chẳng coi trọng hai điểm đầu và cuối tất yếu kia, nhàn nhã thong thả, cũng vô vọng như cọng bèo trôi giữa dòng nước, không gì vướng lại.
Còn tôi, phải chăng vốn quá xem trọng cái màn này, cứ nhất nhất phải tìm một lý do, một ý nghĩa, rồi phải một mực tiến lên, nên mỗi khi nghĩ đến hắn thì bị phức cmn cảm luôn rồi :))

Tương Liễu làm tôi trọng chẳng đặng, khinh chẳng đừng, như một cục bánh trôi nuốt không vào, nhổ không ra. Đành phải cố gắng hiểu hắn, cố gắng hiểu cái phần trong tôi luôn chống lại hắn, cũng đồng thời không thoát khỏi hắn.

Quá khứ của hắn chỉ được nhắc đến một cách rời rạc. Tôi muốn hiểu hắn, cố gắng xâu chuỗi từ cái ngày kia, khi Tương Liễu là một nô lệ trong võ đài, đã chiến đấu nhiều năm, bị hành hạ đến tuyệt vọng, cạn kiệt, bên bờ cái chết như Tai Trái ngày ấy, và rồi Cộng Công đã cứu hắn. Hắn bắt đầu chuỗi ngày tự do phiêu bạt, dần trưởng thành; thẳng cho đến một ngày hắn thấy đủ lông đủ cánh để trả ơn cho ân nhân, Tương Liễu đã bước bước chân đầu tiên vào doanh trại Thần Nông.

Một bước chân nhỏ này, có lẽ là mơ mơ hồ hồ không rõ tình thế, vốn là mang theo thành ý chất phác, mang theo tất yếu bước vào. Có một bước đầu, rồi sẽ có bước tiếp theo, khi Tương Liễu chẳng thể trơ mắt đứng nhìn kẻ khác tấn công Cộng Công, hắn đã cầm kiếm lên chiến đấu. Có chiến đấu, ắt có tử vong, thế là thêm một bước chân kia, hắn nhìn binh lính thiêu xác tử sĩ, hát cái bài ca ê a tiễn biệt bi thương đó. Tương Liễu khi đó không có người thân nào khác để nương tựa, không nơi để về, không có tham vọng nào khác thúc giục, đã ở lại doanh trại nơi có ân nhân, có tình đồng đội. Cứ thế, một ngày rồi lại một ngày, một bước nhỏ rồi lại một bước nhỏ, hắn như một chiếc bè xuôi dòng, mà dòng chảy đó là tình cảm, là thói quen, là hồi ức, là bi thương, là sáng cười, tối chết, là thi thể, là sinh mệnh mất đi của đồng đội tích lũy dần theo thời gian… Từng sợi, từng sợi, niệm niệm bện thành tấm lưới thân tâm.

Hắn từng hối hận không, tôi không rõ. Nhưng sự trôi dạt của Tương Liễu đã từng rúng động. Lần đầu tiên là khoảnh khắc hắn gặp lại Tiểu Yêu sau khi về Cao Tân, biết thân phận của nàng, biết nàng là phụ nữ. Khi đó dựa trên phản ứng của Tương Liễu, hắn đã động lòng, và chính bản thân hắn cũng không hề cảnh giác hay chống lại điều đó. Tiểu Yêu thì lại thẳng thừng vạch rõ khoảng cách, nói rằng nếu yêu người như hắn thì còn tuyệt vọng hơn cả chết. Một ngày đó tia tham vọng đầu tiên ẩn chứa chệch hướng vừa mới phát sinh, liền ngay lập tức bị đánh về nguyên hình. Vào lúc đó hắn buộc phải nhận ra, phải đối diện một cách khốc liệt rằng, giả chăng có muốn quay đầu đi nữa, thì cũng không còn được nữa rồi, không thể dừng lại được nữa. Dòng chảy mà hắn xuôi theo đã đẩy hắn đi quá xa, đã trở thành chính hắn, không thể phản bội, cũng chẳng thể dừng lại.

