On my dear old friend – Doumyouji Tsukasa

As part of my Sep 2021 journals about Hana Yori Dango, and now it’s July 2025 =)))

Mình đã bắt đầu journal series này phần lớn là vì Tsukasa, vì cần khuây khỏa nỗi niềm khi cậu bị misinterpreted bởi phim ảnh, và bị nhìn nhận một cách hời hợt qua những biểu hiện bên ngoài. Thế mà đã gần 4 năm kể từ khi journal này được viết liền 1 mạch, nhưng phần về cậu thì vẫn dang dở.
Từ đó đến nay, cứ cách vài tháng mình lại băn khoăn liệu mình đã có thể viết về cậu một cách đầy đủ, vẹn toàn chưa? Liệu mình có thể viết ra những điều xứng đáng với sức ảnh hưởng của cậu ấy lên sự trưởng thành và cuộc đời của mình chưa?
Bởi vì, Tsukasa là nhân vật truyền cảm hứng cho mình nhiều nhất trong thưở thiếu thời. Khi mình cần rất nhiều dũng khí và cả sự ương ngạnh để làm ra những lựa chọn khó khăn, thay vì bước đi trên những ngã rẽ dễ dàng mà sau này hẳn là mình sẽ hối hận vì không biết phải tự trả lời thế nào cho câu hỏi “what if?”.
Tsukasa quan trọng và quý giá với mình như vậy đấy.

Sinh ra trong một gia đình quyền lực và giàu có bậc nhất nhưng cha mẹ lại gần như không bao giờ có mặt, Tsukasa thoạt nhìn vừa kiêu căng, sốc nổi, thô bạo, lại còn não tàn (nói chữ 10 lần sai hết cả 10 =))). Cậu thường bắt nạt, tẩy chay hội đồng các bạn học mà cậu không thích, cho tới khi người đó bị những người hùa theo cậu hành hạ đến không chịu nổi phải chuyển trường. Nói ngắn gọn hình tượng của cậu ban đầu chính là trẻ trâu có điều kiện, nhưng vô tri và xấu tính điển hình.
Tsukasa có thái độ và hành động như vậy một phần đến từ tính cách bẩm sinh có phần nóng nảy, ương ngạnh của cậu, nhưng phần lớn là vì cậu muốn nhận được sự chú ý từ người thân. Bởi vì, chỉ khi cậu đánh bạn hay phá phách gây chuyện thì cha mẹ mới xuất hiện để giải quyết, và chị cậu – người thân duy nhất ở bên cạnh, nhưng cũng rất bận rộn và mệt mỏi trước áp lực gia đình – mới ra tay tẩn cậu một trận ra trò.
Thế nhưng, chưa từng có bậc trưởng bối nào trong gia đình đóng vai trò là người dạy dỗ, nghiêm túc nói với Tsukasa rằng cậu đã làm sai, hay chỉ cho cậu thấy tận mắt những hậu quả cậu gây ra, hay khuyên bảo cậu hành xử như thế nào mới là đúng đắn. Còn trong trường thì chỉ một số ít ỏi nạn nhân của cậu từng dám phản kháng, nhưng lại quá yếu ớt ngắn ngủi trước sức ép của cậu. Vậy nên, cậu cứ thế mang theo nội tâm cô độc lại không xem ai vào mắt đó mà sống, và hành động theo bất cứ điều gì mà bản năng mách bảo.

Điều này tạo ra một Tsukasa ngang ngược, bản năng nhưng cũng lại rất trung thực và chính trực. Trung thực vì cậu biết rõ mình muốn gì, mà không cần phải tự huyễn hoặc bản thân chỉ vì sợ hãi không dám, cũng không cần phải rối rắm do dự vì cái nhìn hay suy nghĩ của người khác. Và cũng vì những lý do đó, Tsukasa cũng có một sự chính trực tự nhiên: cậu không e dè hay giấu giếm về những điều mình muốn, và cả cách thức trực tiếp, và bản năng mà cậu dùng để đạt được nó.
Bởi vậy trong mắt người xung quanh, Tsukasa là đứa trẻ to xác, ngây ngô, không hiểu sự đời. Nhưng mình lại thấy cậu là một người chân thành lại thực kiên định. Chỉ là, cho tới khi gặp được Tsukushi, thế giới của cậu trơ trọi chỉ có bản thân, và tất yếu những điều mong muốn của cậu cũng nhất thời, easy-come-easy-go, và xoay quanh chính cậu.


Hảo cảm của cậu với Tsukushi bắt đầu rất đơn giản, khi cô nàng vì bảo vệ bạn mình mà ra mặt thẳng thừng dạy dỗ Tsukasa, theo cái cách cũng bạo lực không kém chị cậu =))). Đây cũng là cách biểu hiện gần giống nhất với biểu hiện của tình thân và sự quan tâm từ trong vô thức mà cậu thiếu thốn.

Tsukushi cũng kiên trì phản kháng trước những trò bắt nạt của cậu mà không nghỉ học hay cầu xin buông tha, như những nạn nhân trước đây của cậu.

Và rồi, sự trưởng thành của Tsukasa đã bắt đầu như thế, khi cậu dần dần quan tâm tới một người khác ngoài bản thân mình

…học cách dừng lại những xúc động bản năng vì nhìn thấy người ấy khổ sở

…học cách bỏ qua hiềm khích sốc nổi để tin tưởng,

… và cả hối tiếc về lỗi lầm, cùng mong muốn được thứ tha.

