23-24 rumination, hay là 30+1 (2)

Mình phát hiện ra mình dần dần đã không còn nhiều hứng thú với truyện như trước nữa tuy vẫn thường have an urge for some hack. Năm nay mình đọc ít, đa phần là drop giữa chừng, nhưng vẫn có 1 vài bộ rất hay ho, mà lại dài nữa (đỡ số lần phải tìm kiếm =)))

— Dận Đô dị yêu lục—

Trước đây khi đọc kinh A Di Đà lần đầu tiên mười mấy năm trước lúc ông mình mất, mình ngờ nghệch nghĩ rằng thế gian này đã đầy rẫy những những ham muốn của con người, và chính những ham muốn đó làm cho họ khổ; thế thì tại sao lại dùng những ham muốn ấy (ao bảy báu, chỉ sinh thân nam,…) để tạo ra cõi Phật, mà đã thế thì tại sao lại gọi cõi ấy là thanh tịnh. Sau lại, mình hiểu ra đó là phương tiện xuất phát từ tâm thanh tịnh của Phật, để tiếp độ chúng sinh, giúp họ “đới nghiệp vãng sanh”. Nhưng thật tâm mà nói, trong lòng mình vẫn có lấn cấn, nhưng vì đây cũng không phải là pháp môn của mình nên cũng không nghĩ nhiều. Đến khi đọc về cái cách Liên Khương suy nghĩ về thế giới do sư phụ cô là Mộ Dung Chiêu tạo ra cho chúng dị yêu trong Dị Yêu sách, lại làm mình suy nghĩ về khía cạnh thực-ảo, và một lần nữa nghĩ về Tịnh độ.

Liên Khương đã sống mấy ngàn năm mỏi mệt và bi thương; mỏi mệt vì những điều cô yêu quý đều đã mất đi nhưng vẫn phải sống tiếp để trả giá cho sự sai lầm của mình; bi thương bởi vì cô không thể thoát ra khỏi cái bóng của quá khứ, và sự nuối tiếc khôn nguôi về sai lầm lớn lao đã đánh vỡ những điều tốt đẹp mà cô từng trân quý ấy.
Cô không còn có thể quay lại quá khứ, cũng chẳng thể bước tiếp về phía trước, cũng chẳng có nơi nào để dừng lại. Cô lạc lõng giữa dòng thời gian vẫn tiếp tục trôi chảy về phía trước.

Ban đầu Liên Khương không xem thế giới trong Dị Yêu Sách là thực, chỉ là một nơi để vây hãm dị yêu giống như Thi Thủy Hà phiên bản di động, với tính năng hoàn thiện hơn . Đến một ngày khi tất cả Dị Yêu đã được phong ấn vào sách, Liên Khương phát hiện ra rằng chính tên mình cũng nằm trong danh sách cần phong ấn, phản ứng đầu tiên của cô là mình bị Liễu công lừa khi hứa rằng đã dành sẵn cho cô một chốn về khi hoàn thành công tác =))). Tuy rất mệt mỏi và bi thương, cần một nơi quay về, nhưng bản thân Liên Khương vẫn không nguyện ý vào Dị Yêu Sách, bởi vì cô khinh thường ảo cảnh, dù nó có đẹp đẽ tới đâu. Cho tới khi Liên Khương gặp được Hạn Bạt được thả ra từ đó, mà lại chỉ một lòng muốn quay vào.

Hạn Bạt nói với cô một tràng lý luận cliche về mộng và thực lẩn quẩn kiểu Trang chu mộng điệp, rất dễ bắt gặp ở bất cứ chỗ nào bởi những kẻ thích lý luận xuông và lòng vòng về thực tại, mà nghe thì thú vị đấy nhưng không có lối thoát (trừ việc bản thân ý niệm đó thường được dùng làm lối thoát tinh thần khi không thể chịu đựng nổi việc đối diện với thực tại, để người ta có thể tùy thích xem thứ mình muốn thấy là thực còn không muốn thấy là mộng, đánh tráo lằng quằng an ủi bản thân cho dễ chịu). Sau đó Liên Khương xuôi theo, và mình nghĩ rằng nếu tỉnh táo mà nhìn thì cô xuôi theo chỉ bởi vì với tính cách và tình huống của cô, cũng chẳng còn con đường nào khác. Cô thật ra cũng chỉ cần một cái cớ lòng vòng lẩn quẩn như vậy, đủ để an ủi bản thân chấp nhận nơi dừng lại đã được an bài ấy.

