Mình phát hiện ra mình dần dần đã không còn nhiều hứng thú với truyện như trước nữa tuy vẫn thường have an urge for some hack. Năm nay mình đọc ít, đa phần là drop giữa chừng, nhưng vẫn có 1 vài bộ rất hay ho, mà lại dài nữa (đỡ số lần phải tìm kiếm =)))
— Dận Đô dị yêu lục—
Trước đây khi đọc kinh A Di Đà lần đầu tiên mười mấy năm trước lúc ông mình mất, mình ngờ nghệch nghĩ rằng thế gian này đã đầy rẫy những những ham muốn của con người, và chính những ham muốn đó làm cho họ khổ; thế thì tại sao lại dùng những ham muốn ấy (ao bảy báu, chỉ sinh thân nam,…) để tạo ra cõi Phật, mà đã thế thì tại sao lại gọi cõi ấy là thanh tịnh. Sau lại, mình hiểu ra đó là phương tiện xuất phát từ tâm thanh tịnh của Phật, để tiếp độ chúng sinh, giúp họ “đới nghiệp vãng sanh”. Nhưng thật tâm mà nói, trong lòng mình vẫn có lấn cấn, nhưng vì đây cũng không phải là pháp môn của mình nên cũng không nghĩ nhiều. Đến khi đọc về cái cách Liên Khương suy nghĩ về thế giới do sư phụ cô là Mộ Dung Chiêu tạo ra cho chúng dị yêu trong Dị Yêu sách, lại làm mình suy nghĩ về khía cạnh thực-ảo, và một lần nữa nghĩ về Tịnh độ.
Liên Khương đã sống mấy ngàn năm mỏi mệt và bi thương; mỏi mệt vì những điều cô yêu quý đều đã mất đi nhưng vẫn phải sống tiếp để trả giá cho sự sai lầm của mình; bi thương bởi vì cô không thể thoát ra khỏi cái bóng của quá khứ, và sự nuối tiếc khôn nguôi về sai lầm lớn lao đã đánh vỡ những điều tốt đẹp mà cô từng trân quý ấy.
Cô không còn có thể quay lại quá khứ, cũng chẳng thể bước tiếp về phía trước, cũng chẳng có nơi nào để dừng lại. Cô lạc lõng giữa dòng thời gian vẫn tiếp tục trôi chảy về phía trước.
Ban đầu Liên Khương không xem thế giới trong Dị Yêu Sách là thực, chỉ là một nơi để vây hãm dị yêu giống như Thi Thủy Hà phiên bản di động, với tính năng hoàn thiện hơn . Đến một ngày khi tất cả Dị Yêu đã được phong ấn vào sách, Liên Khương phát hiện ra rằng chính tên mình cũng nằm trong danh sách cần phong ấn, phản ứng đầu tiên của cô là mình bị Liễu công lừa khi hứa rằng đã dành sẵn cho cô một chốn về khi hoàn thành công tác =))). Tuy rất mệt mỏi và bi thương, cần một nơi quay về, nhưng bản thân Liên Khương vẫn không nguyện ý vào Dị Yêu Sách, bởi vì cô khinh thường ảo cảnh, dù nó có đẹp đẽ tới đâu. Cho tới khi Liên Khương gặp được Hạn Bạt được thả ra từ đó, mà lại chỉ một lòng muốn quay vào.
Hạn Bạt nói với cô một tràng lý luận cliche về mộng và thực lẩn quẩn kiểu Trang chu mộng điệp, rất dễ bắt gặp ở bất cứ chỗ nào bởi những kẻ thích lý luận xuông và lòng vòng về thực tại, mà nghe thì thú vị đấy nhưng không có lối thoát (trừ việc bản thân ý niệm đó thường được dùng làm lối thoát tinh thần khi không thể chịu đựng nổi việc đối diện với thực tại, để người ta có thể tùy thích xem thứ mình muốn thấy là thực còn không muốn thấy là mộng, đánh tráo lằng quằng an ủi bản thân cho dễ chịu). Sau đó Liên Khương xuôi theo, và mình nghĩ rằng nếu tỉnh táo mà nhìn thì cô xuôi theo chỉ bởi vì với tính cách và tình huống của cô, cũng chẳng còn con đường nào khác. Cô thật ra cũng chỉ cần một cái cớ lòng vòng lẩn quẩn như vậy, đủ để an ủi bản thân chấp nhận nơi dừng lại đã được an bài ấy.
