Vẫn có ý định migrate những bài viết này qua đây từ khi Facebook bỏ đi feature Notes, nhưng mãi tới hôm nay khi ngày mai gặp lại You tui mới có đầy đủ động lực để làm.
Lần này gặp lại, bình mới, rượu là cũ, cũng là mới. Bởi vì chưa rõ ràng lần này đối diện You như thế nào, tui ngẫm lại về You, và cách giao đãi với You.
Mấy ngày nay tui nghĩ lại điều gì làm cho You luôn có 1 vị trí đặc biệt trong lòng tui, dù đã không gặp mặt nhau từ 5 năm trước. Và cũng từ năm đó mà cả tui và You đều bước tiếp trên con đường, lại theo những ngã rẽ khác nhau.
Tui nhận ra với You tui chưa từng giao đãi qua loa sơ xài cho xong việc – cung cách mà tui gần như luôn dùng để ứng đối.
Đối diện với You, là đối diện với người có thể tiếp nhận được lời chân thật phát xuất từ trong lòng, mà không cần pha tạp, phủ lên một lớp đường, hay thứ thuốc chống thải, chống sốc nào.
Đối diện với You, trong suy nghĩ của tui, là đối diện với một người ngang hàng, cùng truy tìm một thứ, và chúng ta đã truy tìm thứ ấy từ lâu lắm lâu lắm rồi, và sẽ còn tiếp tục truy tìm đến vô hạn.
Đối diện với You, là đối diện với Bồ đề quyến thuộc.
Đối diện với You, cũng là nghiêm túc đối diện với thứ mà chúng ta truy tìm.
Tui từng lo lắng You sẽ dừng lại ở nơi chỉ là trạm dừng chân tạm thời, và sẽ dừng lại quá lâu ở nơi ấy. Nay tui đã biết You cũng có những nhân duyên và thiện tri thức để trung hòa những lỗi lầm trên con đường. Mỗi một dạng tâm thức, bước trên con đường sẽ gặp những dạng lỗi lầm tương tự. Chính vì thế mà các truyền thống, truyền thừa, dòng phái, thiện tri thức, và vị thầy trao truyền thực sự là vô giá cho mỗi hành giả – những bộ phương tiện phù hợp, những cảnh báo và cách phòng tránh những lỗi lầm phổ biến, những chỉ dẫn giúp chúng ta rút ngắn không biết bao nhiêu đớn đau và lầm lỗi.
Đọc các bản văn trong dòng truyền thừa của You, tui biết ơn dòng truyền thừa của You, và càng biết ơn sâu sắc dòng truyền thừa của mình.
Chúng ta bước trên con đường tuy đơn độc, nhưng lại không hề đơn côi.
Nguyện cho công hạnh chúng ta cùng làm thành tựu và lợi lạc
Nguyện cho Bodhicitta và Paramita luôn được trưởng dưỡng đến viên mãn vô thượng.
P.S: Đọc lại các note ngày trước tự thấy hồi đó tui trẻ trâu quá =)))
— November 4, 2015 —

Giải đề 1 giờ sáng của Bạn
Vui trong tham dục cũng là vui
Ai bảo vui rồi, muốn vui nữa
vui hoài, vui mãi; rồi thở than?
Sướng phải chăng là ăn một món?
Dù là ngon lắm cũng chán thôi
Khổ phải chăng là khi từ giã
Bám víu vào cảm giác đã trôi qua?
–
Nhức vì nổi mụn thị là đau
Ai bảo đau rồi chôn tâm khảm?
Đau chỉ là cảm, khổ là ứng
Phải chăng sợ đau rồi, đau nữa
Ôm trong lòng trăm mối sầu thu?
–
Vui buồn vốn dĩ sinh rồi diệt
Mãi hoài bám víu ấy khổ thôi.
Băng tàn để lại giọt lệ trong
Mở mắt thôi! Nàng xuân đã tới
Xuân đi, rồi xuân lại đến
Vấn tiếc chi cành đào năm xưa?
–
Không sướng, không khổ?