Cái làm mình bất ngờ là mô tả về Dận Đô trong trong Dị yêu sách

Thẳng đến giờ phút này, khi đứng trên chiếc cầu cao trong trí nhớ của mình nhìn xuống Dận Đô, ta mới rốt cuộc hiểu được, thì ra sư phụ thương hại chính là chúng sinh.
Dận Đô Mộ Dung Chiêu, lòng mang thiên hạ, vô vàn chúng sinh nơi thế giới này, từng cành cây ngọn cỏ, từng sinh vật con người nơi này đều là phương tiện phong ấn những dị yêu từng bị vây hãm dưới dòng Thi Thủy năm ấy.
Sư phụ cho chúng nó nơi tốt nhất để dung thân.

Dận Đô dị yêu lục – chương 37

Nghĩ lại những dị yêu mà Liên Khương đã dẫn vào Dị Yêu Sách như con Tiêu, Cù Sỉ, Phi đầu bán yêu được đề cập trong truyện. Chúng nó tồn tại với tâm thức phần lớn thời điểm đều ở trạng thái mê mị, bị chi phối bởi những bản năng cuồng dã, và không ngừng gây ra khổ đau cho những kẻ khác và chính mình, và bởi vì vậy luôn bị truy đuổi và tiêu diệt (phần vận hành tâm thức của dị yêu này mình khá bất ngờ khi tác giả viết rất rõ và rành mạch).
Thật sự công bằng mà nói, Dị Yêu Sách nơi đó, là nơi tốt nhất để chúng nó dung thân. Nhưng có lẽ ngay cả nơi giấc mộng đẹp nhất, nơi hoàn cảnh hoàn mỹ nhất cũng không ngăn nổi khuynh hướng tự làm hại chính mình của tâm thức chúng nó.
Nghĩ tới nghĩ lui, thì rốt cuộc mình lại thấy rằng dù ảo hay thực, phương tiện rốt ráo hay không (mà đã là phương tiện, sao lại còn đòi rốt ráo gì nữa =))) rốt cuộc không quan trọng lắm nữa, miễn là được việc. Như với Liên Khương, với chúng dị yêu tại thời điểm đó, thì nó là nơi an dưỡng tốt nhất khả dĩ, vậy thì, chính là như vậy.
Chỉ là, nơi đó Mộ Dung Chiêu dùng Cửu Vỹ Hồ luyện thành, năng lực biến hóa của Cữu Vỹ Hồ tuy lớn, nhưng chẳng thể khả dĩ tiềm ẩn vô hạn tiềm năng và khả năng. Ví như khả năng chúng nó có thể chết đi rồi vào luân hồi, ví như trong vô vàn luân hồi, chúng nó có thể học được bài học từng chút từng chút một rồi có được đầy đủ nhân duyên làm người, rồi ví như trong vô vàn kiếp người chúng nó có đầy đủ nhân duyên để giác ngộ… Ừ, dù khả năng ấy có nhỏ đến gần như không thể nào đi nào chăng nữa.
Nhưng nghĩ tiếp, trăm năm vạn năm nữa, dị yêu sách dù sao cũng là một hình tướng, chẳng hình tướng nào sẽ tồn tại mãi mãi, để phong ấn mãi mãi. Thế là, dừng lại chẳng thể là vĩnh viễn, bởi vậy dù làm sự diễn hóa chậm hơn, nhưng vẫn không thể loại trừ toàn bộ khả năng diễn hóa. Thế rồi, khi Dị yêu sách mất đi, Liên Khương nàng ấy sau khi dừng lại đủ lâu, liệu có nghĩ thông rồi, liệu có thể bược tiếp? Còn chúng dị yêu, liệu có tiếp tục khuynh hướng mê mị khổ đau ấy?

Nghĩ tiếp nữa về Tây Phương Tịnh Độ, mình cũng chỉ có thể tán thán công đức và phương tiện của Đức Phật A Di Đà, bởi vì nơi ấy không chỉ hiện hóa như chốn an dưỡng cho chúng sinh khổ mệt chán nản luân hồi, nơi guồng xoay điên đảo của nghiệp thức từ vô thủy vô chung có thể chậm lại, ít gây ra khổ đau, để có thể điều phục và tịnh hóa với hoàn cảnh thấm đẫm Pháp mà ngài tạo ra ở đó. Và rồi, nơi đó cũng chẳng phải là chốn dừng lại vĩnh viễn, và cũng được thiết kế dựng lập là một trạm dừng chân mà khi bước tiếp chắc chắn rằng là với 1 hành trang tốt đẹp thanh tịnh hơn như vậy.