Cái làm mình bất ngờ là mô tả về Dận Đô trong trong Dị yêu sách
Thẳng đến giờ phút này, khi đứng trên chiếc cầu cao trong trí nhớ của mình nhìn xuống Dận Đô, ta mới rốt cuộc hiểu được, thì ra sư phụ thương hại chính là chúng sinh.
Dận Đô dị yêu lục – chương 37
Dận Đô Mộ Dung Chiêu, lòng mang thiên hạ, vô vàn chúng sinh nơi thế giới này, từng cành cây ngọn cỏ, từng sinh vật con người nơi này đều là phương tiện phong ấn những dị yêu từng bị vây hãm dưới dòng Thi Thủy năm ấy.
Sư phụ cho chúng nó nơi tốt nhất để dung thân.
Nghĩ lại những dị yêu mà Liên Khương đã dẫn vào Dị Yêu Sách như con Tiêu, Cù Sỉ, Phi đầu bán yêu được đề cập trong truyện. Chúng nó tồn tại với tâm thức phần lớn thời điểm đều ở trạng thái mê mị, bị chi phối bởi những bản năng cuồng dã, và không ngừng gây ra khổ đau cho những kẻ khác và chính mình, và bởi vì vậy luôn bị truy đuổi và tiêu diệt (phần vận hành tâm thức của dị yêu này mình khá bất ngờ khi tác giả viết rất rõ và rành mạch).
Thật sự công bằng mà nói, Dị Yêu Sách nơi đó, là nơi tốt nhất để chúng nó dung thân. Nhưng có lẽ ngay cả nơi giấc mộng đẹp nhất, nơi hoàn cảnh hoàn mỹ nhất cũng không ngăn nổi khuynh hướng tự làm hại chính mình của tâm thức chúng nó.
Nghĩ tới nghĩ lui, thì rốt cuộc mình lại thấy rằng dù ảo hay thực, phương tiện rốt ráo hay không (mà đã là phương tiện, sao lại còn đòi rốt ráo gì nữa =))) rốt cuộc không quan trọng lắm nữa, miễn là được việc. Như với Liên Khương, với chúng dị yêu tại thời điểm đó, thì nó là nơi an dưỡng tốt nhất khả dĩ, vậy thì, chính là như vậy.
Chỉ là, nơi đó Mộ Dung Chiêu dùng Cửu Vỹ Hồ luyện thành, năng lực biến hóa của Cữu Vỹ Hồ tuy lớn, nhưng chẳng thể khả dĩ tiềm ẩn vô hạn tiềm năng và khả năng. Ví như khả năng chúng nó có thể chết đi rồi vào luân hồi, ví như trong vô vàn luân hồi, chúng nó có thể học được bài học từng chút từng chút một rồi có được đầy đủ nhân duyên làm người, rồi ví như trong vô vàn kiếp người chúng nó có đầy đủ nhân duyên để giác ngộ… Ừ, dù khả năng ấy có nhỏ đến gần như không thể nào đi nào chăng nữa.
Nhưng nghĩ tiếp, trăm năm vạn năm nữa, dị yêu sách dù sao cũng là một hình tướng, chẳng hình tướng nào sẽ tồn tại mãi mãi, để phong ấn mãi mãi. Thế là, dừng lại chẳng thể là vĩnh viễn, bởi vậy dù làm sự diễn hóa chậm hơn, nhưng vẫn không thể loại trừ toàn bộ khả năng diễn hóa. Thế rồi, khi Dị yêu sách mất đi, Liên Khương nàng ấy sau khi dừng lại đủ lâu, liệu có nghĩ thông rồi, liệu có thể bược tiếp? Còn chúng dị yêu, liệu có tiếp tục khuynh hướng mê mị khổ đau ấy?