Ừ, thì cũng được
Thì vẫn so đo nào sướng, nào khổ thôi
Rồi mãi chờ trông cõi người ta
Cõi ấy có không mình chưa biết
Những xuân xanh, lỡ rồi ở chốn kia
Mải tìm mùa xuân không tàn lụi.
–
Ly nước nửa đầy hay nửa cạn?
Nên đổ đi luôn, hay là uống?
Cái này tùy vào bạn thôi
Mình vốn dĩ không thông minh lắm
Nên chẳng mong nắm bắt gì mãi đâu
Chân lý là chân của Lý
Còn chân nàng chậm rãi như ánh sáng mà thôi
Hạnh phúc là một đóa hoa
Mình đã đem chôn ở gốc hoa khác
–
Sinh sinh, diệt diệt, hữu diệt sinh?
Lai lai, khứ khứ, hữu lai khứ?
Vãn tụ vô thường.
Thực tại thị đích thực tại.
Còn lại ư? Sao cũng được.
–
Dear you,
Lâu lắm rồi mình đi tìm tên loài hoa này, mình nhớ như in cái khoảnh khắc mình nắm nó trong tay chạy đi khoe ông nội thì cánh của nó tự tan vỡ. Mãi gần đây mình mới nhìn thấy nó ở đất nước chùa tháp, và biết tên khi đọc về tôn giáo của họ. Rồi thì lại quên.
Nhưng tên nó không phải là sala, mà cũng không là vô ưu. Dưới tán cây của nó cũng chưa có đức Phật nào sinh ra hay nhập diệt, vì nó gốc Nam Mĩ. Người ta có gọi nhầm nó là sala vì nó dễ trồng và ngẫu nhiên được mang tới những đất nước mà dân phong có sở thích đi chùa chơi. Tên thật nó là gì đó nhưng mình không thích. Nhưng tên cũng chỉ là tên. Gọi cúc là hồng thì cúc cũng không hồng được.
He he. Mình đã đặt cho nó tên mới là Anicca – Hồn Nhiên.
— November 9, 2015—
Rep Bạn: Chuyện đời-đạo, vợ-chồng
To một-đứa-khác-rảnh-không-kém-đi-soi-gia-cang-người-ta,
Đạo đời, đời đạo phải chăng hai?
Thảy do người ta phân biệt mà
Nghìn xưa vốn dĩ đường là đạo
Còn cuộc đời kia ấy đường thôi
Hỏi tự bao giờ đạo là Đạo(s)?
Hỏi tự bao giờ mộng là sương?
Hỏi tự bao giờ có đào mận?
Hỏi tự bao giờ có puê-đuê?
Èo, tui là tui hết thơ rồi do hồi nhỏ sợ đọc thơ vì sợ bị sến-súa hóa =(. Giờ còn ít văn suông mang ra xài đỡ.
Tui là đứa từ nhỏ thích chơi trò phân chia, phân biệt, phân tách etc, chơi riết rồi tui thấy mấy sự phân chia ít có ý nghĩa tự thân. Bao đời nay con người ta dùng ngôn ngữ để chuyển tải suy nghĩ. Mỗi người suy nghĩ khác và lại có thời-không khác nhau nhưng rất nhiều người thuộc một quốc gia lại cùng nhau chia sẻ một hệ thống ngôn ngữ quy ước. Chuyện tất yếu nảy sinh là người ta sẽ dùng những từ có vỏ giống nhau với một sự khác biệt đằng sau. Từ càng ít cụ thể, sự khác biệt càng lớn. Hiểu lầm từ đó nảy sinh và nhiều khi dẫn đến những tranh cãi, giận hờn vô nghĩa.
Dạo đó tui có ý tưởng tạo ra hệ thống ngôn ngữ như là một hệ thống kí hiệu toán học, chung nhất cho tất cả mọi người. Lớn thêm chút hiểu ra rằng truyền đạt suy nghĩ không phải là mục đích duy nhất của ngôn ngữ, mà bên ngoài đó còn nhu cầu là thể hiện bản thân, bày tỏ cảm xúc, mà cái này thì vô chừng. Thế là tui đâm khoái đặt dấu chấm hỏi về cách người ta sử dụng từ và ngữ. Tui khoái xem những hệ thống quan sát thế giới khác nhau, hiểu những sự khác biệt nho nhỏ làm người này khác người kia và khác mình.