Tất cả chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát. Tại sao như thế? Bồ tát tùy chỗ giáo hóa chúng sanh mà giữ lấy cõi Phật; tùy chỗ điều phục chúng sanh mà giữ lấy cõi Phật; tùy các chúng sanh hợp với quốc độ nào để được vào trí huệ Phật mà giữ lấy cõi Phật. Tại sao như thế? Bồ tát giữ gìn cõi nước thanh tịnh đều vì lợi lạc cho chúng sanh. Ví như có người muốn tạo lập nhà cửa, cung điện nơi khoảng đất trống thì tùy ý không ngại. Còn nếu ở nơi hư không thì rốt chẳng thành tựu. Bồ tát như vậy: vì thành tựu chúng sanh, nên nguyện giữ lấy cõi nước Phật. Nguyện giữ lấy cõi nước Phật chẳng phải là nguyện suông.

Kinh Duy Ma Cật – phẩm Phật Quốc

Ngoài ra thì mình còn nghĩ về sự tan biến của Mộ Dung Chiêu – con người áo trắng tạo ra Dị Yêu Sách bởi vì muốn một ngày không cần phải canh gác dòng Thi Thủy nữa, mà có thể rời khỏi Dận Đô, tự do tự tại chu du khắp non sông ấy, cái con người không muốn bị vây hãm, hay dừng lại ấy.
Mình thực thắc mắc rằng tâm thức có thể tan rã như vậy chăng, như cái cách mà Mộ Dung Chiêu không còn nữa mà tac1g giả đã có 1 hồi biện luận tuy cũng rõ ý đây nhưng mình vẫn rất lấn cấn. Tuy Liên Khương hạnh phúc khi quay lại Dận Đô, dù chỉ là trong thế giới dị yêu sách, nhưng Mộ Dung Chiêu nếu còn tồn tại dù một tia thần thức, rốt cuộc cũng sẽ không thỏa mãn dừng chân nơi thế giới ấy. Vậy mà thế rồi cứ thế tan biến, và chẳng còn khả năng nào cho hắn ư?
Mình chưa hiểu đủ về tâm thức và quá trình vận hành của nó để kết luận rằng việc này có thể hay không, là đúng hay sai, nhưng người duy nhất mình thấy thương tiếc thật sự lại chính là Mộ Dung Chiêu.

Mình đọc Dận Đô dị yêu lục vào mùa hè năm 2023, và đọc lại liên tục đến 2 lần, vì có nhiều gợi mở để suy ngẫm đến tận cuối năm. Ngoài ra mình có đọc tất cả các bộ có convert của tác giả Mễ Hoa, hầu hết đều rất thú vị và có nhiều chỗ có điểm đạo.

—Ngã Dục Phong Thiên—

Ngã dục phong thiên (NDPT) là bộ truyện mà mình lựa chọn đọc cho sinh nhật lần này của mình, đọc từ tháng 11 đến hết tháng 12 mới xong. Ngoài NDPT, mình đã đọc 2 bộ khác của Nhĩ Căn: Tiên Nghịch (cách đây 7 năm), và Nhất Niệm Vĩnh Hằng (cách đây 4 năm). Trong đó, Tiên Nghịch rất relates đến giai đoạn nửa đầu thời kì thanh niên của mình, có mấy đoạn mà mình ấn tượng mãi đến bây giờ. Đoạn thứ nhất đại loại là Vương Lâm tu luyện gặp phải chướng ngại vượt ngoài sức lực và tu hành cả hắn, tưởng như thất bại, lúc đó hắn nghĩ rằng chẳng lẽ Vương Lâm ta như thế này mà phải đầu hàng trước số phận sao, đạo của ta là nghịch, một đường nghịch lại ý trời mà đi lên, và với sức mạnh ý chí đó hắn vượt qua. Đoạn thứ hai là khi Vương Lâm bị đánh chết (yes, main mà bị đánh chết tươi =))), hắn trở thành oan hồn trong một thế giới tối tăm không có vật sống; với ý thức mập mờ hắn thôn phệ các oan hồn khác ở đó mấy trăm năm (không nhớ rõ nữa, nhưng rất dài) cho đến khi ý thức trở nên cường đại đến mức có thể đoạt xá để quay trở lại.

