Vân Trung Ca – Nại nhược hà?

Vậy là sau gần 3 năm tôi đã có thể nhảy lại vào cái đầm nước sâu tối của Vân Trung Ca.

Đợt dịch này đã đọc lại gần hết các tác phẩm đặc sắc của Đồng Hoa. Đầu tiên là Trường Tương Tư, sau đó là Ký Ức phiêu tán ngân hà, nhưng vì mãi không muốn đối diện với cái chết của Ân Nam Chiêu nên đã dừng lại ở quyển 3, rồi thì Vân Trung Ca, và vài ngày trước là Đại Mạc Dao.

Trước đây tôi từng nghĩ điều ngăn cản tôi đọc lại Vân Trung Ca dù chỉ 1 lần là số phận và cái chết của Lưu Phất Lăng – nhân vật tôi yêu thích nhất tại thời điểm đó. Nhưng sau đó 1 năm khi đọc Ký Ức, rồi đọc lại 3 lần trong vỏn vẹn 1 tháng, liên tục đối mặt với cái chết của Ân Nam Chiêu, tôi không còn tin chắc lắm vào quan điểm ấy nữa. Và năm nay thì không đọc nổi Ký ức nhưng lại có thể đọc lại Vân Trung ca :))) Có thể thấy vào năng lực nhìn thấu, năng lực đối diện, và năng lực chấp nhận ở mỗi thời điểm thực bất đồng.

Lần này đọc lại Vân Trung Ca, tôi cố tìm cho mình câu trả lời về cái nỗi sợ hãi cố hữu 3 năm trong lòng mình kia, và đo lường xem mình đã thay đổi ra sao bằng cách nhìn về cùng 1 vấn đề với mình trước đây.

3 năm trước tôi nghĩ rằng Vân Trung Ca viết về những sự lỡ làng. Lưu Phất Lăng bỏ lỡ Vân Ca khi nàng vừa đến Trường An vì vuột mất dịp nói cho nàng danh tính thật sự. Mạnh Giác bỏ lỡ Vân Ca trong khi đang dao động giữa một bên là quyền lực và một bên là chân tình. Vân Ca bỏ lỡ Lưu Phất Lăng vì một túi thơm, hay chính vì sự hồn nhiên của nàng. Và rồi Vân Ca lại bỏ lỡ Mạnh Giác vì nàng cần ai đó để gánh vác sự hằn học của nàng đối với cái nghiệt ngã của số phận.

Lần nào lần nấy cái lỡ làng đó cũng dường như chỉ là đường tơ kẽ tóc, đều rất suýt soát. Nếu Lưu Phất Lăng có thêm 1 giây trước khi người khác kéo tới, chỉ 1 giây là quá đủ để nói ra cái tên thật của mình. Nếu Mạnh Giác quyết định sớm hơn 1 buổi chiều. Nếu Vân Ca, nàng đừng hồn nhiên đến thế, đừng làm người khác muốn bảo vệ sự hồn nhiên của nàng đến thế, có lẽ Mạnh Giác đã nói thật cho nàng biết về túi thơm kích phát bệnh kia, về những con cá được âm mưu từ rất nhiều năm trước để nàng cẩn thận đề phòng. Nếu như trước đó người và đời nỡ ném cho nàng những khắc nghiệt nho nhỏ để chuẩn bị cho nàng sự thấu hiểu những điều bất đắc dĩ của nhân sinh.

Trải nghiệm đọc Vân Trung Ca của tôi từng là như thế, đi từ thất vọng đến hy vọng rồi đến thất vọng, rồi lại hy vọng, rồi lại thất vọng… Một vòng tròn mà Đồng Hoa đã tạo ra một cách liền mạch, vì các điểm vẽ của chị rất tinh mịn, khi ranh giới của chúng quá mong manh. Những lỡ làng vì thế lại càng thuyết phục, càng để lại nhiều nuối tiếc, nhưng lại càng khó chịu, đến mức khó mà cam tâm. Chỉ cần một trong những cái nếu như ấy xảy ra, thì kết cục, tuy kiểu gì cũng chẳng thể vẹn toàn, nhưng đã hạnh phúc hơn, sáng sủa hơn biết bao nhiêu lần. Chỉ chút xíu ấy thôi mà, hừ, chút xíu ấy thôi mà, nỗ lực nhiều đến thế sao lại bất khả, sao lại vô vọng, sao lại phải để hạnh phúc khó nắm bắt đến thế.

Lực bạt sơn hề khí cái thế,
Thời bất lợi hề Chuy bất thệ.
Chuy bất thệ hề khả nại hà,
Ngu hề Ngu hề nại nhược hà?

Cai hạ ca – Hạng Vũ

Anh hùng hào kiệt, quẫy đạp giang sơn, trăm câu nghìn chữ cuối cùng đến bờ môi lại chỉ còn vỏn vẹn ba chữ “nại nhược hà”. Làm sao đây? Còn có thể thế nào? Chẳng thể nào khác. Là như thế đó.

Lần này thì tôi đã có thể tiếp nhận. Mọi điều vốn đều tiến triển từng chân tơ kẽ tóc một, chỉ là người ta chẳng thấy được tiến trình đó. Bởi dưới đôi mắt thông thường, khi có thể thấy được, thì đã là một cơn bão chẳng thể cản nổi chứ chẳng phải là cú đập cánh ngẫu nhiên của một con bướm. Bởi với đôi tay này, những thứ nhỏ bé như hạt cát, hạt bụi, như sợi bông tơ bay qua trong gió kì thực lại khó mà nhìn thấy, càng khó mà nắm bắt. Phất Lăng, đến như chàng cũng chẳng thể, chẳng thể. Phải thế không?

Hoàng thượng, thần cả gan, nhưng lần này không hỏi, thần sợ…Trong lòng thần đã thấy hoang mang rất lâu, khi hoàng thượng lần đầu tiên triệu kiến thần, có hỏi thần ‘Cả đời này chuyện vui sướng nhất là chuyện gì?’, ‘Chuyện muốn làm nhất là chuyện gì?’, thần cả gan muốn biết đáp án của hoàng thượng?”

Lưu Phất Lăng không trả lời ngay, nhắm mắt lại, giống như đang suy tư.

Sau giây lát, Lưu Phất Lăng cười nói: “Chuyện vui sướng nhất chính là cưới được thê tử tốt.”

Lưu Tuân nín thở chờ câu trả lời kế tiếp của Lưu Phất Lăng.

Lúc này ý cười trên mặt Lưu Phất Lăng dần dần nhạt đi, vẫn không cất lời, Lưu Tuân lẳng lặng đứng một lúc lâu, thấy Lưu Phất Lăng ủ rũ nặng nề, tựa như đang ngủ, hắn nhẹ nhàng đứng dậy, đang muốn lui ra, chợt nghe thấy Lưu Phất Lăng nhẹ giọng nói: “Chuyện muốn làm nhất chính là có thể ở cùng nàng ngày lại ngày cho tới bạc đầu.”

Lưu Tuân vô cùng sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào Lưu Phất Lăng.

Lưu Phất Lăng phất phất tay, Lưu Tuân lập tức xoay người, bước chân vội vàng, gần như là trốn chạy ra khỏi phòng.

Vân Trung Ca- Quyển 3 Chương 1

Từ thực tại, đến không cam lòng, đến thấy rằng nhân và duyên một khi đã kết thành quả, thì chẳng do người muốn mà có thể bác bỏ, mà có thể khước từ, mà có thể bóp méo. Muôn vàn bất đắc dĩ đến cùng chỉ có thể hóa thành một hơi thở, rồi hơi thở lại chỉ có thể trở về với thinh lặng, với hư không.

Trong ánh mắt của Lưu Tuân lộ ra vô cùng hân hoan, giọng nói lại chỉ lạnh nhạt như thể trần thuật một câu chuyện: “Chúng ta rốt cuộc cũng hạ xong ván cờ còn chưa đánh xong đó, ta thắng.”

Trong ánh mắt Mạnh Giác cũng không có bi thương, chỉ có lạnh nhạt và trào phúng: “Phải không?”

Dưới lạnh nhạt và trào phúng, là ba phần mỏi mệt, ba phần chán ghét, bốn phần không quan tâm. Thân thể hắn lảo đảo loạng choạng, không còn đứng vững được, vô cùng đau đớn làm cho trước mắt hắn bắt đầu mơ hồ không rõ, hình ảnh Lưu Tuân mờ dần đi, một người mặc y phục màu xanh lục tươi cười bước tới chỗ hắn. Khóe môi hắn bỗng nhiên khẽ hé cười, nhìn về phía bầu trời xanh mênh mông xa thẳm. Ở nơi xa tắp, bên ngoài hồng trần hỗn loạn, có mây trắng lững lờ trôi đó, nàng đã quên được hết thảy hay chưa, đã tìm thấy sự bình yên của nàng hay chưa?

Nàng thật sự đã quên tất cả về ta rồi sao?

Bệnh của nàng đã đỡ hơn chút nào chưa?

Vân Trung Ca – Quyển 3 Chương 20

Đọc lại lần này, điều đáng quý Vân Trung Ca để lại trong tôi chính là ở 2 đoạn này. Sau tất cả, Lưu Phất Lăng với tấm lòng như bầu trời, Mạnh Giác lại hãnh tiến như một cơn gió; với họ giờ phút cuối có nuối tiếc, cũng có bất đắc dĩ, nhưng cũng bình thản, chẳng làm ra những kháng cự nhàm chán – vô ích, cũng chẳng mang vác theo oán hờn. Điều mà họ nghĩ đến cuối cùng vẫn là lê dân bá tánh chẳng thể một ngày không vua, là một vầng mây thơ bé đã chẳng còn bầu trời hay cơn gió bầu bạn.

Vân Ca, thôi thì chúc em, sau khi đi qua thiên sơn vạn thủy như em khăng khăng phải thế, một lúc nào đó em sẽ nhận ra chốn về thanh thản thật sự.

Phan Thiết, Oct 16 – Một trưa nắng đẹp và một tuần nhiều biến động.

Dịch: 心动 – Love

Đọc Ký ức phiêu tán ngân hà lần 4+ while bật playlist Chinese, rồi bỗng dưng nghe đến bài này.

In the memory of 殷南昭

心动 = Love – it’s just that simple

有多久没见你,

yǒu duō jiǔ méi jiàn nǐ

It’s been such a long time since we last met.

以为你在哪里

yǐ wéi nǐ zài nǎ lǐ

So tedious that I kept wondering why you left me on my own.

原来就住在我心底,

yuán lái jiù zhù zài wǒ xīn dǐ,

Until I realized that you have always been here, at the bottom of my heart,

陪伴著我呼吸

péi bàn zhe wǒ hū xī

accompanying me in every single breath that I take.

有多远的距离,

yǒu duō yuǎn de jù lí,

It’s been such a long distance between us.

以为闻不到你气息

yǐ wéi wén bú dào nǐ qì xī

So far away that I could no longer grasp your presence.

谁知道你背影这么长,

sheí zhī dào nǐ bèi yǐng zhè me chǎng

Until I realized that your shadow has always been covering my back,

回头就看到你

huí tóu jiù kàn dào nǐ

accompanying me in every step ahead that I take.

—-

Chorus

过去让它过去, 来不及

guò qù ràng tā guò qù, lái bú jí

The past has gone by; and there is not a single thing reversible.

从头喜欢你 白云 缠绕著蓝天

cóng tóu xǐ huān nǐ bái yún  chán rào zhe lán tiān

Yet since you came to my life, silver has lined up the cloudy sky.

如果不能够永远走在一起

rú guǒ bú néng gòu yǒng yuǎn zǒu zài yī qǐ

So even if we can no longer walked side by side,

也至少给我们怀念的勇气

yě zhì shǎo gěi wǒ men huái niàn de yǒng qì

grant me the courage to salute memory,

拥抱的权利

yōng bào de quán lì

the grit to embrace pain,

好让你明白 我心动的痕迹

hǎo ràng nǐ míng bái wǒ xīn dòng de hén jì

and the strength to go on, living the love you have fostered in me.

 —-

总是想再见你,

zǒng shì xiǎng zài jiàn nǐ,

I have been longing to see you ever since,

还试著打探你的消息

hái shì zhe dǎ tàn nǐ  xiāo xī

yet can only feel you through reminiscence of the people you left behind,

原来你就住在我的身体, 守护我的回忆

yuán lái nǐ jiù zhù zài wǒ de shēn tǐ, shǒu hù wǒ de huí yì

However, your heart still lives in mine, watching over our journey.

—-

Biết đến bài hát này khoảng 2-3 tháng trước khi đang xem các MV của Deng Lun. Nhưng mãi tới 1 tuần trước, đọc lại Ký ức phiêu tán ngân hà đến chương 150 trở đi mới thực sự hiểu được tâm tình của bài hát này.

Suốt 1 tuần đó chỉ đọc được hơn 30 chương, đọc thật chậm, thật chậm. Tuần vừa rồi công việc rất frenzy, nhưng chính yếu là e ngại đọc đến chương mà Ân Nam Chiêu không còn nữa.

Ở nhà mùa dịch, tự kỷ giằng vặt tâm lý về cái chuyện này hơn 10 ngày, thúc ép bản thân mình phải đọc tiếp, phải đối diện, và đã bị phản lực không ít; cộng thêm với khối lượng công việc nhiều gấp 3 bình thường… Lâu rồi tâm mình không on the verge of … như vậy.

Giằng co một hồi, hơi hiểu được tại sao mình lại sợ hãi, cự tuyệt điều đó nhiều đến thế. Và quyết định để qua cái tuần sau nữa khi công việc ổn định để từ từ tìm hiểu, vượt qua.

Trường Tương Tư – Hành trình của những cõi lòng tan vỡ

Trong khoảng thời gian này tôi đã đọc lại Trường Tương Tư, đến bây giờ cũng không còn rõ là lần thứ mấy, nhưng hẳn là đã hơn 1 bàn tay. Đọc từ quyển Trung, sang quyển Hạ, rồi đọc ngược về quyển Thượng. Đến hôm nay xong xuôi thì cũng là ngày cuối cùng của kì nghỉ phép 2 ngày xa xỉ.

Trường tương tư là tác phẩm hay thứ 2 của Đồng Hoa chỉ sau Ký ức phiêu tán ngân hà, và cũng là quyển hay thứ 2 trong tất cả tiểu thuyết mà tôi từng đọc, cũng chỉ xếp sau Ký ức. Nhưng nghĩ kĩ lại, thì số lần tôi đem Trường Tương Tư ra đọc lại nhiều hơn Ký ức rất nhiều.

Tôi đã nhiều lần muốn viết về Trường Tương Tư trong 2 năm vừa qua, lục lại nháp thì có sẵn đến 3 bài với 2 tiêu đề, mỗi bài có và vài đoạn dang dở. Trong đó có 2 bài có cùng tiêu đề: “Lập trường, chọn lựa, được mất”. Còn bài nháp đầu tiên lại cùng tên với bài này: “Hành trình của những cõi lòng tan vỡ”. Và lần này, theo trực giác của một người cứ 10 lần muốn viết thì hết 8 – 9 lần lâm vào hoàn cảnh lời muốn nói ra đến miệng nhưng cuối cùng chỉ có thể một hơi lại một hơi nuốt ngược trở vào, thì cuối cùng đã có thể viết xuống trọn vẹn. Và tôi cũng chợt nhận ra điều đọng lại sâu thẳm nhất trong tôi, là động lực để viết xuống lại là cõi lòng thương xót đối với từng nhân vật, và mong muốn giải bày giúp họ những điều chưa nói.

Lần đọc này tôi đã rớt nước mắt vì quyển Thượng, quyển vốn có văn phong tươi sáng nhất của cả bộ truyện. Có thể nói quyển Thượng là đoạn chuyển tiếp lặng lẽ giữa một bi kịch vừa kết thúc và một bi kịch sắp bắt đầu. Trương tương tư đã mở đầu như vậy.

Tiểu Yêu và Chuyên Húc vốn là những đứa trẻ có thân phận cao quý nhất trong đại hoang, nhưng rồi họ chỉ còn là những đứa trẻ mồ côi, bơ vơ bị bỏ lại sau bi kịch tranh giành quyền lực và cuộc chiến tranh mở rông bờ cõi của thế hệ ông bà, cha mẹ mình. Họ trưởng thành trong sự bất lực, không chỗ nương tựa, không một nơi bình an để trở về, hiểm nguy và kẻ thù luôn rình rập, buộc họ phải túm chặt lấy vết thương lòng còn rỏ máu, từng chút từng chút giấu nó thật sâu nơi đáy lòng, từng bước từng bước thu gom dũng khí vượt qua khổ nạn, từng bước từng bước trưởng thành để sống khác đi so với sai lầm của thế hệ trước.