Tui quan sát thực tại không tốt (vẫn đang trên con đường vi tế hơn, định hướng vi tế nhất), nhưng ngồi gần Cô giờ Thoại nên có một lần duy nhất thấy Cô cười, dõi theo ánh mắt thì thấy Thầy ngồi phía bên kia ngủ gật. He he, thế là tui hiểu tạm đủ nuance của vợ-chồng trong hệ của người sử dụng nó, so với quy ước, và so với cách tui hay dùng từ này.
He he, đạo là đường, đường chung nhất là đời, còn Đạo-s là các con đường, những tưởng cụ thể nhưng đều do mỗi người tự chọn lựa rồi biến hóa mà ra. Chuyện vợ-chồng nó cũng vậy á.
P.S: tui xin khảo sát là đồng chí nghĩ sao về khả năng một gay và một les yêu nhau?
— December 7, 2015 —
Rep You: tại sao người ta lâm vào bước đường yêu nhau?
You đề cập nhiều vấn đề quá, còn tâm tui vừa mới quan sát xong còn chưa rõ ràng, mạch lạc. Thôi thì nói đại vậy.
Nói chuyện ngứa nghề trước. Do hồi xưa dân Bio, giờ lại bắt đầu ghiền Math nên nghe You kêu xác suất hai con người gặp gỡ rồi yêu nhau là 1/7 tỉ tui xin đính chính lại:
Cỡ hồi xưa ông bà mình quan niệm mà đúng, tức chỉ trai gái mới yêu nhau được thôi thì xác suất 1/ (3.5 tỉ)^2. Còn quan niệm mới bây giờ không phân biệt trai gái thì xác suất là 1/(7 tỉ -1 nhân cho 7 tỉ). Còn You muốn mà yêu tán loạn, yêu không phân biệt ranh giới địa lý, sinh học, giống loài etc, yêu hết biết trời đất về mặt khả năng, nhưng mà chỉ yêu 1 và chỉ 1 đối tượng thôi á, thì tui tính hổng nổi à. Cần phải cho mẫu tiến tới vô cùng. Tính sơ sơ giới hạn của nó ra là tiệm cận 0 đó nghe You.
Nói vậy mới thấy xác suất gặp đứa mình yêu mà yêu mình nữa là hơi bị hiếm. Mà giang hồ lại cứ chen nhau quằn quại như là chuyện không gặp được soulmate hay 1 nửa của đời mình là chuyện bất hạnh bậc nhất trên thế gian vậy. Thiệt tình, thấy thương ghê.
Với cái xác suất nhỏ nhoi như thế vậy mà người ta vẫn ghi nhận được các trường hợp yêu nhau trong lịch sử nhân loài thì người ta hoàn toàn thấy mình có lý khi đặt ra vấn đề “một người gặp 1 người rồi yêu người ấy” không phải là chuyện ngẫu nhiên. Rồi người ta sẽ cho rằng phải có 1 lý do nào đó: Ồ, chúa đã sắp xếp cho chúng con. Ồ, là duyên. Như vậy dễ hình dung hơn nhiều, con người rất cần nguyên nhân để cảm thấy okay. Còn mình thì mình thấy đó nha YOU: mọi chuyện nó xảy ra theo nhân quả và theo một chu trình chuyển hóa liên tục, mà nếu đã không có nguyên nhân đầu tiên và hệ quả cuối cùng thì ngẫu nhiên và tất nhiên nó chỉ là một.
Yêu vừa là chuyện ngẫu nhiên, và cũng là chuyện tất yếu giữa chủ thể và đối tượng.