Con đường tu đạo chân chính là nghịch thiên. Ta không tin chỉ có cách vứt bỏ hết những bi thương trong lòng mới có thể tiến lên Vấn Đỉnh. Cảnh giới Vấn Đỉnh không phải là thiên định mà do tu sĩ tự quyết định. Trời không thể cưỡng chế và quấy nhiễu ta được, thật sự ảnh hưởng chỉ có tâm của tu sĩ.
Nếu tâm thỏa hiệp thì không thể nghịch, là bị trời lừa gạt. Nếu tâm kiên định, trời cứ mở mắt nhìn ta ngày hôm nay làm sao tiến lên Vấn Đỉnh, làm sao cản trở ta nghịch thiên tu hành!

Tiên Nghịch – chương 550

Vương Lâm và đạo của hắn tiêu biểu cho ý chí để vượt qua trở ngại và số mệnh, liên tục bứt ra khỏi hiện thực và những điều bất mãn để tìm kiếm con đường cho chính mình, tỷ như mình thời tuổi trẻ khí thịnh =))). Còn Mạnh Hạo của NDPT lại rất relates đến mình của hiện tại.

Trong đó trường đoạn tu luyện và vấn đạo ở Yêu Tiên Cổ Tông của Mạnh hạo hay kinh khủng, và mình sẽ còn đọc đi đọc lại.

Trong đầu hắn, giống như xuất hiện một hình ảnh. Trong tấm hình, bản thân đã trở thành một trong chúng khô nô trên núi Luân Hồi này, không ngừng bò lên núi. Từng bước gian nan, muốn bước lên miệng lửa trên đỉnh núi kia, sau đó nhảy vào, thiêu đốt trong miệng lửa, trong nham thạch cuồn cuộn kia.
Khi lại mở mắt, thì sinh ra dưới chân núi, vẫn lặp lại bước chân lúc trước, một lần lại một lần, tuần hoàn.
– Y là chính xác, cũng là sai lầm đấy.
– Nơi này có thể là khổ hải, cũng có thể không phải. Nếu ngươi cho là khổ, thì tất cả đều là khổ. Nếu ngươi cho là không khổ, tất cả cũng không còn là khổ.
– Nhảy vào miệng lửa, đại biểu tử vong. Trọng sinh xuất hiện dưới chân núi lửa, đại biểu sinh ra. Con đường leo lên núi, thì là nhân sinh …
– Ta không có tham vọng trảm diệt nơi đây, cũng không có ý muốn trầm luân trong yếu đuối, ta có … chỉ là muốn tự quyết định bước chân của mình, nắm giữ vận mệnh của mình. Nếu ta không thể lựa chọn cách sinh ra, vậy thì ta sẽ lựa chọn cách tử vong.
– Điểm cuối cùng, không nhất định phải là miệng núi lửa.
[…]
– Con đường nhân sinh, cũng không chỉ có từ dưới chân núi đến trên núi như vậy …
Khi Mạnh Hạo nhẹ giọng mở miệng, trong bức hình trong đầu hắn, khô nô bản thân hóa thành, ngã xuống núi Luân Hồi, sau khi đứng lên, không quay đầu lại, mà từng bước một đi về phía xa xa.
Núi Luân Hồi phía sau hắn, trên núi có vô số người, lại tái diễn nhân sinh ngày qua ngày, mà hắn, đi ở ngoài núi, càng đi càng xa …
– Ngươi cho nó là khổ hải, thì nó chính là khổ hải. Ngươi cho nó là một điểm phong cảnh trên hành trình sinh mệnh, vậy thì nó chính là phong cảnh.
– Đây, chính là đáp án của ta.

Ngã Dục Phong Thiên – chương 959

Sự lựa chọn giữa con đường và con đường chỉ cách nhau 1 niệm. Là khổ ải, hay là phong cảnh trên con đường cũng chỉ cách nhau 1 niệm.