Cảnh là một chàng trai từng có tất cả mọi thứ trong tay. Chàng được người thân yêu thương chiều chuộng, gia tộc chàng phú khả địch quốc, bản thân chàng là Thanh Khâu công tử, như kim như tích, như khuê như bích, tài mạo song toàn nổi danh khắp Đại Hoang. Rồi chỉ sau một đêm, chàng bị người thân yêu nhất trên cõi đời này hãm hại. Ba năm dưới sự tra tấn và lăng nhục của kẻ đó, chàng trở thành một người hành khất thân thể tàn tạ đến chính bạn bè của chàng cũng chẳng thể nhận ra. Ba năm đó đã lột trần chàng khỏi những thứ một con người nhận đó làm bản thân mình, hoặc lấy đó làm tự hào: tài năng, dung mạo, gia thế, người thân, bạn bè, sức khỏe…, làm cho tất cả niềm tin và lẽ sống trước đó của chàng chẳng còn nơi nương dựa mà sụp đổ. Chàng rã rời nằm đó trên đám lau lách thoi thóp hứng những giọt nắng cuối cùng của cuộc đời mình. Và rồi chàng gặp gã lang băm Văn Tiểu Lục.

Tương Liễu là một tên yêu quái, bị bắt làm nô lệ trong trường đấu, sinh mệnh của hắn chỉ để đem ra làm trò vui tiêu khiển cho những kẻ khác. Một ngày kia hắn trốn thoát khỏi trường đấu, và rồi hắn gặp Cộng Công – ân nhân và cũng chính là định mệnh bi kịch của cuộc đời hắn.
Nếu có một người tôi ít thông cảm nhất trong cả bộ truyện thì đó hẳn là Cộng Công. Nếu Tiểu Chúc Dung vì nghĩa lớn mà bỏ đi sự kiêu hãnh, chấp nhận sự phỉ báng của người đời để mang lại đời sống bình ổn cho Trung Nguyên, thì Cộng Công chính lả kẻ cố chấp, khờ dại, ngu trung, với niềm kiêu hãnh phù phiếm lỗi thời. Để rồi tất cả những binh sĩ, những đồng đội của hắn trong đó có Tương Liễu, thay vì cống hiến sức lực, tài năng, và tuổi thanh xuân của họ vì những giá trị có tính xây dựng, thì lại tiếp tục cùng Cộng Công chìm đắm trong quá khứ và sự cố chấp ấy. Mà buồn thay, trong suốt quá trình Tương Liễu biết rất rõ sự khờ dại ấy.

Tuấn Đế và Hoàng Đế là những chứng nhân của thế hệ trước, những người đã sống như mặt trời. Họ chiếu soi và mang lại ấm áp cho vạn vật, nhưng lại đốt thiêu những người gần gũi nhất với mình. Họ còn sống sót sau khi cơn bão tố đã qua, để lặng yên mà bất lực chứng kiến nhân gieo nay đã thành quả. Bởi nào có ai bao giờ đốt thiêu dù chỉ một người khác, mà lại có thể sống an yên. Đằng này nhưng người đã hy sinh trên con đường quá khứ của họ là cha, là anh em, là bạn bè chí cốt, là người vợ kết tóc, là con cháu đã mất đi cha mẹ, người thân. Họ không hối hận, nhưng những nỗi đau đó vẫn đeo đuổi dai dẳng và dằn vặt họ suốt những năm trường.

Trương tương tư là câu chuyện về những con người như vậy. Họ gặp nhau hoặc gặp lại nhau, cuộc hành trình của họ là đèo núi chông gai, là những đêm trường thao thức cô độc với những nỗi đau, mất mát, đổ vỡ. Trên con đường đó mỗi người họ lòng đầy sứt sẹo, mình đầy khuyết điểm, và họ cũng mắc phải sai lầm, cũng tổn thương chính mình và tổn thương những người thân. Nhưng may thay, điều họ luôn cố gắng làm cho nhau không phải là sống trong quá khứ, dằn vặt trách móc nhau về những điều đã xảy ra. Bởi là những con người bắt đầu từ bất hạnh, học được bài học của khổ đau, họ an ủi nhau, cố gắng đem lại cho nhau những điều tốt đẹp, và dần học cách buông bỏ, thứ tha những lỗi lầm của nhau trong suốt quá trình đó.

——

Khi còn là thầy thuốc lưu lạc Văn Tiểu Lục, Tiểu Yêu đã cứu sống và chăm sóc Cảnh bằng sự trân trọng của nàng đối với sinh mệnh thuần túy, mà không phải những thứ màu mè phù phiếm phủ lên trên đó. Hẳn là khi thấy gã hành khất rách rưới, thối rữa nằm trên bờ sông, nhìn thân thể bị hành hạ đến không một chỗ lành lặn của chàng, Tiểu Yêu đã nhớ lại chính những điều mà nàng đã trải qua thuở thiếu thời. Nên dù biết rõ thân phận của gã không bình thường, cứu gã có thể mang lại hiểm nguy, Tiểu Yêu đã chẳng thể mặc kệ.

“Khi ấy, trong lòng muội bỗng trỗi lên một khát vọng mãnh liệt, muội mong chàng sống sót! Như thể chỉ cần chàng vượt qua được những đau thương trong quá khứ, và tiếp tục sống, thì trái tim muội cũng sẽ được chữa lành.

Quyển 3 – Chương 14

Không chỉ với Cảnh, nàng còn thương xót, bầu bạn, giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh bơ vơ khác như Lão Mộc, Chuỗi Hạt, Mặt Rỗ, Điềm Nhi,… và cả một tên yêu quái người người muốn lấy đầu như Tương Liễu. Nàng vươn lên trên những bất hạnh trong quá khứ mà không hề cay nghiệt oán than người xung quanh, ngược lại cách nàng nhìn họ chỉ như là những sinh mệnh, chẳng phân tôn quý cùng ti tiện, chẳng phân loài người hay yêu quái. Nàng đối đãi với họ tử tế chứa trong vẻ vô lại thản nhiên – vỏ bọc cho trái tim nhiều cảm thương nhưng cũng nhiều sợ hãi phản bội.

Và như vậy, sự tồn tại của nàng, tấm lòng của nàng, không chỉ cứu mạng Cảnh, mà còn hồi sinh cả những giá trị sống trong chàng. Sự tồn tại của nàng còn là chỗ dựa cho Chuyên Húc trên hành trình cô độc thống nhất Đại Hoang, là sự bầu bạn cho Tương Liễu trên còn đường đã định sẽ thiếu vắng ánh sáng và hy vọng. Bởi vì trong cái nhìn đời, nhìn người của nàng chẳng hề bị những thứ phù phiếm bên ngoài trói buộc, che chướng, thậm chí nàng chán ghét những điều ấy vì chúng đã mang lại bất hạnh cho người thân và chính nàng. Và thế, Tiểu Yêu đã nhìn chàng, nhìn Tương Liễu, nhìn Chuyên Húc, Tuấn Đế, Hoàng Đế,…nhìn những phồn hoa quyền lực vây quanh mình qua đôi mắt nói thơ ngây cũng thật thơ ngây, nói tinh tường xảo quyệt cũng chẳng sai chút nào như vậy. Ở điểm này Tiểu Yêu rất giống Xi Vưu, và hẳn vì thế Đồng Hoa đã mô tả nàng thừa hưởng đôi mắt của cha mình.

Là một người mạnh mẽ, tự lập, giàu lòng thương người như thế nhưng bản thân Tiểu Yêu lại rất khắc khe với chính mình, nàng vẫn luôn mang vác theo nỗi bi quan và hoài nghi từ quá khứ. Bị cha mẹ bỏ rơi, lưu lạc mưu sinh từ bé, nàng khao khát tình cảm nhưng rất sợ hãi sai lầm và tổn thương, và vì thế, nàng đã mắc sai lầm. Để rồi đến lượt mình, chính sự dịu dàng, bao dung của Cảnh, sự trưởng thành của Điềm Nhi lại là tấm gương cho nàng về sự tin tưởng, sự đồng hành, dìu dắt, nâng đỡ, để nàng vượt qua, chấp nhận vết thương và lỗi lầm như một phần tất yếu. Và học bài học về sự thứ tha.

“Người ta sống trên đời giống như đang đi trên một con đường hoang vắng. Chưa ai từng đi trên con đường ấy. Ta chỉ có thể vừa dò tìm từng bước, chao đảo tiến về phía trước. Đường đi của mỗi người không giống nhau, có người gặp được cảnh sắc tươi đẹp, có người chỉ thấy bốn bề hoang vu. Nhưng dù cảnh sắc ấy tươi đẹp hay hoang vu thì trên mỗi chặng đường đều sẽ xuất hiện vách núi cheo leo, những lối rẽ quanh co, thậm chí sẽ gặp thú dữ. Mỗi bước đi bất cẩn ta có thể trượt ngã thê thảm, mỗi lúc sơ ý có thể đi nhầm bất cứ lối rẽ nào… Chính bởi đường đi lắm núi cao, nhiều vực sâu, gập ghềnh, trắc trở, nguy hiểm rình rập xung quanh nên ai cũng mong tìm cho mình một người bạn đường để có thêm đôi mắt, thêm đôi tay và tiện chăm sóc lẫn nhau. Người này sẽ nhắc nhở người kia, phía trước có nguy hiểm, có lối rẽ, hai người sẽ dắt díu nhau vượt qua vách núi cheo leo, đụng phải thú hoang thì cùng góp sức đánh đuổi… Hai người cứ miệt mài dìu đỡ nhau qua từng chặng đường gian khó ấy, rồi một đời cũng sẽ qua đi.

Cô hãy nhớ, muốn có được thứ gì, nhất định phải tin thứ đó tồn tại. Nếu cô không tin vào sự tồn tại của nó thì sao cô có thể hết lòng vì nó? Nếu cô không chịu gieo hạt, không chịu tần tảo chăm bón, thì chớ mong chờ ngày thu hoạch.”

Quyển 2 – Chương 15

——

[Làn phân cách bias. Cảnh đảng alert =)))))]

Vốn dĩ Thanh Khâu công tử là bias của mình, thậm chí còn bias nặng hơn cả Ân Nam Chiêu – my ultimate favorite character. Bởi vì chàng chính là trái tim và tấm lòng của Ân Nam Chiêu mà mình yêu quý trân trọng, là ánh trăng sáng trong lòng mình. Bởi vì Đồng Hoa đem hùng tâm tráng chí của Ân Nam Chiêu cho Chuyên Húc, đem số phận bắt đầu từ bi kịch và biết trước sẽ kết thúc đầy bi kịch cho Tương Liễu, và đem tấm lòng dịu dàng bao dung ấm áp đối đãi với thế gian bất kể nó đã, đang và sẽ đối đãi ra sao ấy cho Cảnh. Thế nên, chàng chẳng có sự nghiệp thành tựu vẻ vàng đến mức làm người ta chẳng thể bàn cãi, cũng chẳng có sự bi tráng, anh hùng lặng thầm làm người ta xót xa mãi không thôi. Chàng là chàng, ôn nhu, thiện lương, bao dung, kiên định, hòa nhã chẳng cần thể hiện gì, và Đồng Hoa cũng chẳng cho chàng chỗ và cũng không cần cho chàng chỗ để thể hiện.

Thế nên, mọi người dễ bỏ qua, hoặc so sánh chê trách chàng nhiều quá. Thế nên, mỗi khi chàng bị ai đó chê trách, so sánh, mình lại không kìm lòng được muốn giải bày cho chàng, dù vốn dĩ chẳng cần thiết. Thế nên, mỗi khi ai đó khen ngợi, yêu quý chàng mình lại thấy vui sướng từ tận đáy lòng, vui hơn bất kì sự khen ngợi nào mà chính mình có thể nhận được, dù mình chẳng có lấy nổi một đức tính nào của chàng. Bởi vì Cảnh mình mới hiểu được ý nghĩa lối nói của Nagasawa trong Norweigian Wood về nhân vật yêu Gastby. Sửa lại một chút, thì chính là: “Ai là bạn của Cảnh, cũng chính là bạn của mình.”

Từ Vân Trung Ca thương mến Lăng ca ca, rồi đến Ký ức dung nhập Ân Nam Chiêu vào sự trưởng thành, vào một phần con người của chính mình, sau đó đọc Trường tương tư mình lại yêu quý Cảnh nhất mực. Bởi vì nhờ Cảnh mà mình hiểu ra rằng chính trái tim dịu dàng bao dung nhưng đầy kiên cường ấy mới là thứ xâu chuỗi các nhân vật, làm nên tầm nhìn và tính nhân văn xuyên suốt của mỗi tác phẩm. Bởi vì nhờ Cảnh mình nhận ra cốt lõi làm mình yêu quý Ân Nam Chiêu, Phất Lăng và Cảnh từ sâu thẳm trái tim mình chính là vì tấm lòng ấy, tấm lòng đã làm cảm động được trái tim sứt sẹo của Tiểu Yêu, Lạc Lan, Vân Ca và cả mình nữa. Để mình có thể dần thứ tha cho quá khứ và những tổn thương, để học cách sống tiếp bao dung và đối đãi thế giới này dịu dàng hơn, và còn kiên cường mong muốn phát triển, giữ gìn được lòng bao dung ấy.

“Muội từng trải qua, nên muội rất hiểu, sau khi bị tra tấn, bị chà đạp, bị sỉ nhục tàn bạo, con người rất dễ trở nên cực đoan, lạnh lùng, đa nghi, họ không thể hòa nhã, lương thiện, và tin tưởng người khác như trước, chắc chắn không thể! Nhưng Cảnh đã làm được điều đó! Chàng khiến muội hiểu rằng, bất kể người khác đối xử với bạn ra sao, bạn vẫn có thể giữ cho trái tim mình mềm mại, đẹp đẽ.
Cảnh rất hiểu con người của muội. Muội từng nói với chàng: “Em sẽ không trao đi, và cũng không tin tưởng”. Chàng nói với muội: “Ta sẽ trao đi trước và sẽ tin tưởng nàng trước”. Trước khi chàng nói câu này, chàng đã vì muội mà làm rất nhiều việc. Thực lòng khi ấy muội rất cảm động, nhưng cảm xúc đó qua đi rất nhanh, bởi vì muội không tin! Muội cho rằng đó chỉ là tình cảm nhất thời, chàng chẳng thể tốt với muội mãi mãi! Con người là giống dễ thay đổi, hôm nay họ thực lòng với ta, không có nghĩa ngày mai họ vẫn thực lòng với ta. Huynh thử nói xem, nếu là huynh, sau đi trải qua kiếp nạn như vậy, liệu huynh có thể nói với ai đó rằng: “Ta sẽ trao đi, sẽ tin tưởng nàng trước”? Huynh có sẵn lòng thực hiện lời hứa đó không?”

Quyển 3 – Chương 14

Cùng một điểm xuất phát là sự bao dung, giá trị khai triển chính của Trường Tương Tư là chữa lành quá khứ, còn của Ký ức phiêu tán ngân hà là kiến tạo tương lai. Và cả hai đều thật sự làm được rất tốt. Đáy lòng khô cứng của mình mềm đi mỗi khi đọc về Cảnh, về những vết thương của chàng, về sự kiên cường, và lòng can đảm, về tình thương, về sự trân quý, dịu dàng, ấm áp chàng dành cho Tiểu Yêu, dành cho thế gian này kể cả những người tổn thương chàng sâu đậm. Thế nên mỗi khi lòng quá mỏi mệt, không còn đủ bao dung mình lại muốn đọc Trường Tương Tư, đọc về chàng, và mỗi lần như vậy mình đều thấy được thứ tha và chữa lành.

——

Khởi đầu tình bạn nhiều năm của Tương Liễu và Tiểu Yêu là thời khắc Văn Tiểu Lục nói với Tương Liễu rằng:

“Tôi chỉ là một kẻ bị bỏ rơi, không có năng lực tự vệ, không có người thân nương tựa, không còn nơi chốn dung thân.”