Lại nói chuyện gay-les. Đối với mình tâm và thân đồng nhất bất nhị. Không phải dưng mà Đức Phật sau khi thiền khổ hạnh nhiều năm trời để tới một ngày nhận ra là bám víu vào hạnh-phúc-khả-dĩ-tương-lai-chưa-đến-nào-đấy rồi cố gắng chịu khổ, đày đọa thân xác, bỏ bê các nhu cầu của nó chỉ là con đường khác gia tăng thêm đau khổ cho chính mình. Xuất phát điểm của tui là dân Bio, hồi xưa tui nghĩ rằng tình yêu trước hết là sự hấp dẫn cái đã, đó chính là hormone, một yếu tố thuộc về cái dân chúng đã tạm phân biệt là thân. Có sức hấp dẫn ban đầu đó con người mới bắt đầu tìm hiểu về nhau etc, rồi lâm vào cái bước đường trên. Cũng có khi người ta tình cờ làm bạn với nhau đã đời rồi tình yêu nó mới nảy sinh, nhưng mà nếu trong quá trình đó vẫn không thể nảy sinh sức hấp dẫn hay say mê, tình bạn cả đời có khi cũng không ươm ra tình yêu. Có thể mình không yêu cái đứa làm tăng nồng độ estrogen hay testoterone trong máu mình, nhưng cái đứa không làm tăng nồng độ hormone của mình thì mình cũng chả yêu nó.
Giờ tui nghĩ rằng nói cho cùng còn tùy người ta định nghĩa Yêu là gì. Và Ta là gì, với ta, và trong tình yêu.
Có vẻ người ta đang cố phân chia cái “ta” ra làm cái “thân” này, cái “tâm” nọ, hoặc cái phần “con” này, rồi cái phần “người” nọ. Rồi người ta nghĩ có một phần đáng quý hơn phần còn lại, và mình là cái phần đáng quý đó. Thôi thì, quý vị nào hay nói tình yêu là sự hòa nhịp thuần túy của hai tâm hồn, hay là có luân hồi vì tâm (linh hồn ta) sẽ đi vào kiếp sau hay thứ gì đó tương tự như vậy, hay quý vị nào khinh rẻ thân mình, khinh rẻ phần con của mình, thì mình đành chịu vậy. YOU nói đúng. Có một cái cục, mà người ta phân ra từa lưa kiểu, mà phân làm sao thì nó vẫn là cái cục đó hà. Mỗi người phân mỗi khác rồi quên béng luôn mình phân nó ra để làm cái chi (thường là để mình hiểu, và để làm người khác hiểu mình). Thế là họ end up cãi nhau loạn xị ngậu lên. Thấy thì cũng thương lắm. Nhân quả tới liền, mà mấy vị ấy thì cố chấp quá. Nhưng mà lâu lâu, lâu lâu thôi nghe, ngồi hóng hớt cũng vui.
Mà cái ta là cái gì mà phân chia nhể?
Sau khi đã bàn chuyện what love is, what love what, thì tui nghĩ chuyện quan trọng cuối là: how to love. Yêu làm sao để không có ngày người ta hỏi nhau câu You hỏi rằng: tại sao lâm vào bước đường yêu nhau thế này, à boa thêm chất giọng ai oán, sến súa sặc sụa, đầy mùi cải lương pha sitcom của Triz, mà tui muốn thấy mặt You khi You nghe được.
Cái hình ở trên là tui chụp lại mặt sau một cành lan trắng nhặt được ở trường. Lúc đó trời sụp tối đã lâu, tui bước từ trong thư viện ra rồi thấy em ấy gần thang máy. Hôm đấy ở trường có buổi lẽ gì ấy. Như You thấy, người ta cắt bông hoa trên cành, dùng những sợ kẽm gai để cố định chúng lại, rồi sắp xếp, cắm những bông hoa ấy lên những miếng xốp. Tại sao vậy? Vì yêu chăng?
Thôi thì, mình tạm cho rằng ai nói là họ yêu và họ thực sự cho là yêu đều là đang yêu (vì cuối cùng định nghĩa tình yêu là chủ quan, và mọi thứ khác đều vậy). Nhiều khi tui thấy người ta yêu với lắm hờ hững và bất hạnh. Đêm ấy tui mang nhành hoa ấy về, cắm vào chai nước La vie. Các bông ở dưới bị cắm kẽm vào héo úa nhanh chóng, còn những bông trên ngọn không bị thì tươi đến cả tuần.