Có lần tôi cũng từng tò mò suy diễn, nếu như lúc đó Tiểu Yêu không tỉnh táo rạch ròi ngay từ niệm phát sinh đầu tiên của Tương Liễu như nàng đã làm, chuyện gì sẽ xảy ra? Phải chăng nàng sẽ trở thành lực kéo lại chiếc bè trôi dạt lãng du bao năm của hắn, để rồi lực kéo mạnh mẽ nhưng lại đơn bạt ấy sẽ chẳng thể thắng nổi dòng nước càng lúc càng xiết mà chiếc bè ấy đã thả vào bao năm, và rồi liệu hai lực giằng co ấy sẽ giằng nát bươm hắn như tràng bi kịch của A Hành và Xi Vưu? Hoặc giả chăng nếu nàng không làm thì khi tỉnh táo lại chính Tương Liễu sẽ tự tạo sự cự tuyệt phân cách không thể vượt qua được như hắn đã làm, tự tàn nhẫn với chính mình để bảo vệ nàng, chứ không ngốc nghếch ngây thơ như A Hành hay Cộng Công, hại mình hại người. Bất quá, làm gì có nếu như, bởi vì như vậy, không thể khác.

Hiểu được Tương Liễu mới thật sự trân trọng được con người hắn. Nếu đã không thể quay đầu, hắn liền quyết dứt bỏ, không ích kỷ làm tổn thương nàng, cũng nguyện ý xây dựng năng lực, bình yên, hạnh phúc, nơi nương tựa khi không có mình cho Tiểu Yêu. Hắn không phản bội lại bổn phận, cũng không hề phụ tri kỷ. Một tấm lòng không tư lợi như chính màu áo trắng của hắn vậy, đến ngay cả tiếng hát mị hoặc của Tệ Quân cũng không cám dỗ được.

Lại nhớ đến Ân Nam Chiêu với thân phận bắt đầu từ bi kịch, và cũng sớm biết trước sẽ kết thúc đầy bi kịch như vậy. Thái độ của Ân Nam Chiêu và Tương Liễu trước thân phận – vai diễn trong màn nhân sinh này – có phần giống nhau. Họ đều thấu suốt những thứ không thể thay đổi, quyết tuyệt chấp nhận nó, không oán trách, không bi đát trước dòng thực tại mà họ đang sống.

Chỉ là, Tương Liễu sơ tâm hắn đến cùng chính là công tử nhàn tản Phòng Phong Bội – như nước chảy bèo trôi, như gió thổi may bay, thanh đạm nhưng lại thiếu vắng phương hướng; ít dục ít cầu, nhưng lại cũng quá chật hẹp. Cả cuộc đời bất cần ấy hẳn là chỉ từng hết lòng lo lắng, vun vén cho hạnh phúc của một người, tham lam hết mức cũng chỉ là thuận lý thành chương trộm đi 37 năm bên người khi say ngủ (dù hắn vốn chỉ cần 1 ngày để đánh thức nàng, như hắn đã làm trong đoạn kết). Tấm lòng Tương Liễu chẳng tư lợi, cũng chẳng vị nghĩa lớn. Thản nhiên nhắm mắt, lòng chưa từng vướng bận.

Còn dù mặt dưới mặt nạ nào, Ân Nam Chiêu vẫn cứ là Ân Nam Chiêu. Thản nhiên nhắm mắt, một nhân sinh này đã dốc trọn một tấm lòng, trọn một sinh mệnh vun vén cho tất cả, sớm đã không tiếc nuối. Bất quá, từng muốn vun vén cho một người nhiều hơn tất cả một chút, lại là không đủ tâm lực và thời gian nữa rồi.

Xét lòng, so với ai đi nữa tự thấy mình không bằng. Còn chấp nhặt mấy thứ lặt vặt trong một màn nhân sinh ngắn ngủi này, nhưng trong chính màn nhân sinh này cũng chưa biết rõ ràng cái vai diễn cần đóng để đóng cho trọn vẹn. Tự hổ thẹn.

May 16, 2021

PS: Thật không ngờ là cuối cùng sẽ viết về Tương Liễu trước khi viết về công tử Cảnh =))), nhưng xem lại bản quy hoạch các bài viết về nhân vật thì thứ tự lại chuẩn. Tương Liễu và Lưu Tuân là hai nhân vậy kiểu ghost gây ra ức chế và bóng ma tâm lý cho mình, =))) nên cuối cùng hóa ra là trong cùng 1 tác phẩm, các ám ảnh ức chế tâm lý lại được viết ra sớm hơn cả các hình tượng đẹp đẽ lý tưởng mà mình hướng đến :)))

Viết ra để bước tiếp.

May 22, 2021

“Này Hiền giả, dừng lại thời ta chìm xuống; bước tới thời ta trôi giạt. Này Hiền giả, không dừng lại, không bước tới, Như Lai vượt khỏi bộc lưu.”