Quyển 1 – Chương 3

Khi đó Tương Liễu, vốn muốn giết nàng, có lẽ đã nhìn thấy hình ảnh chính mình của nhiều năm về trước. Từ đó mối quan hệ của họ chính là người này cứu giúp người kia mỗi khi đâm đầu vào rắc rối, cùng dắt nhau dạo chơi hưởng thụ những trò tiêu khiển chốn hồng trần, và cùng nhau gây gổ phân rõ khoảng cách để không làm mối quan hệ trở nên khốn khổ và khó xử vì lập trường khác biệt. Để rồi khi kết thúc, Tương Liễu đã tưởng niệm lại khoảnh khắc đó và cầu chúc nàng:

“Khổ luyện bắn cung nhiều năm, giờ đây nàng đã có năng lực tự vệ, khi khẩn cấp không cần phải dùng thân mình để che chắn cho người nàng muốn bảo hộ. Tình lang như ý ở bên, nay nàng đã không còn bơ vơ, không người nương tựa, cũng không còn phải làm bạn với sự cô độc mỗi đêm. Trời cao biển rộng, nàng đã có chốn để đi, chẳng còn bị truy đuổi không chốn dung thân.

Tiểu Yêu, từ nay ta không cần bảo vệ nàng nữa. Hãy tự chăm sóc bản thân thật tốt. Nguyện nàng một đời an lạc vô ưu.”

Ngoại truyện – Một đời an lạc vô ưu

Tương Liễu dạy nàng bắn cung, giấu mặt tặng nàng cây cung quý giá phù hợp với thể chất. Khi Cảnh bị hãm hại, Tương Liễu cứu và đưa chàng trở lại bên cạnh Tiểu Yêu. Khi nàng hôn mê Tương Liễu đã cho Tiểu Yêu uống tinh huyết của mình, và từ đó nàng đã có thể bơi lội tự do trên biển lớn, có thể thoát khỏi bất kì thế lực cai trị nào mà nàng muốn. Và trong rất nhiều rất nhiều năm, từ khi nàng còn là Văn Tiểu Lục, Tương Liễu đã âm thầm bầu bạn với trái tim nàng kể cả khi sướng vui, lẫn những lúc buồn khổ tuyệt vọng. Người ta có thể nói rằng Tương Liễu đã cho đi rất nhiều, rất nhiều, nhiều hơn bất kì ai, hoàn toàn trong thinh lặng, và tất cả những gì hắn nhận lại là một cái kết buồn bã.

Nhưng xét đến cùng, tôi cho rằng vận mệnh của Tương Liễu là do hắn lựa chọn, và dù có Tiểu Yêu hay không Tương Liễu hoàn toàn rõ ràng số phận của hắn sẽ như thế nào, và đã sẵn sàng để thản nhiên chấp nhận nó như một người có chơi có chịu. Có điều thật may mắn, Tương Liễu không ngây ngốc như A Hành hay Cộng Công, lôi kéo những người yêu thương tin tưởng mình vào vòng nước siết mà chính mình còn không hay biết. Tính một cách sòng phẳng Tương Liễu quả thật đã tặng Tiểu Yêu rất nhiều thứ, nhưng nếu bỏ qua/ phủ nhận tất cả những sự bầu bạn, trân trọng Tiểu Yêu dành cho Tương Liễu mà đối với con người cô độc như hắn là vô giá, thì Tương Liễu đã nhận lại từ Tiểu Yêu một điều an ủi lớn lao: nàng có cùng xuất phát điểm như hắn, nhưng cuối cùng nàng đã có thể được sống một đời thanh thản, thong dong dạo chơi cùng tri kỷ trong chốn hồng trần, một cuộc đời mà hắn đã không thể đạt được. Điểm đáng qúy của Tương Liễu là vậy đó, và từ khía cạnh này tôi không chỉ thấy mừng cho Tiểu Yêu, mà còn mừng cho Tương Liễu nữa. Tình cảm tri giao của Tương Liễu vượt trên loại tình cảm “ta mang lại hạnh phúc cho ngươi nếu ngươi mang lại hạnh phúc cho ta”, “ta là người mang lại hạnh phúc cho ngươi, ngươi cứ phụ thuộc dựa dẫm vào ta nữa đi” thông thường rất nhiều.

Cơ mà Cửu mệnh Tương Liễu cũng đầy tràn khuyết điểm của một người cô độc, cực đoan: dễ tự ái, tính tình thất thường, sống thiếu tầm nhìn và trách nhiệm với bản thân (sorry các fan của ảnh :)))) Nhưng mấy lần đọc gần đây hiểu được hắn, tôi thấy lòng mình nhẹ đi những lo toan về kết quả, về được mất, có thể thôi gánh vác trên lưng khen chê của người khác, để mà vững lòng làm những điều mình tin tưởng, lặng lẽ, âm thầm, từng chút một.

——

Đọc lại lần này tôi thấy một điều khá buồn cười. Đó là không phải Cảnh, cũng chẳng phải Tương Liễu, mà có lẽ chính Chuyên Húc chẳng mấy ai ưa mới là con ruột trong lòng Đồng Hoa. Bởi vì tâm tư, tình cảm, khát khao của Chuyên Húc được mô tả với số lượng từ chỉ sau Tiểu Yêu, có khi còn hơn =))).

Chuyên Húc và Tiểu Yêu từng hứa trước bà mình rằng sẽ bảo vệ nhau, và rồi họ cùng nhau bất lực chứng kiến những người thân của mình lần lượt ra đi. Quá khứ đó để lại trong tim Tiểu Yêu sự căm ghét đối với nhưng trói buộc của quyền lực, nhưng để lại cho Chuyên Húc chấp niệm sâu sắc đối với quyền lực. Hành trình từ muốn có quyền lực để bảo vệ người thân cho đến khi khi trở thành Hắc Đế bá chủ Đại Hoang, người Chuyên Húc đem ra đặt cược nhiều nhất lại chính là người thân duy nhất còn sót lại của mình.

Tuy nhiên nếu nói bảo vệ người thân là mục đích và quyền lực là phương tiện, vậy tại sao hắn lại mang theo Tiểu Yêu về Hiên Viên cùng đối mặt với sự tranh đoạt mà nàng vốn ghét bỏ, tại sao lại tạo cơ hội cho Cảnh & Phong Long tiếp cận nàng, tại sao lan truyền Tiểu Yêu là con gái Xi Vưu, chia rẽ nàng với Tuấn Đế để chuẩn bị xâm lược Cao Tân. Còn nếu nói quyền lực là mục đích và người thân là phương tiện, thì tại sao Chuyên Húc sẵn sàng vứt bỏ mạng sống vì Tiểu Yêu khi hắn đang trên đỉnh cao quyền lực, tại sao hắn thà rằng đánh cược ngai vị và mạng sống chứ nhất quyết không giết chết Hoàng Đế để cướp ngôi, tại sao hắn lại nhất nhất tuyên bố bảo vệ Tiểu Yêu, dù như vậy có nghĩa là phải chọn con đường khó khăn để thu phục các dòng họ Trung Nguyên.

Có lẽ nếu nói một cách rạch ròi thì đối với Chuyên Húc, quý trọng nhất là sinh mệnh của người thân, sau đó đến quyền lực – thứ mà hắn nhận định là tất yếu để bảo vệ sinh mệnh của người thân, rồi mới đến hạnh phúc yên vui của họ, và cuối cùng mới là tính mạng & hạnh phúc của chính hắn. Còn Hoàng đế và Tuấn đế thì điều họ yêu quý nhất khi trong tuổi thanh xuân của mình chính là quyền lực, không gì vượt hơn điều này. Sự khác biệt tinh vi những rành mạch như vậy.

Bởi vì sinh mạng người thân là quan trọng nhất, nên cuối cùng Chuyên Húc đã có thể buông tay khi biết rằng hắn và Cảnh gộp lại chính là cả sinh mệnh của Tiểu Yêu, và việc người thân duy nhất giết hại người nàng yêu thương khiến cho nàng không chỉ cô độc, bất hạnh cả đời, mà còn bức nàng tuyệt vọng đến mức không còn muốn sống.

Bởi vì sinh mạng người thân là quan trọng nhất, nên hắn mới có thể quý trọng sinh mạng người thân của bách tính, nên con đường đến quyền lực của Chuyên Húc không đi kèm chiến loạn, không là những cuộc tắm máu như Hoàng Đế hay Tuấn Đế, mà là những chiến dịch đồng hóa, mưa dầm thấm đất, là những cuộc hôn nhân chính trị khiến chính hắn bất hạnh, là tấm lòng có thể thống nhất tất cả Đại Hoang, bao dung thiên hạ bình đẳng một nhà mà cả Tuấn Đế và Hoàng Đế chẳng thể làm được. Thế đấy, làm gì có người nào không yêu quý sinh mạng người thân mình, lại có thể thực sự yêu quý sinh mạng của người trong thiên hạ, có chăng chỉ là sự phỉnh phờ ngụy biện cho khát khao quyền lực mà thôi.

Bởi vì sinh mạng người thân là quan trọng nhất, nên chính cuộc đời và hành trình của Chuyên Húc mới là sự cứu chuộc lại lỗi lầm của thế hệ cha ông, những người đã chém giết và bị chém giết bởi chính người thân của mình, mới là cơ hội để cho Tuấn Đế và Hoàng Đế nhìn thấy vốn dĩ có thể làm khác đi, và những thứ có thể đạt được to lớn hơn. Để rồi Hoàng đế có thể bình yên hồi tưởng: “Chuyên Húc không chỉ giống ta mà còn giống cả A Luy”, và Tuấn đế có thể tự hào nói với A Hành: “Chuyên Húc không chỉ giống ta, mà còn giống cả Thanh Dương, nhưng còn tài giỏi hơn hai bọn ta cộng lại”. Để rồi cuối cùng họ có thể yên tâm trao lại cho hắn, hậu duệ của những người thân yêu hy sinh dưới con đường của họ, cũng là hậu duệ của họ, thứ mà họ đã dùng tất cả thanh xuân, đánh đổi tất cả những gì thân thương nhất để giành lấy.

“Bạch Đế bất giác mỉm cười. Khi không tìm thấy Tiểu Yêu, chắc chắn Chuyên Húc sẽ rất phẫn nộ. Nhưng sớm muộn nó sẽ hiểu, Tiểu Yêu đang sống giữa lê dân trăm họ, lê dân trăm họ chính là Tiểu Yêu. Nếu thiên hạ thái bình, Tiểu Yêu của họ sẽ được sống vui vẻ, an lạc.”

Quyển 3 – Chương 18.

Chuyên Húc cũng mắc lầm lỗi, nhưng người không đánh mất sơ tâm trên con đường bôn ba trắc trở muôn vàng cám dỗ, không đổ lỗi, không thỏa hiệp, không ngụy biện như hắn nào có mấy ai? Đọc về hắn, tôi tự nhắc lòng vẫn còn nợ chính mình một giá trị cốt lõi để theo đuổi đến tận cùng, không thỏa hiệp, không đổ lỗi, không ngụy biện.

June 8, 2021

Viết xong phát hiện ra Chuyên Húc đã trở thành con ruột của bài review này mất rồi =)))))

Và chẳng có spotlight nào cho Cảnh nhà tui. Thế là tui vẫn còn nợ công tử Thanh Khâu một bài, và dự là khất nợ không biết đến bao giờ, khi mà mỗi lần nghĩ đến ảnh là vui luôn, chẳng mong muốn nói năng giải bày gì thêm =))))

Bài này còn một số ý chưa viết trọng vẹn, nhưng cũng tạm được.

June 9, 2021

Sửa chữa, đổi hết bộ ảnh sang tranh thủy mặc cho nhất quán về style & đồng bộ với không khí của tác phẩm.

Dưng phát hiện ra mình bị lậm log change khi viết =))), bệnh nghề nghiệp.

June 13, 2021

Đọc lại Ký ức phiêu tán ngân hà, nhớ nhung Đồng Hoa mãi không ra tác phẩm mới liệu có tính giải nghệ rồi chăng nên trang fan page nghe ngóng. Tình cờ thấy trên đó có một bạn comment bảo Cảnh giống Ân Nam Chiêu nhưng vấp phải n comment phản bác. Thế là hưng phấn bừng bừng phải lên thêm ngay một đoạn cho chàng dù ban đầu chỉ viết sơ sơ về Tiểu Yêu và gộp chung chàng vào đoạn đó.

Nhận ra rằng mỗi lần ngồi yên nghĩ muốn viết về Cảnh hay Ân Nam Chiêu là lòng mình lại sync được với sự bao dung dịu dàng, thông thấu, không mâu thuẫn, cũng chẳng có nhu cần giãi bày của hai ảnh. Thế rồi chẳng viết được cái gì về hai ảnh, trong khi có thể dùng tấm lòng ấy để viết về tất cả các nhân vật khác =))))

Thế nên lần này sẵn gom cái động cái tâm sân si nhỏ hẹp vào cái mong muốn nói ra thì viết được mấy đoạn về Cảnh trên facebook và ở đây. Vì biết đâu một ai đó cũng sẽ cảm động được tấm lòng ấy mà bỏ qua yêu ghét thông thường; còn ai đã yêu quý cảm động thì sẽ vững tin hơn mà kiên trì tiếp tục giá trị ấy trong chính đời sống của mình.

Viết xong về Cảnh rồi mới cảm thấy viên mãn bài viết này. Vì trong suốt tác phẩm tồn tại của chàng chẳng thể hiện rõ ở đâu, nhưng không đâu lại không có. Khó vãi ra, nhưng không có thì chẳng thể đầy đủ. Vẫn chừa lại một vài đoạn để dành để viết tiếp nguyên bài riêng về Cảnh =))))

Cảm ơn cơ hội này, vì sau khi viết xong mình lại hiểu ra thêm một chút về Cảnh, và Ân Nam Chiêu, về sự trưởng thành của Đồng hòa, và những điều mình cảm nhận nhưng chưa rõ ràng được về chúng.

Và mai là thứ 2 =)

Tương Liễu, Tương Liễu

Lâu rồi không đọc lại truyện của Đồng Hoa, vậy mà bóng áo trắng của Tương Liễu vẫn thấp thoáng phất qua tâm trí tôi những khi tĩnh lặng, khi ở lằn ranh giữa tỉnh và mộng, khi chẳng còn suy tư nào khác chen chân, tựa như một thứ kết tủa huyền phù lì lợm mãi không chịu lắng xuống, cũng mãi chẳng chịu tan đi.

Tương Liễu chưa bao giờ là nhân vật tôi yêu thích, cũng chẳng phải kiểu người mà tôi muốn học tập (thậm chí nghĩ đến hắn thôi đã thấy đau đầu :))). Hắn chẳng phải con cưng của tác giả, hắn chẳng phải anh hùng, cũng chẳng làm được gì vĩ đại. Hắn bất quá chỉ là một tướng quân không lớn không nhỏ, gia nhập tàn quân của một triều đại đã bại trận, khi mà ranh giới của lợi ích nhân dân và lợi ích triều đại đã ngày càng rõ ràng không thể là một. Nhưng dù là quốc gia, hay là triều đại Thần Nông đi nữa, thì vốn dĩ chẳng phải nơi dưỡng lập ra Tương Liễu, cũng chưa cho hắn một ngày công danh nào. Và cũng tại nơi đó phần lớn người dân đã dần chấp nhận quên đi sự huy hoàng của triều đại trước đó, và phát triển tiếp trên sự dung hợp với đế quốc Hiên Viên.

Tương Liễu vậy mà tiếp tục chiến đấu mấy trăm năm bên tướng sĩ tàn quân đến ngày cuối cùng. Hắn không hề bỏ đi, dù sớm thấy đại cục đã định, dù chẳng có ai giữ chân hay ép buộc, dù bị khắp Đại Hoang khinh rẻ, treo thưởng cái đầu yêu quái của hắn. Hắn tận trách bổn phận, giữ vững lập trường nhưng chẳng phải vì danh, cũng chẳng vì lợi, cũng chẳng vì niềm tin lớn lao nào. Hắn có tài năng, có cơ trí, có quyết tuyệt, cũng đã có rất nhiều cơ hội, thế nên nếu như hắn muốn là nghĩa lớn, hay là quyền lực danh vọng, hay chỉ đơn giản là một mái ấm gia đình bên người mình thương yêu, thì hắn đã sớm toại nguyện rồi. Nhưng không, rốt cuộc hắn bỏ qua tất cả những thứ kể trên, và chờ đợi hắn là da ngựa bọc thây, là bị đè bẹp đáng thương trước bánh xe thời cuộc, vậy mà dường như đến cùng hắn cũng chẳng có gì là sợ hãi, bất mãn, hay không cam tâm.