You à, từ ngày thứ 2 của khóa thiền về tui đã chứng nghiệm được rằng chính bản thân mình còn không nắm bắt được thì nắm bắt gì và lấy gì để nắm bắt đây? Chân lý, như một sự thật trường tồn? Hạnh phúc, như sự yên vui trường tồn? Tình yêu, như sự gắn bó say mê trường tồn? Và khi tui từ bỏ sự nắm bắt, tui thấy mình đã như một thằng mù chạy không ngừng, cố gắng xác định vị trí một con chuột cũng luôn luôn không ngừng chạy trong một căn phòng vô cùng to lớn; hắn cứ tưởng mình thông minh, vì được trang bị với thiết bị hiện đại, với những phép tính phức tạp, với những luận lý và hùng biện.
Khi tui từ bỏ sự nắm bắt tui thấy nàng. Nàng là một đóa hoa, và tui đã đem chôn dưới một gốc hoa khác.
Kỷ niệm những ngày nhức nhối vì mọc răng.
— March 31, 2016 —

Dear You: “Lần nào gặp nhau cũng có thể là lần cuối cùng”
…và thường thì người ta không có được cái hạnh phúc/bất hạnh để biết trước hay ít nhất biết ngay vào lúc điều đó xảy ra.
…và thường dù có biết thì người ta chẳng thu xếp kịp cho mình để nói hết những điều muốn nói, hỏi hết những điều cần hỏi, làm hết những việc cần làm.
…và thường người ta quên chào nhau tử tế để khỏi áy náy với lòng.
You biết không, sau những ngày ăn nằm với You về tui có thêm cái thói cứ thấy hoa là để ý, quan sát, tiện tay còn chụp hình các kiểu. Tui vẫn chưa kịp hỏi You rằng You search đâu ra cái tên hoa hôm nọ, và chưa kịp gửi You mấy tấm ảnh tui chụp.
Hôm trước tui ra công viên vào lúc chiều sớm, trong hồ còn rất nhiều hoa sen & súng chưa nở. Vậy mà sau khi tui nằm phệt trên ghế đá đọc sách đến lúc tối thui, quay lại thì chúng nó đang nở rồi. Đó là lần đầu tiên quan sát thấy một bông hoa từ lúc còn là nhụy đến lúc héo úa.
Hoa trắng như mây, trôi nổi giữa nền nước đen, phản chiếu ánh đèn vàng – tui đặt là Phù Vân.
Có những búp hoa không vươn được lên đến mặt nước, nở vội vã vài cánh rồi héo úa. Có những bông hoa nở ra trắng ngần lại bị một loài nấm mốc hay sau bệnh nào đó làm nhụy vàng rữa. Có bông trắng tinh, bông lại vương sắc hồng. Có bông nở sớm, cái nở muộn. Mỗi cái trong số chúng đều có một con đường khác nhau. Duy đều sớm nở tối tàn, đúng không You?
Và tui chưa kịp hỏi You đời này You sống để làm gì.
Tui chưa kịp nói với You rằng tui không ưa cái kẻ (sau này mới biết) nói câu “chỉ có việc nên làm và không nên làm, không có đáng và không đáng” mà You hay trích dẫn. Theo tui đó là một trong những kẻ hèn nhát nhất mà tui biết.
Tui chưa kịp hỏi rằng đối với You, sự học cả 1 đời, duy đến phút này, thế nào là nên và không nên.
Tui chưa nói với You rằng đừng nghĩ mong cầu Tự Do là không vướng, không chấp. Tự Do là chấp niệm của cả tui và You, có điều chưa rõ ai sâu hơn.
Tui chưa trả lời You câu You cứ vặn vẹo hỏi tui cho bằng được: You muốn là Gió còn tui muốn là gì. Sau này tui nghĩ ra: Ánh Sáng.
Tui chưa nói với You rằng vô tâm là 1 phẩm chất cao quý khi đi chung với vô tình, hay đúng hơn là bạc tình. You có thể vô tình/bạc tình, nhưng thiếu hẳn phẩm chất vô tâm như kẻ You trích dẫn, nên giờ này có nhiều hơn 1 kẻ còn cố chấp than thở ngoài kia vì You.