– Cái gì, là đạo?
Đúng lúc này, hai mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên chợt lóe, mờ mịt trong đó, phút chốc liền tiêu tan, hắn ngẩng đầu nhìn núi Luân Hồi, chậm rãi mở miệng.
– Ta không biết đáp án là cái gì, tu vi của ta cũng không cho phép ta biết được, cái gì là đạo …
[…]
– Trời cao và mặt đất vô tận, là cõi đi về của vạn vật. Mà nhân sinh, giống như một hồi lộ trình, có từng cái lại từng cái phong cảnh, có một lại một con đường.
– Có khi là con đường duy nhất ngươi nhận định, có khi là chấp niệm trong lòng ngươi biến thành, hình thành một con đường…
– Mà đạo, nó là phương hướng. Cái phương hướng này chỉ dẫn ngươi, ở trong sinh mạng, một lần lại một lần lựa chọn, chỉ dẫn ngươi làm như thế nào ở trong rất nhiều con đường … lựa chọn một đường!
– Nó là sau khi nhân sinh lắng đọng hình thành, là trong năm tháng gột rửa mà ra, là do không ngừng nhận biết với ngoại giới mà xuất hiện, ẩn tàng trong bất cứ thời gian nào, bất luận địa điểm nào, bất kỳ phương nào, bất kể một lần xúc động nào …
– Đây chính là lý giải của ta với đạo. Nó chỉ dẫn phương hướng cho ta, giúp cho ta càng thêm kiên định đi tiếp. Nó có lẽ cũng không tồn tại, hoặc lại là có ở khắp mọi nơi.
– Mà ta, cũng đang tìm kiếm nó …
Cùng lúc đó, từ trên núi Luân Hồi, lại truyền ra thanh âm trong tang thương mang theo âm u lạnh lẽo. Thanh âm này hình như có vẻ cảm thán, từ từ quanh quẩn.
– Đạo là phương hướng … ngôn từ trẻ con.
– Lão phu nhớ kỹ đáp án này.

Ngã Dục Phong Thiên – chương 960

Đạo là tâm, là nguyên nhân, là con đường, cũng là kết quả. Nhưng cả tâm, nguyên nhân, con đường, và kết quả tuy có quy luật, nhưng mỗi mỗi đều không nhất định, đều là vô thường, và vì vậy nên tiềm ẩm khả năng vô hạn. Cho nên từ thời điểm hiện tại soi chiếu quá khứ – vị lại, tuy chỉ lờ mờ thấy có phương hướng, tuy vẫn không thể nắm chắc rõ ràng 10 phần, nhưng cũng như Mạnh Hạo, mình có đầy đủ tự tin để tiến bước.

Đạo của Mạnh Hạo tiêu biểu cho việc tìm tòi, khai triển, toàn phát những tiềm năng của bản thân, hướng đến vô hạn và tự tại. Cứ mỗi lần đọc đến đoạn Mạnh Hạo thi triển Phong Thiên Quyết là mình lại cảm thấy lòng hừng hực khí thế =)))

Đạo tại ngã tâm
Ý tại ngã mục
Dục cùng Sơn Hải
Phong Thiên, Quyết!

Ngã Dục Phong Thiên

Từ “nghịch thiên” của Tiên Nghịch cho đến “phong thiên” là một sự biến đổi về thế giới quan của Nhĩ Căn. Nghịch là cái nhìn của chủ thể đối với 1 thứ lớn hơn mình, bao trùm lấy mình, nhưng không như ý mình, muốn lấy sinh mệnh và ý chí phản kháng chống lại nó, mở ra 1 con đường từ nó đi ra. Khi đã thoát ra khỏi nó rồi, thì lại có ý muốn chinh phục của Phong. Phong lại là cái nhìn của chủ thể đối với 1 thứ không như ý muốn, nhưng chủ thể nằm khách quan với nó, không bị nó chi phối, vì vậy nên mới thấy có thể phong bế nó, bao trùm lấy nó. Chủ thể lớn mạnh tới đâu, thì năng lực lại càng bao trùm lấy nó tới đó, mà quá trình lớn mạnh đó, bao trùm đó chính là con đường.

Từ tâm thái độc hành độc đạo, cô đơn cùng cực của Vương Lâm, cho đến tâm thái “làm người mà có chỗ dựa” của Mạnh Hạo là sự biến đổi về bản thể luận của Nhĩ Căn. Mạnh Hạo không chỉ là mình hắn, con đường phong thiên của hắn có sư phụ, bằng hữu, có con nợ, có hộ đạo giả, có Sơn Hải giới làm chỗ dựa, cũng là những thứ hắn có thể liều mạng để bảo vệ (như trường hợp con nợ là liều mạng đòi nợ =))) Cho nên khi hắn thi triển Phong Thiên, chính là ý chí của hắn cùng cả Sơn Hải; vững tâm biết bao nhiêu. Hiện tại mình có những đồng đội đáng tin cậy, có những đồng nghiệp ở những chuyên môn khác, tuy không thể nói 100% yên tâm, nhưng cũng có thể nói có chỗ dựa vững tâm để mà cùng hợp lực, cùng bàn bạc và ra quyết định, khi biết phía sau mình có những người đồng đội ấy.