Đến tột cùng hắn vì cái gì? Sinh mệnh mấy trăm năm kia của Tương Liễu, cuối cùng là vì cái gì? Vì cái gì mà sống như thế, vì cái gì mà chẳng từ bỏ, lại vì cái gì mà chết đi?
Phải chăng hắn xem màn này nhân sinh, đến tột cùng, rốt cuộc vì lý do gì, hay chẳng có lý do gì để vì đi nữa thì vẫn cứ là sinh ra, vẫn cứ là chết đi. Vậy nên, hắn vốn hoàn toàn khinh thường cũng chẳng buồn nhìn đến lý do, cũng chẳng coi trọng hai điểm đầu và cuối tất yếu kia, nhàn nhã thong thả, cũng vô vọng như cọng bèo trôi giữa dòng nước, không gì vướng lại.
Còn tôi, phải chăng vốn quá xem trọng cái màn này, cứ nhất nhất phải tìm một lý do, một ý nghĩa, rồi phải một mực tiến lên, nên mỗi khi nghĩ đến hắn thì bị phức cmn cảm luôn rồi :))

Tương Liễu làm tôi trọng chẳng đặng, khinh chẳng đừng, như một cục bánh trôi nuốt không vào, nhổ không ra. Đành phải cố gắng hiểu hắn, cố gắng hiểu cái phần trong tôi luôn chống lại hắn, cũng đồng thời không thoát khỏi hắn.

Quá khứ của hắn chỉ được nhắc đến một cách rời rạc. Tôi muốn hiểu hắn, cố gắng xâu chuỗi từ cái ngày kia, khi Tương Liễu là một nô lệ trong võ đài, đã chiến đấu nhiều năm, bị hành hạ đến tuyệt vọng, cạn kiệt, bên bờ cái chết như Tai Trái ngày ấy, và rồi Cộng Công đã cứu hắn. Hắn bắt đầu chuỗi ngày tự do phiêu bạt, dần trưởng thành; thẳng cho đến một ngày hắn thấy đủ lông đủ cánh để trả ơn cho ân nhân, Tương Liễu đã bước bước chân đầu tiên vào doanh trại Thần Nông.

Một bước chân nhỏ này, có lẽ là mơ mơ hồ hồ không rõ tình thế, vốn là mang theo thành ý chất phác, mang theo tất yếu bước vào. Có một bước đầu, rồi sẽ có bước tiếp theo, khi Tương Liễu chẳng thể trơ mắt đứng nhìn kẻ khác tấn công Cộng Công, hắn đã cầm kiếm lên chiến đấu. Có chiến đấu, ắt có tử vong, thế là thêm một bước chân kia, hắn nhìn binh lính thiêu xác tử sĩ, hát cái bài ca ê a tiễn biệt bi thương đó. Tương Liễu khi đó không có người thân nào khác để nương tựa, không nơi để về, không có tham vọng nào khác thúc giục, đã ở lại doanh trại nơi có ân nhân, có tình đồng đội. Cứ thế, một ngày rồi lại một ngày, một bước nhỏ rồi lại một bước nhỏ, hắn như một chiếc bè xuôi dòng, mà dòng chảy đó là tình cảm, là thói quen, là hồi ức, là bi thương, là sáng cười, tối chết, là thi thể, là sinh mệnh mất đi của đồng đội tích lũy dần theo thời gian… Từng sợi, từng sợi, niệm niệm bện thành tấm lưới thân tâm.

Hắn từng hối hận không, tôi không rõ. Nhưng sự trôi dạt của Tương Liễu đã từng rúng động. Lần đầu tiên là khoảnh khắc hắn gặp lại Tiểu Yêu sau khi về Cao Tân, biết thân phận của nàng, biết nàng là phụ nữ. Khi đó dựa trên phản ứng của Tương Liễu, hắn đã động lòng, và chính bản thân hắn cũng không hề cảnh giác hay chống lại điều đó. Tiểu Yêu thì lại thẳng thừng vạch rõ khoảng cách, nói rằng nếu yêu người như hắn thì còn tuyệt vọng hơn cả chết. Một ngày đó tia tham vọng đầu tiên ẩn chứa chệch hướng vừa mới phát sinh, liền ngay lập tức bị đánh về nguyên hình. Vào lúc đó hắn buộc phải nhận ra, phải đối diện một cách khốc liệt rằng, giả chăng có muốn quay đầu đi nữa, thì cũng không còn được nữa rồi, không thể dừng lại được nữa. Dòng chảy mà hắn xuôi theo đã đẩy hắn đi quá xa, đã trở thành chính hắn, không thể phản bội, cũng chẳng thể dừng lại.

Có lần tôi cũng từng tò mò suy diễn, nếu như lúc đó Tiểu Yêu không tỉnh táo rạch ròi ngay từ niệm phát sinh đầu tiên của Tương Liễu như nàng đã làm, chuyện gì sẽ xảy ra? Phải chăng nàng sẽ trở thành lực kéo lại chiếc bè trôi dạt lãng du bao năm của hắn, để rồi lực kéo mạnh mẽ nhưng lại đơn bạt ấy sẽ chẳng thể thắng nổi dòng nước càng lúc càng xiết mà chiếc bè ấy đã thả vào bao năm, và rồi liệu hai lực giằng co ấy sẽ giằng nát bươm hắn như tràng bi kịch của A Hành và Xi Vưu? Hoặc giả chăng nếu nàng không làm thì khi tỉnh táo lại chính Tương Liễu sẽ tự tạo sự cự tuyệt phân cách không thể vượt qua được như hắn đã làm, tự tàn nhẫn với chính mình để bảo vệ nàng, chứ không ngốc nghếch ngây thơ như A Hành hay Cộng Công, hại mình hại người. Bất quá, làm gì có nếu như, bởi vì như vậy, không thể khác.

Hiểu được Tương Liễu mới thật sự trân trọng được con người hắn. Nếu đã không thể quay đầu, hắn liền quyết dứt bỏ, không ích kỷ làm tổn thương nàng, cũng nguyện ý xây dựng năng lực, bình yên, hạnh phúc, nơi nương tựa khi không có mình cho Tiểu Yêu. Hắn không phản bội lại bổn phận, cũng không hề phụ tri kỷ. Một tấm lòng không tư lợi như chính màu áo trắng của hắn vậy, đến ngay cả tiếng hát mị hoặc của Tệ Quân cũng không cám dỗ được.

Lại nhớ đến Ân Nam Chiêu với thân phận bắt đầu từ bi kịch, và cũng sớm biết trước sẽ kết thúc đầy bi kịch như vậy. Thái độ của Ân Nam Chiêu và Tương Liễu trước thân phận – vai diễn trong màn nhân sinh này – có phần giống nhau. Họ đều thấu suốt những thứ không thể thay đổi, quyết tuyệt chấp nhận nó, không oán trách, không bi đát trước dòng thực tại mà họ đang sống.

Chỉ là, Tương Liễu sơ tâm hắn đến cùng chính là công tử nhàn tản Phòng Phong Bội – như nước chảy bèo trôi, như gió thổi may bay, thanh đạm nhưng lại thiếu vắng phương hướng; ít dục ít cầu, nhưng lại cũng quá chật hẹp. Cả cuộc đời bất cần ấy hẳn là chỉ từng hết lòng lo lắng, vun vén cho hạnh phúc của một người, tham lam hết mức cũng chỉ là thuận lý thành chương trộm đi 37 năm bên người khi say ngủ (dù hắn vốn chỉ cần 1 ngày để đánh thức nàng, như hắn đã làm trong đoạn kết). Tấm lòng Tương Liễu chẳng tư lợi, cũng chẳng vị nghĩa lớn. Thản nhiên nhắm mắt, lòng chưa từng vướng bận.

Còn dù mặt dưới mặt nạ nào, Ân Nam Chiêu vẫn cứ là Ân Nam Chiêu. Thản nhiên nhắm mắt, một nhân sinh này đã dốc trọn một tấm lòng, trọn một sinh mệnh vun vén cho tất cả, sớm đã không tiếc nuối. Bất quá, từng muốn vun vén cho một người nhiều hơn tất cả một chút, lại là không đủ tâm lực và thời gian nữa rồi.

Xét lòng, so với ai đi nữa tự thấy mình không bằng. Còn chấp nhặt mấy thứ lặt vặt trong một màn nhân sinh ngắn ngủi này, nhưng trong chính màn nhân sinh này cũng chưa biết rõ ràng cái vai diễn cần đóng để đóng cho trọn vẹn. Tự hổ thẹn.

May 16, 2021

PS: Thật không ngờ là cuối cùng sẽ viết về Tương Liễu trước khi viết về công tử Cảnh =))), nhưng xem lại bản quy hoạch các bài viết về nhân vật thì thứ tự lại chuẩn. Tương Liễu và Lưu Tuân là hai nhân vậy kiểu ghost gây ra ức chế và bóng ma tâm lý cho mình, =))) nên cuối cùng hóa ra là trong cùng 1 tác phẩm, các ám ảnh ức chế tâm lý lại được viết ra sớm hơn cả các hình tượng đẹp đẽ lý tưởng mà mình hướng đến :)))

Viết ra để bước tiếp.

May 22, 2021

“Này Hiền giả, dừng lại thời ta chìm xuống; bước tới thời ta trôi giạt. Này Hiền giả, không dừng lại, không bước tới, Như Lai vượt khỏi bộc lưu.”

Tương Ưng Bộ, Tương ưng chư Thiên – phẩm Bộc Lưu (dòng nước xiết)

Viết xong, cả tuần vẫn thấy còn một chút ít vướng mắc trong lòng chưa nghĩ thông, chưa nói trọn. Set private, chỉnh sửa, và bổ sung thêm vài đoạn. Tạm được.

June 5, 2021

Đọc lại Trường Tương Tư quyển Trung & Hạ, thấy rằng Đồng Hoa gần như không kể về các luồng diễn biến không có mặt Tiểu Yêu – người chứng kiến chính của câu chuyện. Tuy nhiên Đồng Hoa biệt đãi Tương Liễu ở 2 điểm.

Điểm thứ nhất là ngoài diễn biến hành vi bị giới hạn như các nhân vật khác, thì diễn biến nội tâm của Tương Liễu không bao giờ được viết ra. Ở điểm này Đồng Hoa ưu đãi Chuyên Húc rất nhiều, chị giải bày diễn biến tình cảm phức tạp của Chuyên Húc với Tiểu Yêu, diễn biến động cơ hãm hại Cảnh của hắn… Đối với Cảnh diễn biến tâm lý được viết ít đến đáng thương, còn đối với Tương Liễu gần như zero.

Đồng Hoa tả hắn cũng chỉ giới hạn trong hình tượng tướng quân kiêu ngạo, sắc bén, tính tình thất thường, dễ nổi nóng khi bị động chạm tự ái, hở ra là nói chuyện đổi chác; hoặc gã lãng tử cà lơ phất phơ, thích đùa bỡn, chẳng mấy quan tâm chuyện gì. Và chỉ thế. Người ta chỉ có thể đoán mò y đã nghĩ gì mà lúc thì bỗng dưng vui vẻ, hay bỗng dưng nổi giận, hay trầm mặc không một lời tâm tình suốt 37 năm, hay khi cùng rong chơi quay trở về và Tiểu Yêu nhìn y qua cánh cửa dần khép giữa hai người, hay khi cầm quả cầu băng có nàng người cá tuyệt vọng vẫy gọi chàng người cá một mực quay lưng lại với mình, hay khi đôi mắt y vằn lên những gợn sóng như nước mắt nàng rơi trên bình máu vào lần cuối cùng gặp mặt. Tất cả những điều đó đã diễn ra không một lời giãi bày. Phải chăng ngay cả chính bản thân Tương Liễu không muốn, cũng không dám nhìn nhận. Có biết rõ hay không đi nữa, thì lại có thể thế nào?

Có lẽ chính vì vậy mà Đồng Hoa đã viết một ngoại truyện duy nhất về Tương Liễu. Hẳn là chị cũng đã xót xa và nặng lòng với mớ tâm tư không thể giải bày, chỉ có thể một hơi lại một hơi nuốt ngược vào trong này. Nhưng ngoại lệ này cũng chỉ là một đoạn diễn biến không có mặt Tiểu Yêu, còn Tương liễu hắn, ngay trong chính sự cô độc của mình cũng vẫn chẳng một lời tâm tình :)))). Tỉnh táo và cô ngạo đến như vậy đấy.

Chắc bởi vì đoán già đoán non và biết bao lời chưa nói mà tôi mặc sức suy tư, thoả sức cảm nhận những khúc mắc, những mâu thuẫn và sự không cam lòng của chính tôi trên số phận của hắn nên tôi mới nặng lòng với hắn lâu như vậy.

Tôi nghĩ có lẽ trong một giấc mơ nào đó LT sẽ mặt đối mặt hỏi hắn thay cho tôi, cho Đồng Hoa và cả Tiểu Yêu nữa: “Đó mà là kết cục như ý ư? Ngươi đúng là tên khờ khạo nhất thế gian này! Ngươi không hổ thẹn với Cộng Công, không hổ thẹn với đồng đội đã hy sinh, nhưng liệu ngươi có từng thấy hổ thẹn với bản thân không?”

Và có lẽ hắn sẽ chỉ thản nhiên ngồi đó trên ghềnh đá, một chân duỗi thẳng, một chân co lại, tay gác trên gối, mắt nhìn trăng sáng, tóc và áo trắng như vầng trăng, như bọt biển, trầm mặc mà cười.

June 8, 2021

Chợt nhớ ra rằng hắn từng nói: “Cô vốn quá quan trọng việc được mất”.

Ký ức phiêu tán ngân hà – Ân Nam Chiêu

Lại là lảm nhảm về cuốn sách ấy, lại là nhân vật ấy, và lại là Đồng Hoa – bà mẹ ghẻ của các anh hùng, ghẻ đến mức cả 2 năm rồi chưa ra thêm quyển nào =(

Thế là đúng 1 năm kể từ ngày tôi đọc Ký ức tán lạc tinh hà lần đầu tiên, từ lúc đó đến nay vẫn luôn tự nhủ với lòng mình rằng cần viết gì đó về Ân Nam Chiêu. Tôi tự thấy mình nợ nhân vật ấy, nợ quyển sách ấy, và nợ Đồng Hoa một sự trưởng thành.

Ấy thế nhưng suốt thời gian qua vẫn mãi trù trừ. Phần vì mỗi lần nghĩ lại, những chi tiết của quyển sách mà đặc biệt từng đường nét khắc họa tính cách và cuộc đời của Ân Nam Chiêu vẫn còn quá rõ ràng, sâu đậm. Rõ ràng và sâu đậm đến nỗi gần như không thể ngồi xuống mà đặt mình ra bên ngoài, để bình tĩnh nói một cái cảm tưởng tổng quát, để vô tâm mà đưa ra một cái đánh giá tổng thể về nhân vật ấy.

Thế là một năm đã qua. Đủ dài để đánh giá sự trưởng thành, và để những thứ không quá quan trọng thật sự bị rơi lại ở phía sau.

Ân Nam Chiêu. Ân Nam Chiêu. Thứ làm tôi hoảng hốt về anh khi đọc đó chính là tâm lượng. Cuối cùng thì đã tìm ra được từ ngữ để nói về điều đó.

Một Ân Nam Chiêu khi biết sinh mệnh mình chỉ là một bản sao chép gen được tạo ra với mục đích thí nghiệm, cũng đồng nghĩa với việc bị phủ nhận mọi quyền con người mà vẫn cứ như vậy không hề oán hận. Mẹ ghẻ đã cho anh thời niên thiếu lội tận đáy bùn, bị chà đạp vũ nhục. Nhưng lại như thế mà anh nhìn thấu sinh mệnh, thấu cả những ảo tưởng về sự tốt đẹp hiển nhiên, để có thể cứ tự nhiên như vậy mà bỏ quá cho những hình thức, những kì vọng mà người khác dễ dàng xem là tất yếu hay bình thường.

Một Ân Nam Chiêu đã luôn bình lặng như vậy chuẩn bị cho sự ra đi của mình. Anh đào tạo các vị công tước kế thừa, dần dần rút lui khỏi quyền lực. Một Ân Nam Chiêu vẫn nghĩ mình sẽ sống không đủ lâu để thấy được nền hòa bình giữa loài người và dị chủng thành hiện thực, cũng thấy rõ rằng chỉ dùng một đôi tay dù vô cùng tài giỏi và quyền biến của mình cũng không thể làm được. Ấy thế mà vẫn đem một lòng nhiệt tình cùng liều mạng, lại cùng với không chấp nhất mà làm hết sức mình. Anh đã thấu rõ quyền lực, nhìn rõ chính mình đến đâu để mà không cần phản kháng, tranh giành hay chứng minh một điều gì.