Để rồi khi tự mình trải qua vấp váp, tổn thương, cùng bất đắc dĩ, sự cảm thông của cậu dần có mở rộng ra dành cho cả những người xung quanh

Mối tình ấy dần trở nên sâu sắc đủ để cậu nhóc kiêu ngạo ấy biết đến băn khoăn do dự, cũng từng buông bỏ thứ mình muốn khi chứng kiến người kia khổ sở, tổn thương

Mãi cho đến khi chính cậu rõ ràng được về điều xứng đáng để theo đuổi trong cuộc đời, một mục tiêu không chỉ vì tôi, hay vì em, mà là cho chúng ta…

…với tất cả tự tin, thậm chí là cố chấp như con người của cậu từ trước đến nay, rằng một khi đã xác định đích đến thì điều duy nhất cần làm là kiên định theo đuổi đến cùng.

Mấy trang này mình đã lưu trong ký ức và trái tim mình từ rất lâu. Đến bây giờ vẫn còn thuộc lòng từ bản English translation mình đọc từ thời niên thiếu.

Call me a fool if you like. I’m about to do the most foolish thing in my life.
I want to find happiness, and I will make you happy too, Tsukushi. No need to hesitate. Believe in me!

— Chapter 168—

Nếu trước đó sự trưởng thành của Tuskasa chỉ là bắt kịp với mọi người bình thường ở độ tuổi thanh thiếu niên, thì từ giờ khắc này – khi lần đầu tiên xác định được điều mình muốn theo đuổi trong cuộc đời, cho chính mình và cùng với người mình yêu thương – chính là mở đầu cho nhận thức của một người trưởng thành.

Để rồi tự vượt qua gập ghềnh trắc trở, Tsukasa cũng hiểu được bất đắc dĩ của cha mẹ – xuất phát điểm vốn gây ra sự cô độc thời niên thiếu và cản trở cậu theo đuổi điều duy nhất cậu từng thật sự muốn có được. Cậu đã có thể dung thứ cho quá vãng, để bắt đầu ngay từ hiện tại – mà không còn cần thiết phản kháng hay chối bỏ…

… và rằng con đường cũng quan trọng như mục đích, bởi không người nào hạnh phúc thật sự nếu con đường họ đi qua đòi hỏi người xung quanh phải trả giá, và gánh vác cho mình

… rằng vị tha và vị kỷ không thể tách rời, và hạnh phúc không thể chỉ là nhận, mà phải cân bằng giữa nhận và cho.

Hành trình của Tsukasa là hành trình của cái Chân, của tự ngã trong quá trình tự tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại – tìm kiếm điều xứng đáng để theo đuổi và vươn tới- cũng chính là Cái Mỹ trong nghĩa rộng nhất của nó. Ban đầu, một cách bản năng Tsukasa vốn theo đuổi thứ mà cậu thiếu thốn – tình yêu, bằng mọi cách mà cậu biết, bất chấp người xung quanh thấy ra sao. Đó cũng là cách mà đại đa số con người đều bắt đầu khi tìm kiếm , người từng trải qua khinh nhục, thì tìm danh, người từng khổ sở mưu sinh, trải qua đói khát, thì mưu cầu quyền- lợi… Nhưng rồi khi thấy người cậu yêu đau khổ, Tsukasa dần tái định nghĩa cả điều cậu theo đuổi, lẫn con đường để đạt được.
Ý nghĩa, hay đích đến đó là Hạnh Phúc như quan điểm của cậu, Kamio-san, cũng như nhiều hệ tư tưởng tuy bây giờ nghe đã rất mainstream, nhưng vốn không phổ biến của thời đại 30-50 trước – khi Hana Yori Dango xuất bản, và Kamio-san sinh ra và trưởng thành.
Và con đường để Hạnh Phúc chính là không chỉ là nhận, không chỉ vì riêng mình, cũng không chỉ là Hạnh Phúc cho người mình yêu thương, mà còn là không gây ra đau khổ hay tổn thương cho những người xung quanh. Đây cũng là cái Thiện.

Tsukasa không chỉ là nhân vật mình yêu mến, mà điểm khởi đầu (sự chân thật, chính trực, kiên định), mục đích hướng tới (tìm kiếm ý nghĩa, hạnh phúc) lẫn con đường (dung hòa giữa cho-nhận) của cậu đều ảnh hưởng sâu sắc, và là cảm hứng cho mình suốt thuở thiếu thời (như mình từng đề cập trong post đầu tiên về Hana Yori Dango). Và thật ra tất cả các bài khác về Tsukushi, và Rui mình cũng nói rất nhiều về cậu rồi (’cause you’re always on my mind every time).

Mình mất hơn 4 năm để nghĩ rành mạch, và hơn 3 tháng để viết đoạn summary tới mức mà mình tạm bằng lòng.

Cậu biết không, Tsukasa, thật khó để nói về cậu. Nhưng mình đã luôn nghĩ rằng một ngày nào đó, mình sẽ có thể viết về cậu, và ngày đó là khi mà mình đã lớn hơn, trưởng thành hơn rất, rất nhiều so với phần mà cậu đã ảnh hưởng lên mình, để có thể thấy được giới hạn của phần đó tương đối rõ ràng so với phần còn lại. Ngày đó cuối cùng cũng đã tới. Dù vậy, vẫn thật khó khăn để bóc tách cậu như chỉ là cậu, một cách rạch ròi đầu đuôi, tơ kẽ ra khỏi sự trưởng thành sau này của mình. Bởi vì cậu đã trở thành một phần của mình từ quá lâu, như một phần máu thịt.

—Oct 12, 2025—

Leave a comment