Nghĩ tiếp nữa về Tây Phương Tịnh Độ, mình cũng chỉ có thể tán thán công đức và phương tiện của Đức Phật A Di Đà, bởi vì nơi ấy không chỉ hiện hóa như chốn an dưỡng cho chúng sinh khổ mệt chán nản luân hồi, nơi guồng xoay điên đảo của nghiệp thức từ vô thủy vô chung có thể chậm lại, ít gây ra khổ đau, để có thể điều phục và tịnh hóa với hoàn cảnh thấm đẫm Pháp mà ngài tạo ra ở đó. Và rồi, nơi đó cũng chẳng phải là chốn dừng lại vĩnh viễn, và cũng được thiết kế dựng lập là một trạm dừng chân mà khi bước tiếp chắc chắn rằng là với 1 hành trang tốt đẹp thanh tịnh hơn như vậy.
Tất cả chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát. Tại sao như thế? Bồ tát tùy chỗ giáo hóa chúng sanh mà giữ lấy cõi Phật; tùy chỗ điều phục chúng sanh mà giữ lấy cõi Phật; tùy các chúng sanh hợp với quốc độ nào để được vào trí huệ Phật mà giữ lấy cõi Phật. Tại sao như thế? Bồ tát giữ gìn cõi nước thanh tịnh đều vì lợi lạc cho chúng sanh. Ví như có người muốn tạo lập nhà cửa, cung điện nơi khoảng đất trống thì tùy ý không ngại. Còn nếu ở nơi hư không thì rốt chẳng thành tựu. Bồ tát như vậy: vì thành tựu chúng sanh, nên nguyện giữ lấy cõi nước Phật. Nguyện giữ lấy cõi nước Phật chẳng phải là nguyện suông.
Kinh Duy Ma Cật – phẩm Phật Quốc
Ngoài ra thì mình còn nghĩ về sự tan biến của Mộ Dung Chiêu – con người áo trắng tạo ra Dị Yêu Sách bởi vì muốn một ngày không cần phải canh gác dòng Thi Thủy nữa, mà có thể rời khỏi Dận Đô, tự do tự tại chu du khắp non sông ấy, cái con người không muốn bị vây hãm, hay dừng lại ấy.
Mình thực thắc mắc rằng tâm thức có thể tan rã như vậy chăng, như cái cách mà Mộ Dung Chiêu không còn nữa mà tac1g giả đã có 1 hồi biện luận tuy cũng rõ ý đây nhưng mình vẫn rất lấn cấn. Tuy Liên Khương hạnh phúc khi quay lại Dận Đô, dù chỉ là trong thế giới dị yêu sách, nhưng Mộ Dung Chiêu nếu còn tồn tại dù một tia thần thức, rốt cuộc cũng sẽ không thỏa mãn dừng chân nơi thế giới ấy. Vậy mà thế rồi cứ thế tan biến, và chẳng còn khả năng nào cho hắn ư?
Mình chưa hiểu đủ về tâm thức và quá trình vận hành của nó để kết luận rằng việc này có thể hay không, là đúng hay sai, nhưng người duy nhất mình thấy thương tiếc thật sự lại chính là Mộ Dung Chiêu.
Mình đọc Dận Đô dị yêu lục vào mùa hè năm 2023, và đọc lại liên tục đến 2 lần, vì có nhiều gợi mở để suy ngẫm đến tận cuối năm. Ngoài ra mình có đọc tất cả các bộ có convert của tác giả Mễ Hoa, hầu hết đều rất thú vị và có nhiều chỗ có điểm đạo.