Một Ân Nam Chiêu vẫn luôn biết những người thừa kế anh đào tạo và nâng đỡ không phải ai cũng có niềm tin giống anh rằng nền hòa bình chung là cách tốt nhất để bảo vệ dị chủng trên khắp tinh hà, vậy mà dù có thể anh đã không hề loại trừ họ. Một Ân Nam Chiêu đã không hề tức giận hay oán ghét khi biết có nội gián mà lại còn là trong số những người anh đã dốc lòng đào tạo. Anh nói rằng kẻ đó không phản bội Liên Bang, chỉ là cách bảo vệ Liên Bang của kẻ đó không giống mình. Để rồi khi anh ra đi, tôi vẫn có thể thấy được anh trong tất cả những người khác, trong Lạc Lan và các con của cô, trong Thần Sa, Bách Lí Lam, Tông Ly, Tử Yến, Amy… và trong thế giới mới, và ngay trong chính Sở Mặc, người chủ mưu đảo chính và ám hại Ân Nam Chiêu.

Trong những giây cuối cùng của cuộc đời mình, vâng Sở Mặc hắn đã nghĩ đến những điều mà Ân Nam Chiêu từng nói.

Ân Nam Chiêu đã trở thành một loại tượng đài tinh thần về tự do và bình đẳng của dị chủng. Và thành công của cuộc đời anh không phải là dạy ra những người nghĩ và làm giống như mình, mà chính sự tồn tại của anh, toàn bộ con người anh là một nguồn cảm hứng để cho tất cả bọn họ vươn lên tầm nhìn đó theo cách của riêng họ. Và anh cứ như vậy để cho những cách thức cá nhân tự đấu tranh và chọn lọc.

Ân Nam Chiêu. Ân Nam Chiêu. Tâm lượng anh đủ lớn để dung chứa những thứ mà nhìn từ ngoài vào tưởng như là đối nghịch, dù thứ đó là hoàn cảnh, là con người, hay là cái chết. Bởi vì anh được định nghĩa rộng lớn hơn những thứ đó, bao trùm những thứ đó, nên thật ra chỉ người đọc với tâm lượng chật hẹp là tôi đây mới nhìn thấy sự đối nghịch. Phải thế không? Tựu chung lại thì giới hạn của một con người là tầm nhìn chính con người đó, là thứ mà người đó nghĩ là kết quả cuối cùng, nhỉ? Vậy thì hãy cẩn thận, vì rất thể một ngày mình sẽ tới cái chỗ mà mình nghĩ là cuối cùng đó.

Be careful what you wish for because you just might get it.

Ân Nam Chiêu. Ân Nam Chiêu. Tôi sẽ không nói anh là người có tâm lượng lớn nhất mà tôi từng biết, bởi vì thật sự tôi quá may mắn. Nhưng tôi rất cảm ơn Đồng Hoa đã xây dựng nên một nhân vật như vậy, với đầy đủ những yếu tố quá khứ, nhân sinh quan, hành động cụ thể như thế, cùng thiên anh hùng ca tuyệt vời để một năm qua tôi có thể học một lớp dự thính, và có một sneak peek về tâm lượng ở một level khác hẳn.

Nói gì nữa đây. Hình như em có nói rằng khi dùng cặp mắt của anh để nhìn, em đã cảm ơn Thần Sa vì đã đồng hành cùng Lạc Lan có phải không. Phải, thế đấy, không thì em cũng như mọi con người bình thường khác hay thích đứng về phe này hoặc phe kia và kình chống bên còn lại thôi =))).

謝謝天旭 và hẹn gặp lại vì sẽ còn tiếp tục lang mang ca ngợi những thứ vớ vẩn khác của anh khi viết về các nhân vật khác nữa =))).

Dịch: Bạch Đầu Ngâm

Tác giả: Trác Văn Quân

皚如山上雪,

Ái rú shānshàng xuě,

(Ngai như sơn thượng tuyết,)

Lòng như tuyết trắng trên non,

皎若雲間月。

jiǎo ruò yúnjiān yuè.

(hạo nhược vân gian nguyệt.)

Tâm tựa trăng sáng giữa trời mây kia.

聞君有兩意,

Wén jūn yǒu liǎng yì,

(Văn quân hữu lưỡng ý,)

Được tin chàng đã hai lời,

故來相決絕。

gù lái xiāng juéjué.

(cố lai tương quyết tuyệt.)

Thôi thì đành cắt những tơ vương này.

——

今日斗酒會,

Jīnrì dǒujiǔ huì,

(Kim nhật đấu tửu hội,)

Đương còn kề ấp chén say,

明旦溝水頭。

míngdàn gōu shuǐtóu.

(minh đán câu thủy đầu.)

Mai đà trông ngóng bóng người bên sông.

躞蹀御溝上,

Xiè dié yù gōushàng,

(Tiệp điệp ngự câu thượng,)

Bên sông thơ thẩn bước trông,

溝水東西流。

gōu shuǐ dōngxī liú.

(câu thủy đông tây lưu.)

Nước sông nào đợi, đông tây chảy rồi.

—–

淒淒復淒淒,

Qī qī fù qī qī,

(Thê thê phục thê thê,)

Khóc khóc rồi lại cười cười,

嫁娶不須啼。

jià qǔ bù xū tí

(giá thú bất tu đề.)

Quay đầu sao đặng theo người năm xưa.

願得一心人,

Yuàn dé yīxīn rén

(Nguyện đắc nhất tâm nhân,)

Chỉ mong một kiếp đồng lòng,

白頭不相離。

báitóu bù xiāng lí.

(bạc đầu bất tương ly.)

Đến ngày tóc bạc nắm tay chẳng rời.

——

竹竿何嫋嫋,

Zhúgān hé niǎoniǎo,

(Trúc can hà niệu niệu,)

Nhớ ai cần trúc buông lơi,

魚尾何簁簁。

yúwěi hé shāi shāi.

(ngư vĩ hà si si.)

Cá kia lững thững rẽ con nước ròng?

男兒重意氣,

Nán’ér zhòng yìqì,

(Nam nhi trọng ý khí,)

Nam nhi chí khí làm đầu,

何用錢刀為。

hé yòng qián dāo wèi

(hà dụng tiền đao vi)

Hư vinh thì trọng lại khinh tấm lòng?

Translator’s note:

Chuyện xưa chép rằng Trác Văn Quân sinh ra trong một gia đình quyền quý, tài mạo song toàn. Đến khi nàng xuất giá thì chồng lại mất sớm nên quay về ở nhà mẹ đẻ. Một hôm, Tư Mã Tương Như lúc này còn là một kẻ bần hàn đến nhà họ Trác chơi. Tương Như từng nghe tiếng tài nữ họ Trác nên đàn khúc ‘Phượng Cầu Hoàng’ do mình sáng tác để tỏ tài nghệ và tâm ý.

Sau đó Tương Như lén hẹn tỳ nữ của Văn Quân chuyển lời qua lại. Rồi một đêm, Trác Văn Quân rời bỏ gia đình theo người yêu đến Thành Đô, mở một quán rượu nhỏ sống qua ngày. Cha nàng biết được liền tuyên bố từ con.

Sau này Tư Mã Tương Như nhờ tài văn chương được Hán Vũ Đế trọng dụng, lưu lại Trường An làm quan. Quen cảnh trăm hồng nghìn tía, vinh hoa phú quý, khi Tương Như về thăm vợ thấy nàng nhan sắc không còn như xưa bèn nảy ra ý cưới thê thiếp. Văn Quân biết được bèn viết bài Bạch Đầu Ngâm gửi cho Tương Như.

Bài ngâm gồm các cặp câu đối nhau, và cứ 2 cặp lại đối nhau thành 1 đoạn. Cứ thế cảnh đối cảnh, tâm đối tâm, cảnh đối tâm, quá khứ đối hiện thực, đan xen hòa lẫn vào nhau tạo nên một nỗi niềm chua xót, tang thương khi thấy nhân tình ấm lạnh, hợp tan. Lại cũng là một lời giải bày ôm ấp tia hi vọng mong manh đối với sơ tâm của người đã từng bên nhau trải qua những ngày cực nhọc gian khó.

Bài thơ này lần đầu đọc được trong quyển Đại Mạc Dao của Đồng Hoa. Trong truyện bài thơ được lặp đi lặp lại nhiều lần như là một khúc nhạc mà Ngọc Cẩn tập sáo để thổi cho Mạnh Cửu nghe. Ý thơ vốn trách móc, thương tâm là vậy mà chỉ vì 2 câu: “Nguyện đắc nhất tâm nhân, Bạch đầu bất tương ly” giống như tâm nguyện của mình đối với người thương mà nàng thổi đến là vui vẻ. Và chỉ đến khi cuối cùng phải từ bỏ, nàng mới thổi ra được tâm trạng ưu thương của bài nhạc.

Bài hát phổ khúc trong phim thoạt nghe chỉ thấy cứ ngang ngang không quen tai, bởi giai điệu quả thật không mấy nhịp nhàng du dương. Nghe vài lần lại thấy cũng hay hay. Nghe vài lần nữa thì cứ đến đoạn điệp khúc là lại cảm thấy bi thương dâng lên nghèn nghẹn. Cảm giác như một tiếng khóc than nức nở về tâm nguyện đã biết là bất khả đắc, nhưng vẫn còn oán thán khôn nguôi, bởi vì vẫn còn chưa muốn buông bỏ, vẫn chưa muốn chấp nhận, vẫn còn muốn cố gắng níu giữ một tia hi vọng cho chính mình, biết đâu, biết đâu…

Dịch: Thứ dũng khí gọi là buông tay

OST Phong trung kì duyên (chuyển thể từ tiểu thuyết Đại Mạc Dao – Đồng Hoa). Phim không thật sự hay nhưng 3 soundtrack quá tuyệt vời, miêu tả được cả tâm trạng và tính cách của các nhân vật chính, rất xứng tầm với tác phẩm đọc rất enjoyable này.

Rất enjoyable bở vì Đại Mạc Dao là một tác phẩm tràn đầy hứng khởi, sôi sục nhiệt huyết của tuổi trẻ. Nó trẻ đến nỗi ngay cả đến bi kịch tưởng chừng như cẩu huyết nhất trên đời: yêu mà không được đáp lại, cũng được nhân vật đối mặt bằng rất nhiều nỗ lực, can đảm, dũng khí và cả tự tin.

Bài hát này hát về thứ dũng khí như vậy: dũng khí yêu một người hết tâm hết sức một cách trắng trợn, dũng khí hết lần này đến lần khác bị từ chối mà không hề oán hận, dũng khí buông tay nguyện cho chàng được hạnh phúc, dũng khí tin tưởng vào sự tiếp tục của đời sống, của hạnh phúc dù thiếu vắng một người từng vô cùng quan trọng với mình.

Cấu trúc bài hát gồm 3 phần tính theo số lần lặp lại của chorus, khá tương ứng với diễn biến tâm lý của nhân vật:

  1. Intro – Verse – Chorus
  2. Verse – Chorus
  3. Bridge – Chorus.

Chorus (em nghĩ rằng em có thể…) được lặp lại 3 lần, như ba lần Kim Ngọc gạt bỏ e thẹn, rồi gạt bỏ tự ái, rồi sau rốt gạt bỏ cả tự tôn để bày tỏ tình cảm của mình nhưng đều bị từ chối.

Lần đầu tiên, Kim Ngọc cố gắng tự mình vươn lên trở thành cây đại thụ đứng cạnh Mạnh Cửu, cùng chàng che mưa chắn gió. Lúc này nàng vẫn còn là cô gái hoang dã, ngây thơ chưa bị tổn thương về tinh cảm, tim đặt trên mặt (có lúc nhìn Mạnh Cửu mà chảy cả nước miếng =)))) nên ai cũng biết. Sau khi nàng thấy mình đã đủ vững mạnh cùng chàng gánh vác, mới đem sáo ra thổi khúc Việt nhân ca để chính thức thổ lộ với chàng. Thế mà Mạnh Cửu chỉ bảo: muội thổi không hay, khuya rồi nên về đi.

Tâm trạng lần này của Kim Ngọc không quá nặng nề. Nàng ra về, tự hỏi lại những điều chàng đã làm xem thật ra chàng có tình cảm với mình không, tại sao chàng lại không thành thật đối diện với tình cảm của mình. Cuối cùng nàng chọn cách thông cảm cho chàng, tiếp tục dùng thời gian và tình cảm của mình để làm chàng tin tưởng rằng nàng sẽ không chê bai chàng, không sợ hãi những khó khăn sắp tới, cũng bớt biểu lộ tình cảm theo cách đặt tim trên mặt như trước, cho chàng thời gian. Lúc này việc buông tay đối với nàng chỉ là để nắm chặt hơn, còn thật sự buông bỏ nếu có thì chỉ là một khả năng lóe qua trong đầu nàng, không có nhiều phân lượng cho lắm. Bởi vậy chorus của đoạn này mình dùng thì tương lai, vừa là dự định, vừa là khả năng.

em nghĩ rằng em sẽ thật sự có thể, có thể mở lòng, thương cho nỗi lòng của chàng, hiểu cho quyết định của chàng, đón nhận số mệnh sắp tới của chúng mình.

Lúc này thứ dũng khí gọi là buông tay ấy thật ra chỉ là bỏ đi cái tôi và sự kiêu hãnh trong tình cảm để có thể hiểu và thương cho sự bất đắc dĩ của đối phương, và bằng lòng chờ đợi, lấy lùi làm tiến.

Lần thứ 2, Kim Ngọc trồng và chờ cây kim ngân nở hoa, sau đó mời Mạnh Cửu đến cùng nhau ngắm hoa. Mượn ý một cành hai hoa của uyên ương đằng (tên khác của hoa kim ngân) để lần nữa thổ lộ tâm ý của mình. Lần này, Mạnh Cửu nói: không quen cùng người khác ngắm hoa, mong nàng tìm được người ngắm hoa cùng mình. Hoắc Khứ Bệnh làm đổ cả dàn hoa. Kim Ngọc cố gắng cứu chữa dàn hoa của mình, nhìn dàn hoa rụng dần mà chút niềm tin ít ỏi trong tim nàng cũng dần khô héo.

Lúc này việc từ bỏ không còn chỉ là một lựa chọn, mà là một con đường Cửu gia đã quyết định thay cho nàng, không đi không được. Nàng thật sự nghĩ mình phải chăng nên buông tay, nên thật sự bỏ qua đoạn tình cảm này, trong đó còn có cả sự tổn thương, sự mệt mỏi trước số phận nhưng vẫn còn trách móc, vẫn chưa thật sự cam tâm. Bởi vậy đoạn chorus này mình dịch ở thì hiện tại:

em nghĩ rằng em thật sự có thể, có thể buông tay, có thể bỏ qua cho sự cố chấp của chàng, có thể lượng thứ cho quyết định của chàng, có thể tiếp nhận số mệnh này của chúng mình.

Dũng khí buông tay lúc này chính là em đã làm hết những thứ em nghĩ em có thể làm rồi, nên em buộc phải cân nhắc đến lựa chọn buông tay dù chưa cam lòng, dù không chắc chắn, và đang rất lưỡng lự.

Lần thứ 3, Thiên Chiếu tới tìm nàng, khuyên nàng nên cố gắng thêm một lần nữa. Kim Ngọc đã nghe theo, nàng đã dẹp bỏ cả tự tôn để cầu xin Mạnh Cửu nghe nàng nói cho hết. Nói hết những tâm tư từ ngày đầu quen biết chàng, giả bệnh để được quan tâm, mời thầy đến học về Lão Tử, Mạnh Tử, Mặc Tử để hiểu được tâm ý của chàng, kinh doanh phường xướng kỹ để nắm bắt tin tức, giúp Lý Nghiên để tạo dựng thế lực…May sao, lần này Mạnh Cửu cũng không từ chối nàng ngay tại trận, nhưng cuối cùng vẫn gửi cho nàng mấy chữ: xin lỗi. Nàng vẫn cố gắng tìm đến, thổi thêm một lần khúc Bạch đầu ngâm, nhưng cũng không có tác dụng gì.

Lúc này, sự từ bỏ đối với nàng là việc duy nhất có thể làm, vì nàng đã làm tất cả mọi thứ để tiến vào thế giới của chàng nhưng đều thất bại. Lúc này xuất hiện một đoạn bridge trước chorus: nàng không chỉ quyết định buông tay đoạn tình cảm này mà còn muốn triệt để biến mất khỏi Trường An, cắt đứt mọi liên hệ, quay về với những ngày tháng cô độc nơi sa mạc hoang vu không người, làm bạn với bầy sói. Bởi vì nàng đã quyết định nên đoạn chorus này được dịch ở thì quá khứ:

Là vì lòng chàng không đủ kiên cường, hay vì em quá sợ tổn thương?

Tình sâu, duyên cạn. Nhớ đến những ngày tháng cô độc lang thang cùng trời cuối đất.