Ngoài ra thì cái nết tưng tửng của anh chàng Mạnh Hạo, u là trời, làm mình vừa đọc vừa buồn cười kinh khủng =))).
Anh chàng là 1 version chuyển tiếp giữa Vương Lâm và Bạch Tiểu Thuần của Nhất Niệm Vĩnh Hằng (NNVH). Tiếc là trước đó mình đọc NNVH quá sớm, nên ngoài thấy Bạch Tiểu Thuần tấu hài cực phẩm ra thì mình không relates quá nhiều đến nhân vật này =))) Có lẽ mình sẽ đọc lại NNVH sau.
Cầu ma cũng là 1 niềm nuối tiếc, đáng lẽ mình nên đọc Cầu ma trong giai đoạn 2018-2019 =))), bởi vì nhìn sơ qua plot và ý cảnh thì nó khá relates đến giai đoạn đáy làm mình muốn nhập ma ấy =)))

(to be continued) [mà viết vậy thôi chứ hok biết có còn hứng dể continue mấy truyện khác hok nữa vì mai phải về nhà rồi =]]]

23-24 rumination, hay là 30+1 (1)

— Tết, Home Alone, Cầm—

Năm nay là năm đầu tiên mình đón tết một mình. Không ở nhà ba mẹ mình, không ở nhà ba mẹ anh bạn thân. Đơn giản là vẫn ở trong căn phòng riêng mình đang ở như mọi ngày tại SG, chỉ khác là mấy ngày nay cả căn nhà chẳng có ai khác.
Mấy ngày đầu còn không quen, sau đó lại thấy tự tại. Không còn việc phải hoàn thành, không cần phải đi hay đến một nơi nào, mình thuần túy chỉ lăn lết và đọc, đói – ăn, khát – uống, mệt – ngủ. Mình chợt nhận ra rằng mình không còn cảm thấy trống trải khi những sự vật mình toàn tâm toàn ý làm hằng ngày không cần thiết nữa. Với tâm cảnh này, mình nhìn thấy món tầm thường mình ăn mỗi bữa cũng là phong cảnh.

Đêm giao thừa, tầm 10h30 nhà hàng đối diện có một ông chú say xỉn bắt đầu mở karaoke hát ầm ĩ. Mới đầu thì hát rất to rất sung, sau đó ngắc ngứ dần, lè nhè, rồi qua giao thừa thì ngưng hẳn. Mới đầu mình thấy khá phiền, bởi toàn bộ âm thanh lộn xộn nhốn nháo đặc trưng của chốn đông đúc đã im bặt khỏi thành phố này, khiến cho tiếng loa maxmium ấy chói gắt giữa đêm đen yên tĩnh mà mình muốn lặng lẽ hưởng thụ. Thậm chí mình còn ra ban công quát ổng một câu (mà sau khi làm thì mình thấy hẳn ổng không thể nghe được trong tiếng nhạc đó =))) nhưng dần dần mình hiểu ra lẽ là ổng cô đơn. Người ta thường muốn khỏa lấp đi sự tịch mịch của tâm hồn bằng những âm thanh ồn ả vượt ra khỏi mức bình thường.

Đến 11h45 khi tiếng pháo hoa bắt đầu lốp bốp nổ , thì dàn loa bên đường chuyển sang bài Happy New Year =))). Hai loại âm thanh thanh này hòa vào nhau nghe cũng hòa hợp với ý tứ đêm này. Lúc tiếng pháo bắt đầu nổ, mình đang đọc Hoa Tư Dẫn – đến đoạn trong Hoa Tư điệu Tý Ngọ, A Phất đến Hình gia muốn dùng đôi bàn tay khéo nhất để đổi lấy thanh kiếm quý cho Mộ Ngôn.