—Ngã Dục Phong Thiên—
Ngã dục phong thiên (NDPT) là bộ truyện mà mình lựa chọn đọc cho sinh nhật lần này của mình, đọc từ tháng 11 đến hết tháng 12 mới xong. Ngoài NDPT, mình đã đọc 2 bộ khác của Nhĩ Căn: Tiên Nghịch (cách đây 7 năm), và Nhất Niệm Vĩnh Hằng (cách đây 4 năm). Trong đó, Tiên Nghịch rất relates đến giai đoạn nửa đầu thời kì thanh niên của mình, có mấy đoạn mà mình ấn tượng mãi đến bây giờ. Đoạn thứ nhất đại loại là Vương Lâm tu luyện gặp phải chướng ngại vượt ngoài sức lực và tu hành cả hắn, tưởng như thất bại, lúc đó hắn nghĩ rằng chẳng lẽ Vương Lâm ta như thế này mà phải đầu hàng trước số phận sao, đạo của ta là nghịch, một đường nghịch lại ý trời mà đi lên, và với sức mạnh ý chí đó hắn vượt qua. Đoạn thứ hai là khi Vương Lâm bị đánh chết (yes, main mà bị đánh chết tươi =))), hắn trở thành oan hồn trong một thế giới tối tăm không có vật sống; với ý thức mập mờ hắn thôn phệ các oan hồn khác ở đó mấy trăm năm (không nhớ rõ nữa, nhưng rất dài) cho đến khi ý thức trở nên cường đại đến mức có thể đoạt xá để quay trở lại.
Con đường tu đạo chân chính là nghịch thiên. Ta không tin chỉ có cách vứt bỏ hết những bi thương trong lòng mới có thể tiến lên Vấn Đỉnh. Cảnh giới Vấn Đỉnh không phải là thiên định mà do tu sĩ tự quyết định. Trời không thể cưỡng chế và quấy nhiễu ta được, thật sự ảnh hưởng chỉ có tâm của tu sĩ.
Tiên Nghịch – chương 550
Nếu tâm thỏa hiệp thì không thể nghịch, là bị trời lừa gạt. Nếu tâm kiên định, trời cứ mở mắt nhìn ta ngày hôm nay làm sao tiến lên Vấn Đỉnh, làm sao cản trở ta nghịch thiên tu hành!
Vương Lâm và đạo của hắn tiêu biểu cho ý chí để vượt qua trở ngại và số mệnh, liên tục bứt ra khỏi hiện thực và những điều bất mãn để tìm kiếm con đường cho chính mình, tỷ như mình thời tuổi trẻ khí thịnh =))). Còn Mạnh Hạo của NDPT lại rất relates đến mình của hiện tại.
Trong đó trường đoạn tu luyện và vấn đạo ở Yêu Tiên Cổ Tông của Mạnh hạo hay kinh khủng, và mình sẽ còn đọc đi đọc lại.
Trong đầu hắn, giống như xuất hiện một hình ảnh. Trong tấm hình, bản thân đã trở thành một trong chúng khô nô trên núi Luân Hồi này, không ngừng bò lên núi. Từng bước gian nan, muốn bước lên miệng lửa trên đỉnh núi kia, sau đó nhảy vào, thiêu đốt trong miệng lửa, trong nham thạch cuồn cuộn kia.
Ngã Dục Phong Thiên – chương 959
Khi lại mở mắt, thì sinh ra dưới chân núi, vẫn lặp lại bước chân lúc trước, một lần lại một lần, tuần hoàn.
– Y là chính xác, cũng là sai lầm đấy.
– Nơi này có thể là khổ hải, cũng có thể không phải. Nếu ngươi cho là khổ, thì tất cả đều là khổ. Nếu ngươi cho là không khổ, tất cả cũng không còn là khổ.