Em nghĩ em thật sự đã có thể, đã có thể buông tay, đã có thể thương cho sự cố chấp của chàng, tha thứ cho quyết định của chàng, cũng đã có thể chấp nhận số mệnh (cô độc) này của chính mình.

Lúc này cái dũng khí gọi là buông tay chính là nàng đã làm hết tất cả những gì nàng nghĩ có thể làm, lẫn nhưng thứ nàng từng nghĩ không thể làm, đã làm hết những thứ có thể nghĩ tới được. Tuy lòng nàng vẫn phát sinh những câu hỏi, nhưng nàng đều có thể tự cho mình câu trả lời, thế nhưng lúc này trả lời hay không cũng không còn quan trọng nữa, không còn ý nghĩa gì nữa.

Dũng khí này vừa là sự bất lực mà cũng là sự thanh thản, vừa là sợ hãi quay về với những ngày tháng trống vắng cô độc không còn chàng, lại cũng là sự kiên cường tin tưởng chính mình cuối cùng sẽ có thể đi qua.
Bởi vì em đã từng vẫn sống mà không có chàng, phải thế không?

Saigon June 14, 2019

Intro:

有好多事情不需要證明

Yǒu hǎoduō shìqíng bù xūyào zhèngmíng

(hữu hảo đa sự tình bất nhu yếu chứng minh)

Có nhiều thứ không cần phải chứng minh

就像怎麼去證明我愛你

jiù xiàng zěnme qù zhèngmíng wǒ ài nǐ

(tựu tượng chẩm ma khứ chứng minh ngã ái nhĩ)

ví như việc chứng minh em yêu chàng

如果錯過一時就會錯過了一生

rúguǒ cuòguò yīshí jiù huì cuòguòle yīshēng

(như quả thác quá nhất thời tựu hội thác quá liễu nhất sinh)

nếu như bỏ lỡ một lần cuối cùng phải bỏ lỡ một đời

是否 該更誠實的面對感情

shìfǒu gāi gèng chéngshí de miàn duì gǎnqíng

(thị phủ cai canh thành thật đích diện đối cảm tình)

phải chăng nên thành thật đối diện với tình cảm của mình?

Verse 1:

以為時間能溶解你的心

yǐwéi shíjiān néng róngjiě nǐ de xīn

(dĩ vi thời gian năng dung giải nhĩ đích tâm)

Vốn dĩ nghĩ rằng thời gian có thể lay chuyển trái tim chàng

固執的相信有一天你終會清醒

gùzhí de xiāngxìn yǒu yītiān nǐ zhōng huì qīngxǐng

(cố chấp đích tương tín hữu nhất thiên nhĩ chung hội thanh tỉnh)

cố chấp tin rằng có một ngày chàng sẽ nhận ra

怎麼卻貼近都只能一個人前進

zěnme què tiējìn dōu zhǐ néng yīgèrén qiánjìn

(chẩm ma khước thiếp cận đô chích năng chích cá nhân tiệm tiến)

nhưng không cách nào tiến vào được lòng chàng

也許 放開才能抓得更緊

yěxǔ fàng kāi cáinéng zhuā dé gèng jǐn

(dã hứa phóng khai tài năng trảo đắc cánh khẩn)

nên em sẽ buông lỏng để nắm chặt hơn

Chorus 1:

我想我是真的可以

wǒ xiǎng wǒ shì zhēn de kěyǐ

(ngã tưởng ngã thị chân đích khả dĩ)

em nghĩ rằng em sẽ thật sự có thể

可以放棄 愛你的任性

kěyǐ fàngqì ài nǐ de rènxìng

(khả dĩ phóng khí ái nhĩ đích nhậm tính)

có thể mở lòng, thương cho nỗi lòng riêng của của chàng

我可以體諒你的決定

wǒ kěyǐ tǐliàng nǐ de juédìng

(ngã khả dĩ thể lượng nhĩ đích quyết định)

có thể hiểu cho cho quyết định của chàng

我可以接受我的宿命

wǒ kěyǐ jiēshòu wǒ de sùmìng

(ngã khả dĩ tiếp thụ ngã đích túc mệnh)

và sẽ đón nhận số mệnh của chúng mình

我想我是真的愛你

wǒ xiǎng wǒ shì zhēn de ài nǐ

(ngã tưởng ngã thị chân đích ái nhĩ)

Em nghĩ em thật sự rất yêu chàng

再痛也會 真心地祝福你

zài tòng yě huì zhēnxīn dì zhùfú nǐ

(tái thống dã hội chân tâm địa chúc phúc nhĩ)

bất chấp nỗi đau, từ sâu trong tâm khảm em vẫn mong chàng được hạnh phúc

愛一個人需要勇氣

ài yīgèrén xūyào yǒngqì

(ái nhất nhân nhu yếu dũng khí)

Yêu một người cần phải có dũng khí,

聽說過有一種勇氣就叫做放棄

tīng shuōguò yǒu yīzhǒng yǒngqì jiù jiàozuò fàngqì

(thính thuyết hữu nhất chủng dũng khí tựu khiếu tố phóng khí)

nghe nói có một thứ dũng khí gọi là buông tay

Verse 2:

以為時間能溶解你的心

yǐwéi shíjiān néng róngjiě nǐ de xīn

(dĩ vi thời gian năng dung giải nhĩ đích tâm)

Vốn nghĩ thời gian có thể cảm động trái tim chàng

固執的相信有一天你終會清醒

gùzhí de xiāngxìn yǒu yītiān nǐ zhōng huì qīngxǐng

(cố chấp đích tương tín hữu nhất thiên nhĩ chung hội thanh tỉnh)

cố chấp tin tưởng có ngày chàng sẽ nhận ra

卻怎麼貼近都只能一個人前進

què zěnme tiējìn dōu zhǐ néng yīgèrén qiánjìn

(khước chẩm ma thiếp cận đô chích năng chích cá nhân tiệm tiến)

vậy mà không cách nào tiến vào được thế giới của chàng

也許 放開才能抓得更緊

yěxǔ fàng kāi cáinéng zhuā dé gèng jǐn

(dã hứa phóng khai tài năng trảo đắc cánh khẩn)

đã vậy chắc em đành buông tay để nắm lấy hạnh phúc

Chorus 2:

我想我是真的可以

wǒ xiǎng wǒ shì zhēn de kěyǐ

(ngã tưởng ngã thị chân đích khả dĩ)

em nghĩ rằng em thật sự có thể

可以放棄 愛你的任性

kěyǐ fàngqì ài nǐ de rènxìng

(khả dĩ phóng khí ái nhĩ đích nhậm tính)

có thể buông tay, có thể bỏ qua cho sự cố chấp của chàng

我可以體諒你的決定

wǒ kěyǐ tǐliàng nǐ de juédìng

(ngã khả dĩ thể lượng nhĩ đích quyết định)

có thể lượng thứ cho quyết định của chàng

我可以接受我的宿命

wǒ kěyǐ jiēshòu wǒ de sùmìng

(ngã khả dĩ tiếp thụ ngã đích túc mệnh)

và tiếp nhận số mệnh này của chúng mình

我想我是真的愛你

wǒ xiǎng wǒ shì zhēn de ài nǐ

(ngã tưởng ngã thị chân đích ái nhĩ)

Em nghĩ em thật sự rất yêu chàng

再痛也會 真心地祝福你

zài tòng yě huì zhēnxīn dì zhùfú nǐ

(tái thống dã hội chân tâm địa chúc phúc nhĩ)

tuy nỗi đau dằn vặt nhưng từ sâu trong tâm khảm em vẫn luôn mong chàng hạnh phúc

愛一個人需要勇氣

ài yīgèrén xūyào yǒngqì

(ái nhất nhân nhu yếu dũng khí)

Yêu một người cần phải có dũng khí

聽說過有一種勇氣就叫做放棄

tīng shuōguò yǒu yīzhǒng yǒngqì jiù jiàozuò fàngqì

(thính thuyết hữu nhất chủng dũng khí tựu khiếu tố phóng khí)

em từng nghe nói có một thứ dũng khí gọi là buông tay

Bridge:

該怪你不夠堅強 還是我太怕受傷

gāi guài nǐ bùgòu jiānqiáng háishì wǒ tài pà shòushāng

(cai quái nhĩ bất câu kiên cường hoàn thị ngã thái phạ thọ thương)

là vì chàng không đủ kiên cường hay tại vì em quá sợ tổn thương?

情深緣淺 獨留天涯海角的眷戀

qíng shēn yuán qiǎn dú liú tiānyáhǎijiǎo de juànliàn

(tình thâm duyên thiển, độc lưu thiên nhai hải giác đích quyến luyến)

tình sâu duyên cạn, nhớ đến những ngày tháng cô độc lang thang cùng trời cuối đất.

Chorus 3:

我想我是真的可以

wǒ xiǎng wǒ shì zhēn de kěyǐ

(ngã tưởng ngã thị chân đích khả dĩ)

Em nghĩ em thật sự đã có thể

可以放棄 愛你的任性

kěyǐ fàngqì ài nǐ de rènxìng

(khả dĩ phóng khí, ái nhĩ đích nhậm tính)

đã có thể buông tay, đã có thể thương cho sự cố chấp của chàng

我可以體諒你的決定

wǒ kěyǐ tǐliàng nǐ de juédìng

(ngã khả dĩ thể lượng nhĩ đích quyết định)

đã có thể tha thứ cho quyết định của chàng

我可以接受我的宿命

wǒ kěyǐ jiēshòu wǒ de sùmìng

(ngã khả dĩ tiếp thụ ngã đích túc mệnh)

cũng đã có thể chấp nhận số mệnh này của chính mình

我想我是真的愛你

wǒ xiǎng wǒ shì zhēn de ài nǐ

(ngã tưởng ngã thị chân đích ái nhĩ)

Em nghĩ em đã thật sự đã rất yêu chàng

再痛也會 真心地祝福你

zài tòng yě huì zhēnxīn dì zhùfú nǐ

(tái thống dã hội chân tâm địa chúc phúc nhĩ)

bởi ngay cả lúc đau đớn nhất, từ tận đáy lòng em vẫn nguyện cho chàng được hạnh phúc

愛一個人需要勇氣

ài yīgèrén xūyào yǒngqì

(ái nhất cá nhân nhu yếu dũng khí)

yêu một người cần rất nhiều dũng khí

聽說過有一種勇氣就叫做放棄

tīng shuōguò yǒu yīzhǒng yǒngqì jiù jiàozuò fàngqì

(thính thuyết quá hữu nhất chủng dũng khí tựu khiếu tố phóng khí)

em từng nghe nói rằng còn có một thứ dũng khí gọi là buông tay.

Ánh sáng và bóng tối (hay là bàn về nhị nguyên) trong “Ký ức phiêu tán ngân hà”

Bài này khai triển từ comment tôi viết phân tích chương 302 của truyện, ở chương này các nút thắt tâm lý của nhân vật được tháo mở (và các ức chế sinh lý của người đọc được giải tỏa =)))

Spoiler Alert: nội dung sau đây sẽ tiết lộ plot truyện và kết cục của các nhân vật chính.

Image: breaking dawn at LOBITA land, by Roxane

———————
Lạc Tầm yêu Thiên Húc ánh dương ấm áp, rồi từ đó có thể mở lòng, thấu hiểu, yêu thương Ân Nam Chiêu thoạt nhìn đầy tối tăm, khắc nghiệt. Ân Nam Chiêu yêu Lạc Tầm thiện lương, trong sáng, để từ đó tham lam muốn biết quá khứ của cô, sợ hãi muốn nhìn thấu tương lai của cô, phát hiện ra Lạc Lan chính là cội rễ của Lạc Tầm.

Bùn lầy là nơi hoa sen nở. Bóng tối và ánh sáng cùng chung nhau một nhịp thở.
Nếu Ân Nam Chiêu không trải qua những kì thị, ngược đãi vì là một dị chủng, bị mua bán như hàng hóa, trải qua hành hạ tinh thần lẫn thể chất, liệu sẽ có một Quan Chấp Chính thương xót, toan tính cho thân phận dị chủng không chỉ ở Liên Bang Odin mà trên khắp tinh hà?
Nếu anh không phải là người nhân bản, không được luật pháp bảo vệ, ai phát hiện ra cũng có thể giết chết, liệu anh có được tấm lòng ẩn bi thương “giỏi đánh giết, mà không thích đánh giết; nắm quyền cao, mà không hề yêu quyền”, hết lòng chọn lọc, đào tạo thế hệ kế thừa?
Nếu anh chỉ là một Thiên Húc ấm áp sáng lạn, ai sẽ là người tàn nhẫn với chính mình, lạnh lẽo cô độc, thầm lặng xông pha trong bóng tối bảo vệ Relictus, bảo vệ một hành tinh mà dị chủng như anh có thể sinh sống an toàn và được tôn trọng?
Nếu anh không “điên rồ”, không có “lòng dạ ma quỷ”, ai sẽ quyết tuyệt đâm mẫu hạm Nam Chiêu vào mẫu hạm Anh Tiên, hi sinh vô vàn binh lính, gánh chịu tất cả phỉ báng để kéo dài nền hòa bình giữa loài người và dị chủng thêm 50 năm?
Nếu anh không trải qua tất cả những phen nhân tình ấm lạnh đó, liệu anh có thể thấy rõ tất cả, để không oán không hối, mỉm cười bình thản khi tất cả những con người anh dùng tất cả để bảo vệ quay lưng lại với mình?

Nếu Lạc Tầm thiện lương, tươi cười không phải là Lạc Lan đã từng khổ đau mất đi gia đình yêu thương nàng sâu đậm, Lạc Tầm sẽ không biết nấu ăn, không bước lên con đường nghiên cứu gen, không có can đảm khiêu chiến giá trị thế tục, không có tấm lòng yêu thương sâu đậm không e ngại, che dấu, cũng không có sự kiên trung bảo vệ những người tin tưởng nàng.
Nếu Nữ hoàng Lạc Lan sắc xảo, cứng rắn không từng là Lạc Tầm, mất hết ký ức, phản bội kế hoạch ban đầu, mơ màng dẫn đến cái chết của anh trai, ngây ngô yêu kẻ thù giết cha mẹ, nàng cũng không thể đồng cảm với Ân Nam Chiêu, đồng cảm với thân phận của các dị chủng khác, tìm ra thuốc chữa dị biến, hi sinh mạng sống của mình để xây dựng thế giới mà Ân Nam Chiêu từng ước mơ.

Tôi rất thích hình tượng ẩn dụ Tầm Chiêu đằng của tác giả. Bề ngoài nó tà ác, xấu xí, đầy gai nhọn như hai người bọn họ, nhưng lại chính là thành tố không thể thiếu để kiến lập nên nền bình đẳng giữa con người và con người mang gen dị chủng
Cả Ân Nam Chiêu và Lạc Lan từ việc nhận được sự yêu thương, thấu hiểu toàn diện của đối phương mà học được cách chấp nhận, tha thứ cho quá khứ, ôm ấp được cả tốt xấu, thừa nhận cả mặt sáng và tối trong chính mình. Đây là một bài học trưởng thành mà với tính cách cứng rắn, gai góc của hai người họ sẽ khó mà học được nếu không có nhau.

Đồng Hoa qua truyện này thách thức các lằn ranh nhị nguyên rất sâu sắc. Sau khi đọc xong, tôi không thể nào còn bảo trì nổi được cái thái độ cha đời, cười cười, khinh nhờn, phán xét, phân định hời hợt của mình. Mỗi lần thái độ này quay trở lại, lòng tôi lại tự nhiên phát sinh một tia tự nhắc nhở mình cần mở lòng, để thấu hiểu, để chia sẻ, để thương xót. Đúng hay sai là một tiêu đánh giá quá hời hợt, cũng như bất cứ tiêu chí nào. Bởi vậy, đối với tôi, đây là bộ truyện hay nhất, ấn vào tâm tôi bài học sâu sắc nhất.

Không một con người nào là đáng yêu, nhưng ai cũng đáng thương xót cả.