Trong một khúc biến hoán mười hai chỉ pháp chỉ là trò vặt, đến năm mười bảy tuổi là lúc tôi qua đời đã có thể trong một thời gian ngắn biến hoán hai mươi tư chỉ pháp trong một nhạc khúc mà ngón tay vẫn bay múa tự nhiên như lưu thủy hành vân.
Nhưng sư phụ không khuyến khích cái đó, ông cho rằng đại âm mà hy thanh, đại hình mà vô hình, trong nhạc lễ, cao minh nhất không phải là biến hoán bao nhiêu chỉ pháp phức tạp, mà là dựa vào một chỉ pháp đơn giản nhất có thể tấu ra những cầm âm khiến trăm hoa đua nở, bách điểu quần tụ, trăm sông quy hải. Mặc dù giới hạn đó cả đời sư phụ cũng chưa đạt tới, tôi cũng vậy. Hình Sở liếc nhìn tôi mấy lần, như đang chờ tôi thấy khó mà lui. Tôi nhìn quanh một lượt, vầng trăng bạc, đêm thanh vắng, hoa lê trắng tuyết, ánh nến chập chờn, tượng phật băng lạnh tỏa màu thiền.
Khung cảnh quá tuyệt để dạo một khúc đàn, tôi lẳng lặng lấy cây đàn khỏi túi vải bố, ôm đến ngồi trên chiếc chiếu trải dưới mái hiên, cúi đầu có thể nhìn thấy xiêm áo trắng muốt trên người hòa với màu hoa lê trên đất, khúc nhạc cuối cùng có thể được tấu lên ở một nơi tuyệt đẹp như vậy, nhìn theo cách khác âu cũng là một may mắn.
[…]
Đây là lần đầu tiên nghe thấy có người muốn tôi hầu đàn, cảm giác cũng thật mới mẻ, tôi cúi đầu tiếp tục thử đàn: “Có phải Hình công tử cho rằng một quốc gia chỉ cần thành trì phồn hoa là phú cường? Một lữ quán chỉ cần trang trí hào nhoáng là thượng hạng? Một thiếu nữ chỉ cần sinh ra có bề ngoài đẹp đã là giai nhân? Nếu gật đầu chắc tự công tử cũng cảm thấy rất nực cười? Vậy tại sao lại cho rằng một cầm sư chỉ cần giỏi múa mười ngón tay trên dây đàn là cầm kỹ cao siêu?”.
Gảy âm phù đầu tiên, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt mông lung của anh ta, tôi bổ sung: “Tôi nói vậy không phải là tự tìm cớ rút lui, chỉ là cảm thấy nên cải chính một chút quan điểm của công tử”.
Cầm âm như nước chảy hòa với ánh trăng. Sư phụ nói một khúc đàn hay không chỉ là nhạc mà còn là họa, trong nhạc có họa nghĩa là không chỉ tạo ra những thanh âm đẹp mà còn khiến người ta nhìn thấy bức họa ẩn sau thanh âm.

Hoa Tư Dẫn – Chương 53

Pháo nổ vài tiếng thì mình tạm dừng đọc, nằm trong phòng tối lắng nghe tiếng pháo hoa 15 phút đồng hồ thì chợt nhận ra cái gì là âm thanh, cái gì là muốn hiểu được âm nhạc thì phải nghe được âm thanh mà anh bạn thân hay lải nhải. Cũng giống như trước đây khi mình ngắm nhìn một bức tranh tả thực, và mình chợt nhận ra cái nhìn của người họa sĩ về hình sắc nó tỉ mỉ, chu đáo, tinh tế và vì vậy họ nhận ra những chi tiết, khía cạnh, và quy luật của chúng mà người bình thường chẳng để tâm. Cái nhìn vật lý và thuần túy, mà mình chưa bao giờ nhìn. Cũng như vậy, mình chưa bao giờ thật sự nghe.
Mình chợt hiểu ra bước tiếp theo của cầm đạo mình cần truy tầm trong năm sắp tới.

3 năm nay mình bì bõm, lựt khựt chơi đàn lại. Mình đã không còn thầy; những điều đã đi qua, phải tự phục hồi; những điều căn bản thiết yếu nhất, tưởng như sẵn có khi còn thầy, nay phải tự mình làm, tự mình thử-sai. Sau lại, khi trải qua tất cả những điều đó, cũng quan sát xung quanh, mình tự thấy từ nơi mình đã dừng lại, với những thứ mình đã gia cố, mình đã có thể tự đi tiếp trên đôi chân của mình, và cũng chỉ có thể dựa trên chính đôi chân của mình mà bước tiếp. Nhưng trong lòng mình lại đầy hoang hoải băn khoăn, rằng liệu có nên tiếp tục, bước tiếp theo sẽ như thế nào, đích đến là đâu, mình sẽ tìm được gì trên con đường ấy.

Cũng năm đó, sư phụ thấy tôi cũng đã lớn liền dạy tôi cầm kỳ thi họa. Sư phụ cho rằng, con người ta sống trên đời nên có gì đó để gửi gắm nỗi lòng. 