– Nhảy vào miệng lửa, đại biểu tử vong. Trọng sinh xuất hiện dưới chân núi lửa, đại biểu sinh ra. Con đường leo lên núi, thì là nhân sinh …
– Ta không có tham vọng trảm diệt nơi đây, cũng không có ý muốn trầm luân trong yếu đuối, ta có … chỉ là muốn tự quyết định bước chân của mình, nắm giữ vận mệnh của mình. Nếu ta không thể lựa chọn cách sinh ra, vậy thì ta sẽ lựa chọn cách tử vong.
– Điểm cuối cùng, không nhất định phải là miệng núi lửa.
[…]
– Con đường nhân sinh, cũng không chỉ có từ dưới chân núi đến trên núi như vậy …
Khi Mạnh Hạo nhẹ giọng mở miệng, trong bức hình trong đầu hắn, khô nô bản thân hóa thành, ngã xuống núi Luân Hồi, sau khi đứng lên, không quay đầu lại, mà từng bước một đi về phía xa xa.
Núi Luân Hồi phía sau hắn, trên núi có vô số người, lại tái diễn nhân sinh ngày qua ngày, mà hắn, đi ở ngoài núi, càng đi càng xa …
– Ngươi cho nó là khổ hải, thì nó chính là khổ hải. Ngươi cho nó là một điểm phong cảnh trên hành trình sinh mệnh, vậy thì nó chính là phong cảnh.
– Đây, chính là đáp án của ta.
Sự lựa chọn giữa con đường và con đường chỉ cách nhau 1 niệm. Là khổ ải, hay là phong cảnh trên con đường cũng chỉ cách nhau 1 niệm.
– Cái gì, là đạo?
Ngã Dục Phong Thiên – chương 960
Đúng lúc này, hai mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên chợt lóe, mờ mịt trong đó, phút chốc liền tiêu tan, hắn ngẩng đầu nhìn núi Luân Hồi, chậm rãi mở miệng.
– Ta không biết đáp án là cái gì, tu vi của ta cũng không cho phép ta biết được, cái gì là đạo …
[…]
– Trời cao và mặt đất vô tận, là cõi đi về của vạn vật. Mà nhân sinh, giống như một hồi lộ trình, có từng cái lại từng cái phong cảnh, có một lại một con đường.
– Có khi là con đường duy nhất ngươi nhận định, có khi là chấp niệm trong lòng ngươi biến thành, hình thành một con đường…
– Mà đạo, nó là phương hướng. Cái phương hướng này chỉ dẫn ngươi, ở trong sinh mạng, một lần lại một lần lựa chọn, chỉ dẫn ngươi làm như thế nào ở trong rất nhiều con đường … lựa chọn một đường!
– Nó là sau khi nhân sinh lắng đọng hình thành, là trong năm tháng gột rửa mà ra, là do không ngừng nhận biết với ngoại giới mà xuất hiện, ẩn tàng trong bất cứ thời gian nào, bất luận địa điểm nào, bất kỳ phương nào, bất kể một lần xúc động nào …
– Đây chính là lý giải của ta với đạo. Nó chỉ dẫn phương hướng cho ta, giúp cho ta càng thêm kiên định đi tiếp. Nó có lẽ cũng không tồn tại, hoặc lại là có ở khắp mọi nơi.
– Mà ta, cũng đang tìm kiếm nó …
Cùng lúc đó, từ trên núi Luân Hồi, lại truyền ra thanh âm trong tang thương mang theo âm u lạnh lẽo. Thanh âm này hình như có vẻ cảm thán, từ từ quanh quẩn.
– Đạo là phương hướng … ngôn từ trẻ con.
– Lão phu nhớ kỹ đáp án này.
Đạo là tâm, là nguyên nhân, là con đường, cũng là kết quả. Nhưng cả tâm, nguyên nhân, con đường, và kết quả tuy có quy luật, nhưng mỗi mỗi đều không nhất định, đều là vô thường, và vì vậy nên tiềm ẩm khả năng vô hạn. Cho nên từ thời điểm hiện tại soi chiếu quá khứ – vị lại, tuy chỉ lờ mờ thấy có phương hướng, tuy vẫn không thể nắm chắc rõ ràng 10 phần, nhưng cũng như Mạnh Hạo, mình có đầy đủ tự tin để tiến bước.