Tôi cũng chưa từng trách Thần Sa phụ bạc và Tử Yến hồ đồ. Bởi vì khi tôi ấn sâu tâm mình vào Ân Nam Chiêu, thành thật cố thấu hiểu con người anh, dùng tấm lòng của anh để cảm nhận, tôi phát hiện mình có thể xót thương cho từng nhân vật một trong suốt câu chuyện. Không trách họ, bởi vì tôi biết được sự yêu thương, thấu hiểu một con người trải qua nhiều đau khổ và mâu thuẫn như Lạc Lan đòi hỏi một tấm lòng từng trải qua đau đớn, mâu thuẫn và bất đắc dĩ tương tự, như tấm lòng của Ân Nam Chiêu. Hoặc là một tấm lòng trong sạch như trẻ nhỏ, ít nhiễm ô bởi các thành kiến, các phân định tốt xấu đúng sai bề ngoài hời hợt, như tấm lòng của Tiểu Hoàn và Tiểu Giác. Tử Yến và Thần Sa khi nhỏ rất sớm đã được lựa chọn, nuôi dưỡng, giáo dục như những người ngồi chiếu trên, nắm giữ vận mệnh của người khác. Họ chỉ là những con người ngây thơ, lờ mờ, cuối cùng bỏ lỡ bóng tối và cả ánh sáng của cuộc đời mình.

Tôi thậm chí đặc biệt thương xót Thần Sa. Tôi thấy mình giống hắn. Chỉ trải qua một ít ấm lạnh, rồi tự khiến mình trở nên lạnh lẽo, từ chối tiếp nhận thêm thương tổn, không còn can đảm nhìn vào bóng tối. Mà vết thương, như Ân Nam Chiêu nói rất đúng: “là cái khe rạch nát sự hoàn mỹ, nhưng cũng nhờ đó mà ánh sáng có thể rọi vào”. Tôi cũng đặc biệt thương xót Thần Sa, bởi vì cùng phải học một bài học dung thứ như Ân Nam Chiêu, như Lạc Lan, nhưng trước đây luôn bài xích bóng tối, trì hoãn, chống đối tiếp nhận, nên đến khi bài học giáng xuống như sấm sét, buộc hắn trả cả vốn cả lãi lại là cả một đời không ngừng day dứt hối tiếc.

Không chạm đáy bóng tối tuyệt đối, người ta cũng không thể có lòng thương, có sức mạnh, có trí tuệ để vươn lên được ánh sáng tuyệt đối. Bây giờ khi nhìn thấy mặt tốt đẹp tôi không còn có thể nhìn thấy nó chỉ là giản đơn và tất nhiên.

Dùng tấm lòng của mình ấn vào anh, tôi cảm nhận rằng, dù sao Ân Nam Chiêu sẽ mỉm cười cảm ơn Thần Sa, bởi vì khi còn là Tiểu Giác, hắn đã thay anh trong 10 năm sớm sớm, chiều chiều, chiếu cố, xót xa, bầu bạn bên cạnh người con gái cô đơn, lòng đầy vết thương, trên vai lại mang theo gánh nặng nghìn cân do chính anh để lại, người mà họ cùng thương mến, người mà anh đã không còn cơ hội để đồng hành, san sẻ. Nếu không có Thần Sa, có lẽ sẽ không ai tổn thương Lạc Lan sâu sắc, nhưng cũng sẽ không có ai là niềm an ủi cho những ngày tháng vất vả của nàng. Tôi nghĩ anh sẽ bình thản gật đầu với Thần Sa, bởi vì cuối cùng khi phải chạm đáy của bóng tối, của tuyệt vọng hắn đã không buông bỏ mà biến khổ đau thành sự bền bỉ, kiên trì gìn giữ ánh sáng mà Ân Nam Chiêu và Lạc Lan đã dùng tất cả để mang lại. Âu cũng là không phụ bạc tấm lòng của cả hai từng đối với hắn.
Một lần lại một lần, dùng tấm lòng của Ân Nam Chiêu, tôi vậy mà lại cảm ngộ ra được một chút gì gọi là tình thương, là vì người không chút so đo, toàn tâm toàn ý chúc phúc, vui vẻ. Lúc phát hiện, chính bản thân cũng bất ngờ.
———————————-
Foot note:
A khác A.
A khác không A.
A khác (vừa A vừa không A)
A khác không (vừa A vừa không A)

Cách đây 4 năm, hiểu được 2 vế đầu. Hơn 4 năm sau, vật đổi sao dời, cuối cùng đọc xong quyển này cảm ngộ sự thay đổi, trưởng thành của Lạc Lan tôi bắt đầu mơ hồ hiểu được 2 vế sau. Chỉ có điều A là gì thì vẫn hoàn toàn chưa biết =))))
Mong cho tôi và tất cả mọi người chạm đến bóng tối sâu thẳm nhất, vươn tới ánh sáng đẹp đẽ nhất, và thấy được không hai.

Review (hay là Rhapsody) “Ký ức phiêu tán ngân hà”

Tán lạc tinh hà đích ký ức (Việt dịch: Ký ức phiêu tán ngân hà) về sau gọi tắt là Tán lạc tinh hà.

Thể loại: Science-fiction, Romance

Tác giả: Đồng Hoa

Việt dịch: Hỏa Dực Phi Phi

Tình trạng: Hoàn

Độ dài: 322 chương + 2 ngoại truyện

PG: 13+

Nội dung: nhân văn, sâu sắc, xúc động

Bối cảnh: rộng lớn, sống động, hài hòa, bi tráng

Tình tiết: hồi hộp, gây cấn, khó đỡ, climax liên tục )) (Ai có bệnh tim thì cẩn thận)

Nhân vật: phong phú, đặc sắc, đa chiều, dung hòa giữa hiện thực và lý tưởng (toàn cực phẩm LOL)

Văn phong: mẫn duệ, dí dỏm, mạch lạc, dung dị (hôm nay mới thật sự hiểu được hai chữ “dung dị”. Dung trong bao dung, dị trong biến dị = dung thứ cho những sai khác. Nói dung dị nghe thì đơn giản, lại không mấy ai làm được.)

Mời các bạn tìm đọc tác phẩm tại đây!

Image credit: NASA/ESA Hubble telescope “Star-forming Region S106” (NASA/ESA – tinh vực hình thành sao S106, chụp từ kính thiên văn Hubble)

——————————-

No Spoiler: Review sau đây không tiết lộ plot truyện và kết cục của các nhân vật cụ thể. Đây đúng hơn chỉ là một tự thoại về tác phẩm và tác giả.

Vẫn luôn xem Đồng Hoa là một tác giả trẻ tiềm năng đáng để theo dõi vì phần lớn các tác phẩm của cô đều rất thú vị, sắc xảo và có chiều sâu (tuy các trước tác hơi thiếu chiều rộng). Vậy mà mãi vẫn chưa có tác phẩm nào của cô làm tôi thật sự tâm đắc và có mong muốn đọc nhiều hơn 1 lần.

Khi bắt đầu đọc Tán lạc tinh hà, tôi không kỳ vọng gì nhiều, đặc biệt là khi biết theme là science-fiction vốn rất kén người viết và cũng không hề tìm được một review nào viết về nó. Thế nhưng tác phẩm mới nhất này của Đồng Hoa đã làm tôi phải ngạc nhiên. Nói ngắn gọn 1 câu thì “Tán lạc tinh hà” đã lặng lẽ, không hề lường trước, cứ thế trở thành 1 trong những tiểu thuyết đáng đọc nhất, giá trị nhất đối với một con mọt sách khó ở, kén ăn trên 17 năm nay.

Tán lạc tinh hà đến lúc này là quyển sách xuất sắc nhất của Đồng Hoa, là một khúc ca bi tráng về thân phận, tình người và là một manifesto nhân sinh quan, thế giới quan đặc sắc.Nó xuất sắc đến nỗi khi đặt cạnh nó, các tác phẩm đặc sắc khác viết trong 10 năm qua giữa Bộ bộ kinh tâm và Tán lạc tinh hà đều chỉ là quá trình nguệch ngoạc, luyện tập, thử nghiệm để tác giả trau dồi, mài dũa, biến tiềm năng thành thực lực hiện tại.

Yếu tố đầu tiên làm nên thành công của tiểu thuyết là bối cảnh khoa học viễn tưởng được xây dựng tỉ mỉ và tài tình, làm nền vững chắc cho một câu chuyện có kết cấu thứ lớp chặt chẽ, nội dung xúc động và có giá trị.

Nói nghe thì hiển nhiên vậy, chứ thông thường các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hoặc tưởng quá tới mức phi lý, hoặc quá chú trọng chi tiết viễn tưởng dẫn đến tổng thể rời rạc thiếu liên kết, hoặc nội dung xuyên suốt quá mờ nhạt, khô cứng.

Đồng Hoa lựa chọn xây dựng một bối cảnh tương lai, khi mà khoa học đã tiến bộ tới mức có thể hiểu rõ, và bắt tay can thiệp mạnh mẽ vào thứ vật chất mà sinh học hiện đại nhận định là sâu sắc nhất, bản chất chất nhất của sự sống là mã di truyền (gene). Lúc này sự bất bình đẳng và phân hóa xã hội không chỉ còn nằm ở kiểu hình, ở các biểu hiện như màu da, giới tính, trí thông minh, năng lực thể chất mà lúc bấy giờ đã có thể dễ dàng sửa chữa… mà tiến vào sự phân biệt sâu thẳm hơn, thông qua kiểu gene của chính người đó. Cũng vào lúc này quá trình biên tập, xử lý gene nhân tạo qua nhiều thế kỷ đã dần để lộ ra những nhược điểm, những bấp bênh di truyền không thể tránh khỏi.

Tuy bất bình đẳng xã hội, chọn lọc sinh sản, nhân bản vô tính, sửa chữa gene, đạo đức khoa học, đấu tranh bình đẳng, du hành và chiến tranh không gian, tương lai loài người trong kỷ nguyên máy móc… không còn là các vấn đề quá mới mẻ, sự kết hợp và khai thác đồng thời của tất cả các yếu đó lại tạo ra một nền tảng thời không rộng lớn. Trong sự hoang mang giữa cái rộng lớn bất định đó, tác giả có thể tạo ra các tuyến nhân vật khác xa nhau về hành động, lập trường, lý tưởng; dựng nên một loạt tình tiết cực đoan, giả tưởng để đẩy các nhân vật đến cực hạn sinh mệnh, đến các lựa chọn đạo đức trong tình huống dị thường, cực đoan. Cũng trong sự bao la ấy, người đọc có thể dễ dàng tạm bỏ qua những giáo điều, những định kiến, những common sense góp nhặt từ đời sống hiện tại, để bao dung với những lầm lỗi, nhưng khác biệt, để phải ngẩn ngơ đặt lại những câu hỏi như: “tại sao?”, “nếu như?”, “để làm gì?”, “thật giả, đúng sai rốt cuộc là sao?”, “bản chất của sinh mệnh là gì?”, “có bình đẳng cuối cùng?”…

Qua các tác phẩm của Đồng Hoa, mà đỉnh cao là Tán lạc tinh hà, tôi học tập và hết sức tán thưởng phẩm chất “dung” ở tác giả mà tôi rất thiếu thốn. Cô có một tài năng dung hòa của một “nhạc trưởng” khi đứng trước một dàn nhạc. Còn có một tấm lòng bao dung và đầy kiên cường trước thân phận con người.

Khó có thể nói Đồng Hoa hiểu biết sâu sắc, thấu đáo về Triết Học, Khoa Học, Tôn giáo vì qua nhiều chi tiết tác giả cũng để lộ hiểu biết của cô thiên về mặt biểu hiện, cơ năng hơn là cơ chế, bản chất. (Ví như những đoạn Tầm Chiêu đằng là loai thực vậy hút máu, nên nó hiển nhiên sợ thuốc đông máu!!! What fucking mechanism is that??? Không biết phải cố tình troll không??? Rồi đoạn sinh vật nhân bản vô tính không thể sinh sản hữu tính!!! LOL. Thật là bày trò mèo ngược đãi nhân vật quá sức!!!). Nhưng không thể phủ nhận bề rộng hiểu biết của tác giả vượt xa những kiến thức thông thường có thể tìm thấy thông qua giáo dục phổ thông, hay thậm chí là đại học chuyên ngành ở nhiều điểm. Thành thật tán thưởng tinh thần ham học hỏi, mở rộng hiểu biết của tác giả. Âu cũng phát xuất từ chữ “dung” của her mà ra.

(Tự dưng nhớ lại một chuyện xưa hơi liên quan: Cách đây 5 năm, từng nói với một người đại ý rằng: Hừm, con người trông thì phức tạp như vậy chứ bản chất cũng chỉ là 4 mã A, T, G, C xếp qua xếp lại, tới lui mà thôi; khác nhau nhìn nhiều vậy chứ về trình tự sắp xếp thực ra cũng khác chưa đến 1%.Người kia bèn hỏi lại: Em còn đòi thêm gì nữa? LOL. Can never forget that.)

Tiếp đến là tuyệt kỹ xây dựng nhân vật theo phong cách Mẹ-ghẻ-có-tâm, dàn dựng tình tiết thắt mở liên tục theo trường phái Quái-xế-quẹo-gấp-bất-chấp-địa-hình, đã đạt đến trình độ điêu luyện, xuất quỷ nhập thần, hồi hộp gây cấn, không thể đỡ nổi, chèn ép người đọc đến chương cuối cùng.

Xuyên suốt Tán lạc tinh hà dài hơn 300 chương, Đồng Hoa giữ tempo rất chắc tay, mạch lạc mà vẫn vô cùng linh hoạt, uyển chuyển. Phải nói chưa từng thấy tiểu thuyết nào nhân vật và tình tiết biến hóa liên tục khôn lường như vậy. Tuy nhiều nút thắt có thể dự đoán được trước khi chính thức mở, nhưng nhìn kỹ lại thì cũng đã bị mất cảnh giác một đoạn xa xa rồi. Tần suất những biến hóa, thắt mở rất cao, các pha giết nhân vật cũng vô cùng ngoạn mục làm người đọc vô cùng ức chế mà vẫn phải cắn răng đọc tiếp.

Số lượng nhân vật xuất hiện trong toàn tiểu thuyết chắc phải trên 60 người, có những người chỉ nhắc đến 2-3 câu mà cũng rất nét. Riêng 3 nhân vật dẫn mạch truyện thì trải qua 2-3 thân phận hoàn toàn khác nhau trong cùng 1 cuộc đời, tựa như trải qua một giấc mộng, rồi từ đó họ choàng thức giấc. Tiến triển tâm lý nhân vật cũng vì thế mà rất gấp gáp, gây ức chế, rất dễ làm người đọc vì yêu thích một nhân vật nào đó, hay chỉ một phần thân phận nào của nhân vật mà thiên vị, phát sinh tâm lý bài xích, xen lẫn luyến tiếc. Vừa hay trong sự gấp gáp đó, tiếc nuối đó người ta bị đẩy vào sự bàng hoàng của câu hỏi đáng sợ: “Mình là ai?”, “Đời sống này là gì?”

Nếu mất đi những trải nghiệm và ký ức của mình thì mình có còn là mình (trường hợp Lạc Tầm)? Nếu biên tập, thay đổi di yếu tố di truyền, thứ căn bản nhất quyết định vật chất sinh lý, thì mình có còn là mình (trường hợp Diệp Giới)? Mình liệu có phải chỉ quyết định bởi đời sống sinh lý này (trường hợp 4 thí nghiệm nhân bản vô tính người)? Mình được quyết định bởi cái gì? Giáo dục/môi trường hay bẩm sinh/tiền định? Khi một người tỉnh dậy từ trong mơ, thì họ là ai? Vẫn là họ trong giấc mộng đó? Hay trở lại với họ của ngày xưa trước cơn mộng? Hay lúc này họ là trước + trong cơn mộng? Hay là gì khác? Đời sống này là gì? Thật hay giả? Mộng huyễn hay chân thực? Hay là tổng thể tất cả những cái đó đan xen, kèo chống, ràng rịt lại với nhau? Hay là gì khác?

Cuối cùng đáng lẽ phải nói về các mạch tư tưởng và cảm xúc của tác phẩm, nhưng phát hiện ra đã cài cắm khá nhiều trong hai đoạn viết về bối cảnh và nhân vật-tình tiết ở trên. Èo, không thể khai thác sâu hơn nữa, không thì spoil luôn plot mất. LOL. Thôi thì như người uống nước, ấm lạnh tự biết. Có điều lúc đọc mình đã nhâm nhi thưởng thức từng chương một trong suốt hơn 300 chương, và hiện tại đã đọc lần thứ 2. Bởi vì gần như không có chương nào không thấy thấm thía, không có tư vị riêng, và không lần đọc nào trong 2 lần mình không hiểu ra thêm một cái gì đó cả.