Tương Ưng Bộ, Tương ưng chư Thiên – phẩm Bộc Lưu (dòng nước xiết)

Viết xong, cả tuần vẫn thấy còn một chút ít vướng mắc trong lòng chưa nghĩ thông, chưa nói trọn. Set private, chỉnh sửa, và bổ sung thêm vài đoạn. Tạm được.

June 5, 2021

Đọc lại Trường Tương Tư quyển Trung & Hạ, thấy rằng Đồng Hoa gần như không kể về các luồng diễn biến không có mặt Tiểu Yêu – người chứng kiến chính của câu chuyện. Tuy nhiên Đồng Hoa biệt đãi Tương Liễu ở 2 điểm.

Điểm thứ nhất là ngoài diễn biến hành vi bị giới hạn như các nhân vật khác, thì diễn biến nội tâm của Tương Liễu không bao giờ được viết ra. Ở điểm này Đồng Hoa ưu đãi Chuyên Húc rất nhiều, chị giải bày diễn biến tình cảm phức tạp của Chuyên Húc với Tiểu Yêu, diễn biến động cơ hãm hại Cảnh của hắn… Đối với Cảnh diễn biến tâm lý được viết ít đến đáng thương, còn đối với Tương Liễu gần như zero.

Đồng Hoa tả hắn cũng chỉ giới hạn trong hình tượng tướng quân kiêu ngạo, sắc bén, tính tình thất thường, dễ nổi nóng khi bị động chạm tự ái, hở ra là nói chuyện đổi chác; hoặc gã lãng tử cà lơ phất phơ, thích đùa bỡn, chẳng mấy quan tâm chuyện gì. Và chỉ thế. Người ta chỉ có thể đoán mò y đã nghĩ gì mà lúc thì bỗng dưng vui vẻ, hay bỗng dưng nổi giận, hay trầm mặc không một lời tâm tình suốt 37 năm, hay khi cùng rong chơi quay trở về và Tiểu Yêu nhìn y qua cánh cửa dần khép giữa hai người, hay khi cầm quả cầu băng có nàng người cá tuyệt vọng vẫy gọi chàng người cá một mực quay lưng lại với mình, hay khi đôi mắt y vằn lên những gợn sóng như nước mắt nàng rơi trên bình máu vào lần cuối cùng gặp mặt. Tất cả những điều đó đã diễn ra không một lời giãi bày. Phải chăng ngay cả chính bản thân Tương Liễu không muốn, cũng không dám nhìn nhận. Có biết rõ hay không đi nữa, thì lại có thể thế nào?

Có lẽ chính vì vậy mà Đồng Hoa đã viết một ngoại truyện duy nhất về Tương Liễu. Hẳn là chị cũng đã xót xa và nặng lòng với mớ tâm tư không thể giải bày, chỉ có thể một hơi lại một hơi nuốt ngược vào trong này. Nhưng ngoại lệ này cũng chỉ là một đoạn diễn biến không có mặt Tiểu Yêu, còn Tương liễu hắn, ngay trong chính sự cô độc của mình cũng vẫn chẳng một lời tâm tình :)))). Tỉnh táo và cô ngạo đến như vậy đấy.

Chắc bởi vì đoán già đoán non và biết bao lời chưa nói mà tôi mặc sức suy tư, thoả sức cảm nhận những khúc mắc, những mâu thuẫn và sự không cam lòng của chính tôi trên số phận của hắn nên tôi mới nặng lòng với hắn lâu như vậy.

Tôi nghĩ có lẽ trong một giấc mơ nào đó LT sẽ mặt đối mặt hỏi hắn thay cho tôi, cho Đồng Hoa và cả Tiểu Yêu nữa: “Đó mà là kết cục như ý ư? Ngươi đúng là tên khờ khạo nhất thế gian này! Ngươi không hổ thẹn với Cộng Công, không hổ thẹn với đồng đội đã hy sinh, nhưng liệu ngươi có từng thấy hổ thẹn với bản thân không?”

Và có lẽ hắn sẽ chỉ thản nhiên ngồi đó trên ghềnh đá, một chân duỗi thẳng, một chân co lại, tay gác trên gối, mắt nhìn trăng sáng, tóc và áo trắng như vầng trăng, như bọt biển, trầm mặc mà cười.

June 8, 2021

Chợt nhớ ra rằng hắn từng nói: “Cô vốn quá quan trọng việc được mất”.