Đạo của Mạnh Hạo tiêu biểu cho việc tìm tòi, khai triển, toàn phát những tiềm năng của bản thân, hướng đến vô hạn và tự tại. Cứ mỗi lần đọc đến đoạn Mạnh Hạo thi triển Phong Thiên Quyết là mình lại cảm thấy lòng hừng hực khí thế =)))
Đạo tại ngã tâm
Ngã Dục Phong Thiên
Ý tại ngã mục
Dục cùng Sơn Hải
Phong Thiên, Quyết!
Từ “nghịch thiên” của Tiên Nghịch cho đến “phong thiên” là một sự biến đổi về thế giới quan của Nhĩ Căn. Nghịch là cái nhìn của chủ thể đối với 1 thứ lớn hơn mình, bao trùm lấy mình, nhưng không như ý mình, muốn lấy sinh mệnh và ý chí phản kháng chống lại nó, mở ra 1 con đường từ nó đi ra. Khi đã thoát ra khỏi nó rồi, thì lại có ý muốn chinh phục của Phong. Phong lại là cái nhìn của chủ thể đối với 1 thứ không như ý muốn, nhưng chủ thể nằm khách quan với nó, không bị nó chi phối, vì vậy nên mới thấy có thể phong bế nó, bao trùm lấy nó. Chủ thể lớn mạnh tới đâu, thì năng lực lại càng bao trùm lấy nó tới đó, mà quá trình lớn mạnh đó, bao trùm đó chính là con đường.
Từ tâm thái độc hành độc đạo, cô đơn cùng cực của Vương Lâm, cho đến tâm thái “làm người mà có chỗ dựa” của Mạnh Hạo là sự biến đổi về bản thể luận của Nhĩ Căn. Mạnh Hạo không chỉ là mình hắn, con đường phong thiên của hắn có sư phụ, bằng hữu, có con nợ, có hộ đạo giả, có Sơn Hải giới làm chỗ dựa, cũng là những thứ hắn có thể liều mạng để bảo vệ (như trường hợp con nợ là liều mạng đòi nợ =))) Cho nên khi hắn thi triển Phong Thiên, chính là ý chí của hắn cùng cả Sơn Hải; vững tâm biết bao nhiêu. Hiện tại mình có những đồng đội đáng tin cậy, có những đồng nghiệp ở những chuyên môn khác, tuy không thể nói 100% yên tâm, nhưng cũng có thể nói có chỗ dựa vững tâm để mà cùng hợp lực, cùng bàn bạc và ra quyết định, khi biết phía sau mình có những người đồng đội ấy.
Ngoài ra thì cái nết tưng tửng của anh chàng Mạnh Hạo, u là trời, làm mình vừa đọc vừa buồn cười kinh khủng =))).
Anh chàng là 1 version chuyển tiếp giữa Vương Lâm và Bạch Tiểu Thuần của Nhất Niệm Vĩnh Hằng (NNVH). Tiếc là trước đó mình đọc NNVH quá sớm, nên ngoài thấy Bạch Tiểu Thuần tấu hài cực phẩm ra thì mình không relates quá nhiều đến nhân vật này =))) Có lẽ mình sẽ đọc lại NNVH sau.
Cầu ma cũng là 1 niềm nuối tiếc, đáng lẽ mình nên đọc Cầu ma trong giai đoạn 2018-2019 =))), bởi vì nhìn sơ qua plot và ý cảnh thì nó khá relates đến giai đoạn đáy làm mình muốn nhập ma ấy =)))
(to be continued) [mà viết vậy thôi chứ hok biết có còn hứng dể continue mấy truyện khác hok nữa vì mai phải về nhà rồi =]]]