Hoa Tư Dẫn – Chương 1

Trước đây khi lần đầu đọc Hoa Tư Dẫn, mình từng tâm đắc câu này, bởi vì kỳ thực lý do mình đến với đàn chính là như vậy. Một thiếu niên u uất, cô đơn chẳng thể hoàn toàn thỏa mãn hay hòa nhập với những sự vật – con người xung quanh, rất cần một nơi để khuây khỏa nỗi lòng. Mình đã tiến bộ rất nhanh, và thầy cũng đã hết lòng dạy dỗ (giờ nghĩ lại, khi lần đầu gặp ông hỏi mình tại sao mình lại muốn học đàn, mình chỉ trả lời qua loa lấy lệ đến độ không nhớ rõ mình đã nói gì, nhưng có lẽ sau đó thầy mình đã hiểu cả). Cho đến khi bước vào tuổi thanh niên, thì niềm u uất, không thể thỏa mãn đó trở nên lớn đến độ chẳng thể khuây khỏa nổi, mình đã dần dần không đàn nữa.

Mình bắt đầu lại ở giữa tuổi thanh niên, khi mọi thứ tương đối ổn thỏa, có đủ nguồn lực và tâm lực cho những điều kém thiết yếu mà mình thích, và phần lớn những khúc mắc về tinh thần đều đã ổn thoả. 3 năm đó, không còn thầy, mình phải suy ngẫm lại rất nhiều về con đường đã qua, điểm hiện tại, và con đường phía trước, nghĩ về cầm kỹ và cầm đạo của mình. Cứ dừng lại rồi đi tiếp, đi tiếp rồi lại dừng lại, như một vòng tuần hoàn. Giữa những vòng tuần hoàn đó, động lực có lúc là vì rỗi rãi tinh thần quá muốn tìm thứ hack não để làm, lúc là vì ký ức và sự biết ơn lòng truyền dạy của thầy, mà không nỡ để thui chột.
Nhìn lại đó là một thử thách tập sự vô giá cho tâm của mình. Chỉ bằng sự lựt khựt bì bõm suốt thời gian đó, mà chẳng cần bàn đến việc đạt được một level mới nào.
Nhìn lại bây giờ thì trong những nỗi boăn khoăn về đạo, điểm đến đã thật tâm trở nên thứ yếu hơn con đường (chứ không phải chỉ giả bộ như vậy), thua xa những suy và nghiệm phải trải qua trên con đường đó.
Bởi vì thực ra nếu nhìn kĩ, chỉ cần mình bước tiếp, dù trên cầm đạo hay bất cứ tiểu đạo nào thì đều nằm trên mặt đất cả. Dù đi đâu về đâu thì đều tốt đẹp, và không nhầm lẫn, bởi vì mình có niềm tin vững chắc vào khả năng tự lực, tự học, tự bước, tự tiến bộ.
Vậy mình đàn tiếp, hay không đàn tiếp =))). Do nhân duyên cả, hợp lại thì tiếp mà tan rã thì thôi, tùy thời, tùy tâm mà làm, không nhất nhất thiết thiết khăng khăng một mực =))). Nhưng gần đây đa phần là theo hướng hòa hợp, mình cũng đã hiểu ra nhiều điều mà không có đàn mình vốn dĩ sẽ bỏ qua. Điều ấy là tập sự tìm cách tự làm thầy của chính mình.

SG, Mùng 1 Tết Giáp Thìn

P/S: trong 3 năm qua trong quá trình boăn khoăn về cầm đạo, mình tìm nghe cả những người chơi các loại đàn khác, đặc biệt là cổ cầm, và thế là vô tình mình tìm được video của bạn này. Và mình cảm phục bạn ấy lắm =)))

https://youtu.be/DbBIW82KXd8?si=raM2z0Wq4fqtLi9e

Cầm âm của bạn ấy làm mình hiểu ra cái người ta vẫn hay viết là trong nhạc có họa chính xác là như thế nào (mà hóa ra bạn còn biết cả họa nữa, và tranh của bạn cũng rất đặc sắc =))). Còn cầm đạo của bạn mình thấy vững vàng, kiên định nhưng vẫn rất sắc bén. Thật hiếm có một cầm đạo như vậy, vượt hơn bất kì người chơi đàn nào mà mình từng biết.
Lúc đó mình hiểu tại sao cầm nhân thời đại này lại khó mà có cầm đạo, chứ đừng nói kiên định hay trọn vẹn, bởi vì cả cuộc đời nếu chỉ chăm chăm vào cây đàn xem nó là là sự nghiệp thì… cầm kỹ – có thể đạt được đỉnh cao đấy, nhưng, rốt cuộc sẽ khó mà có trải nghiệm về cái toàn thể, về đạo.

Thật là hạnh ngộ.