Tóm lược một đoạn mạch tư tưởng ưa thích trong rất nhiều mạch tư tưởng hay ho trong Tán lạc tinh hà:

Diệp Giới từng nói với cô: “Đoạn kí ức riêng biệt này của em có thể rất ấm áp, rất đẹp đẽ, và chói lọi như chấm màu đỏ này vậy. Nhưng nếu em chấm nó vào ly nước rửa cọ màu xanh như thế này đây, thì giọt màu sẽ hòa tan vào ly, không còn thấy gì cả. 10 năm này của em dù có là thật đi nữa thì khi em tỉnh dậy cũng chẳng khác nào giấc mộng thôi. Không đáng tính là gì cả”. Bây giờ Lạc Tầm mới nhận ra, Diệp Giới lúc đó là lừa gạt cô, 10 năm này so với ký ức của trước kia thật ra là một giọt màu so với cả một hồ nước sâu không thấy đáy. Cô hỏi Diệp Giới:“nếu em mãi không tỉnh thì sao?” Diệp Giới cười khổ: “thì, em tiếp tục mơ, một giấc mơ kéo dài cả một đời, vậy cũng không tệ. Nhưng mà hãy biết rằng đây đại khái là nơi duy nhất còn bình yên trong các vì sao, mà cũng không còn bình yên lâu nữa đâu”. Cả hai im lặng, đều hiểu ý muốn của cô hay của hắn bây giờ thật ra cũng như sinh mệnh, đều rất mong manh.

Và rất nhiều mạch tư tưởng dàn trải xuyên suốt các chương quá lười để tóm lược.

Túm cái váy lại:

10 like cho Đồng Hoa cuối cùng đã thoát ra được sự hạn hẹp gò bó của theme lịch sử, cung đình vô cùng ngạt thở, bế tắc bởi các tranh đấu vì lợi ích cá nhân, mà cô đã dùng quá nhiều lần trước đây để đẩy thân phận nhân vật vào cực hạn. Thêm 50 like cho tác giả khi lần đầu tiên handle một bối cảnh giả tưởng, quy mô như vậy lại gần như không hề bối rối, gượng gạo. Đồng Hoa lần này thực sự mát tay đến mức làm cho đứa nghèo nàn trí tưởng tượng như tui cũng có thể gần như thấy được rõ ràng các nhân vật và bối cảnh như hiện ra sống động ngay trước mắt .

50 like cho bạn editor bởi vì bạn đã kiên trì, cần mẫn dịch suốt gần 2 năm như vậy trong khi số lượng view và comment theo truyện rất ít.

100 like cho nhân vật Ân Nam Chiêu, vì tác giả cuối cùng đã thoát ra khỏi cái bóng của Hán Chiêu Đế – Lưu Phất Lăng. Suốt Vân Trung Ca, Đồng Hoa không hề che dấu sự thiên vị khi xây dựng hình tượng LPL, đem tất cả lý tưởng, tốt đẹp nhất của nhân sinh mà cô có thể tưởng tượng được đặt hết lên đôi vai của ổng (khổ thân). Tuy LPL là một nhân vật sáng chói lại có phần hơi giản đơn, thiếu chiều sâu. Thì đây, Ân Nam Chiêu chính là phiên bản upgrade version 2016-2018 của Đồng Hoa về cái tạm gọi là “con người lý tưởng trong thế giới tương đối”, sau khi đã thành công hợp nhất rất nhiều mâu thuẫn tồn tại trong các tác phẩm trước. Vẫn kiểu thiên vị một cách đường hoàng của cô, xây dựng một Ân Nam Chiêu sáng chói, đặc sắc đến mức tất cả các nhân vật khác của Tán Lạc Tinh hà đặt cảnh ổng đều trở nên lu mờ (mặc dù nếu xét riêng hoặc so sánh với các tác phẩm trước đó, các nhân vật trong Tán lạc Tinh Hà đều rất đặc sắc và sáng chói). Mình học được rất nhiều qua các nhân vật của của Đồng Hoa, đặc biệt là 2 nhân vật này, và mình rất biết ơn về điều đó. Nếu năm sau đọc lại lần 3 quyển này mà vẫn còn xúc động về Ân Nam Chiêu sẽ viết 1 bài phân tích nhân vật.

1000 like cho Tán lạc tinh hà vì đã giúp tôi tiến thêm một bước đến sát hơn cực hạn tương đối. Trong quá trình đọc ốm một trận rõ nặng, ho ra hai búng máu. Nhận ra hồi đó giờ mình bị mất-căn-bản trầm trọng, đã hờ hững, hàm hồ bỏ lỡ rất nhiều thứ đời sống này vẫn luôn dạy mình. Tự nhủ lòng cần phải đi sâu, và đi xa hơn nữa, ở nhiều phương diện. Không được tự mãn, không được dừng lại.

Disclaimer: Khi người ta có những mâu thuẫn, khúc mắc trầm trọng nào đó trong lòng thì nhìn đâu cũng đều thấy vấn đề của mình và không ngừng tìm kiếm câu trả lời khắp nơi. Đọc quyển này và viết bài review này trong một giai đoạn hiểm hóc, cực kỳ chông chênh về tâm thái, nên kiến giải nhiều khả năng sẽ bất đồng rất lớn đối với các kiến giải khác, thậm chí là kiến giải của chính tác giả khi viết ra quyển này. Nhưng viết ra là cho chính mình, để bước tiếp.

Vân Trung Ca – Lưu Tuân (hay là tự lảm nhảm trong lúc lái xe dưới mưa chiều đông)

Gần đây tôi đọc lại tiểu thuyết. Đọc hơn 3 tuần, mười mấy bộ cũng vừa đủ cho hiện tại, chỉ còn vài giọt cuối cùng để tràn ly, để vượt qua. Một bộ nữa, chắc là đủ. Một bộ thật sự hay. Tôi nghĩ mình phải chọn thật kĩ. Đọc kĩ review, đọc vài chương đầu, check hơn chục bộ, cuối cùng mới quyết định nhảy hố Vân Trung Ca – Đồng Hoa. Trong đó, phải nhờ đến bài review này: https://ngahuuthontamvodungu.wordpress.com/cam-nhan-truyen/vi-sao-toi-yeu-van-trung-ca/

Lưu lại đây đường link này. Nhờ nó mà tôi không chỉ được đọc một tác phẩm hay, biết một tác giả tiềm năng, mà còn biết rằng đâu đó cũng có tồn tại một đọc giả như vậy, nếu gặp nhau chắc cũng có thể làm tri kỷ của nhau một đoạn.

Tuyến nhân vật nam là những người làm nên mạch diễn biến chính của truyện. Bộ tứ quyền lực: Lưu Phất Lăng – Lưu Tuân – Mạnh Giác – Hoắc Quang. Trừ Mạnh Giác, ba người còn lại được xây dựng trên các nhân vật và sự kiện lịch sử: Hán Chiêu Đế, Hán Tuyên Đế, và quyền thần Tam triều Vũ-Chiêu-Tuyên.

Đa số review tôi đọc được đều là về Lưu Phất Lăng hoặc Mạnh Giác. Người ta tranh luận với nhau ai mới là nam chính, ai mới là nhân vật hay nhất, ấn tượng nhất. Bản thân tác giả cuối cùng viết một lá thư về hai nhân vật này, xem chừng cũng không quyết được. Tuy nhiên, tôi lại muốn nói nhiều hơn về Lưu Tuân – đứa con ghẻ của tác phẩm và tác giả, và là true villain với đa số người đọc.

Lưu Bệnh Dĩ – Lưu Tuân – Hán Tuyên Đế là nhân vật làm tôi day dứt nhất. Không phải vì tôi đặc biệt yêu thích hắn, cũng không phải vì ấn tượng sâu đậm bởi tính cách tàn nhẫn, hay việc làm quyết tuyệt của hắn, hay chán ghét thái độ vô oán, vô hối với những điều đã gây ra cho những người thân của hắn. Tôi tò mò về hắn nhất trong suốt quá trình đọc vì hầu như tất cả các review không hề nói gì về hắn. Tôi day dứt về hắn nhất sau khi đọc xong là bởi vì nhân vật này như một màng sương mù, một nhân vật quá nhiều tiềm năng để khai thác sâu và rõ ràng hơn vậy mà tác giả cứ cố ý hờ hững (damn, she’s smart).

Hơn một lần tôi tự hỏi mình tâm hắn đã chuyển biến ra sao trong suốt quá trình từ kẻ đầu đường xó chợ, đến khi làm quan, đến khi được phục hồi thân phận, và đến khi đạt được khát vọng đế vương, và rồi mất đi chút hơi ấm tình người cuối cùng sót lại trong đời hắn? Hắn đã nghĩ gì, thấy gì đằng sau tất cả những điều đó? Đồng Hoa đã không hề đề cập tới tâm tư của Bệnh Dĩ suốt tác phẩm, cũng đẩy hết xấu ác cho hắn chẳng một lời giải thích. Vì tất cả những điều đó, đối với tôi hắn là một ẩn số, là một màu xám mờ mịt mà càng lớn tôi lại càng thưởng thức.

Lưu Bệnh Dĩ có tuổi thơ thê thảm tương tự Mạnh Giác và Lưu Phất Lăng, nếu không nói là còn thê thảm hơn hết. Người thân của ba người họ bị giết ngay trước mắt, tứ cố vô thân tiếp tục xoay sở với những thù địch mưu toan luôn rình rập lấy mạng mình. Tuy nhiên nếu Lưu Phất Lăng còn Vu An trung thành, còn kí ức về mẹ, về chị, có giấc mộng đẹp về làn váy xanh tâm giao giữa sa mạc để mong chờ, còn có một trưa hè được Lưu Hạ ném hạt dẻ cho hắn ăn, trải lòng với hắn, đồng ý làm tri kỷ của hắn dù chỉ là để cho qua chuyện; nếu Mạnh Giác còn có người cha nuôi phi thường, hai người anh kết nghĩa “mất nết” nhưng cũng thật lòng che chở, bảo bộc hắn; thì Bệnh Dĩ hắn trong suốt những ngày tháng thơ ấu, bên cạnh máu chảy, đầu rơi, khinh miệt của người xung quanh chưa một lần nếm trải thứ gì gọi là là tri kỷ, tâm giao. Tuy Hứa Bình Quân và những đồng bọn giang hồ cho hắn tình thân, nhưng bản thân Lưu Tuân vì bí mật thân phận, vì thế giới quan quá khác nhau, vì nguy cơ rình rập mà bản thân quá yếu thế, luôn cảnh giác, luôn giấu giếm mọi suy nghĩ của mình.

Bình Quân yêu hắn nhưng cũng tính kế hắn, xem thường hắn, Mạnh Giác cảnh giác hắn, càng tính kế hắn, Phất Lăng thi ơn cho hắn nhưng cuối cùng vẫn là một mực lạnh lẽo với hắn. Hơi ấm tri kỷ duy nhất, làm hắn dốc được chút thực tâm, chút thơ ngây không vụ lợi mà đối đãi chỉ là đoạn thời gian ngắn sau khi hắn đã trưởng thành, gặp gỡ Vân Ca. Đó là lúc họ chơi cờ, nói chuyện phiếm, say rượu dắt nhau tới mộ của tổ tiên hắn vốn là tội nhân tiền triều, được nàng mơ hồ hiểu rõ tâm sự và thân phận mà vẫn yêu mến, vẫn hết lòng giúp đỡ hắn, thành toàn cho hắn, không một chút toan tính riêng nào cho bản thân mình. Trong một trường đoạn đối thoại, sau khi đã đoạt được ngai vàng, Lưu Tuân tự nhận Vân Ca là hình ảnh tượng trưng cho khát vọng vinh hiển, phú quý, tự do không thể với tới lúc còn bần hèn của hắn. Nhưng không chỉ như vậy, Vân Ca cũng chính là hình ảnh thoáng qua duy nhất mà hắn từng phảng phất xem như tình thân. Mà xót xa thay cho hắn, chút xíu trong trẻo đó hắn cũng không dám nắm giữ, để rồi biến thành đắng chát. Càng xót xa hơn khi tấm lòng đó của Vân Ca cũng là bởi nhận lầm hắn là Lưu Phất Lăng mà trao cho.

Tôi vừa ngạc nhiên, vừa không ngạc nhiên chút nào khi cuối cùng Lưu Tuân thẳng tay dùng oán báo ân giết Chiêu đế, nhanh nhẹn hãm hại Vân Ca, phất tay đẩy vợ con mình vào mưu mô tranh đoạt, lưu loát đóng màn kịch ân ái với con kẻ thù, rồi cuối cùng khi nhìn lại hắn cũng vẫn là: “đã đặt cờ thì chớ nói tới hối hận”. Lưu Tuân không nhận được tình người, chưa bao giờ được ai đó bỏ qua lợi ích vì mình, chưa bao giờ biết cái gì gọi là kẻ sĩ chết vì tri kỷ (hơi sến, hahahaha), nên tất yếu hắn không biết như thế nào là vì ai khác mà bỏ qua lợi ích, mà dừng lại, mà vướng bận, mà do dự. Cũng càng không vì ai hay cái gì mà hối tiếc. Việc nên làm thì làm, cờ đến tay thì phất, đóng thật tròn trịa vai của mình. Bởi thế nên khi Phất Lăng còn đang giàn xếp thế cục cho bá tánh, an bài cho tri kỷ, Mạnh Giác còn đang phân vân giữa quyền lực, tình yêu, và thù hận, dể rồi khi cả hai đứa kia đều lang mang, lở dở tất tật, thì Lưu Tuân hắn vô tình, bạc nghĩa cứ thế thẳng tắp một đường đi lên ngai vàng, thành công tập kết và nắm giữ được quyền lực. Ít nhất cũng được việc hơn hai đứa kia, phải không?

Đây chính là sức mạnh của một quyết tâm duy nhất. Làm được không?

Chữ nhẫn được viết là một đao đâm xuống tim. Người có tim mà lại để ở quá nhiều chỗ thì không nhẫn được. Phải thế không?

Bệnh Dĩ có tim không?

Khởi đầu của hắn như vậy, kết thúc của hắn như vậy, con đường của hắn như vậy, đúng như chính hắn khi đã là Tuyên Đế kết luận với Mạnh Giác: “suốt những năm tháng này ta đều là cô gia quả nhân”. Nghe không ra hắn là nói một câu nhận xét bâng quơ tất yếu, hay là đang tự giễu chính mình. Hay là cả hai?

Có những khoảnh khắc tôi tự hỏi mình, ngoài lo sợ và quyết tâm giết người để tranh đoạt khi hắn quay lại thấy Phất Lăng và Lưu Hạ ngồi đó dưới trăng nói mấy chuyện không đầu không cuối, hắn có cảm nghĩ gì ? Nếu từ đầu Lưu Tuân biết rằng Phất Lăng sẽ truyền ngôi cho hắn bất kể là Phất Lăng không chết, bất kể Lưu Hạ là người tri giao với Phất Lăng, liệu rằng Lưu Tuân có xuống tay với Phất Lăng và Vân Ca hay không? Vì rằng, khi đối mặt với Phất Lăng trước khi chết, khi biết được rằng Phất Lăng đã luôn chọn hắn, dường như bản thân hắn đã thực sự có một chút cắn rứt, một chút hổ thẹn, một chút chao đảo khi đối diện với sự bất tư lợi của Phất Lăng, khi hắn biết được mình vốn có lựa chọn khác, ít tàn nhẫn hơn mà vẫn có thể đạt được mục đích. Rồi tôi tự cười nhạo mình. Con người là như vậy, vốn không có thông tin đầy đủ, nhận thức lại méo mó. Méo mó bởi vì người ta không thể phán đoán ra một thứ quá khác với chính mình. Lựa chọn vào từng thời điểm chính là lựa chọn duy nhất. Tất yếu phải vậy thôi. Chưa kể, với tính cách của Lưu Tuân, dù sao cũng sẽ diệt trừ hậu họa. Hoặc là chính trong vô thức sâu thẳm hắn cũng biết kiểu gì hắn cũng sẽ như thế, nên khi xuống tay mới một nhát sạch sẽ, gọn gàng như vậy mà chưa từng cố gắng nghe ngóng, thăm dò thêm.

Trứng có trước, hay gà có trước? Quan trọng sao?

Từ trong sâu thẳm, tại sao tôi lại day dứt về nhân vật này nhiều đến vậy? Vì hắn được xây dựng quá mờ mịt chăng? Vì sự cô độc của hắn chăng? Vì sự không hối hận của hắn chăng? Vì cơn mưa này lạnh lẽo chăng?

Viết ra để bỏ lại. Day dứt về Lưu Tuân vơi nhiều. Nếu đọc lại Vân Trung Ca lần nữa, tự nhủ lòng sẽ dành nhiều thời gian hơn thật công bằng mà cẩn thận xem xét, thưởng thức Mạnh Giác.

Kỉ niệm chiều mưa to, ngày 19/12/2018 – lái xe từ Bình Thạnh qua Quận 5.