Nói đi nói lại, đấy chưa chắc là lần cuối ta gặp nhau. Riêng tui không cưỡng cầu, trong cuộc vui này, ăn nằm được với nhau bằng đấy ngày, nói với nhau được bằng đấy lời, hỏi nhau được bằng đấy chuyện, vốn dĩ đã quá may mắn.
Đi bình an…Đường trần đâu có gì, tóc xanh mấy mùa?
— October 24, 2016 —

Dear You: Đêm khó ngủ (hay là dụ đi thiền)
Đêm nay tui nằm nghĩ mãi một việc đã và đang làm tui băn khoăn nhiều ngày nay. Rồi nó tự dưng nó đưa tui đến một câu hỏi cụ thể mà tui lờ mờ nhận ra là hình như tui đã tự hỏi, tự trả lời lâu rồi. Đáp án hình như có chữ “níu”. Níu kéo? Không đúng? Là cái gì? Cái gì đó có liên quan đến You. À, “bám víu”.
You từng hỏi tui rằng hai chữ “bám víu” này ý của tui là gì – Xin mời lật note. He he. Tui ngồi nghĩ thêm một hồi, rồi chính tui cũng đi lật note.
Trong những ngày ăn nằm với You, tui nhìn ngắm vô thường như nhìn một đóa hoa. Đêm nay cuối cùng tui cũng có thể chôn đi một đóa hoa trong lòng an tĩnh như đã chôn đóa hoa Anicca trong sân sáng ngày hôm đó.
Dự là sẽ còn ăn hành dài dài cho đến khi thấy, hiểu và chứng compatible với nhau.
Đi về bình an nghe You,
Rảnh thì tháng 11 này đi Cambodge thiền 3 ngày với tui.
— May 17, 2018 —
Dear you – No.6
Giờ tui mới thấy cái note Rep của You. Facebook có vẻ không ưa những kẻ viết nhiều, thành ra nếu tui không tự dưng cảm thấy nên click vào chữ Notes bé xíu của nó thì có lẽ sẽ còn rất lâu nữa tui mới thấy. Mà cũng có thể là không bao giờ. Vì gần đây càng ngày tui càng lười viết, lười nói. Có lúc tôi nghĩ, tạch, xong rồi. Còn gì trong nhân sinh này mình chưa thấy đâu. Mà thấy rồi thì còn gì đâu mà nói năng, mà tranh cãi, mà giãi bảy. Èo, cái Notes này của You tui mở ra thật không duyên không cớ.
Tui đọc xong một hồi tui thấy You vẫn hay quá. Như ngày xưa, trí nhớ của You vẫn rất rõ nét, sống động, vẫn đầy chi tiết và màu sắc, giống như kiểu tranh mà You vẫn ưa (post). Tui còn nhớ có lần You nói nằm mơ thấy tui mặc áo màu tím, một màu chưa từng thấy trong đời thực. Trí nhớ của tui ngày xưa cũng rõ ràng, nhưng so với You thì chỉ như một bức tranh phong cảnh hay tĩnh vật, chân xác nhưng lãnh đạm, nhợt nhạt, như những kiểu ảnh mà tui vẫn ưa chụp. Bây giờ càng ngày trí nhớ của tui càng nhạt nhòa. Chuyện ai đó hay chính tui nói từ tuần trước tui cũng không nhớ, thậm chí không có một ấn tượng nào. Ngày qua ngày, chỉ còn lại một vài nét mảnh dẻ, rời rạc, nét nào nét nấy như xé toạc bức phong nền thì may ra còn lưu lại một ít.
Vả chăng những bức ảnh đó cũng là cách You với tui nhìn mọi thứ diễn ra, nhìn mình diễn ra. Vả chăng cái nhìn đó cũng là lý do tui luôn thấy tò mò về You.
Để tui kể cho You nghe vài nét sổ toạc như thế. Trong lần chuyển văn phòng gần đây, sếp tui bảo rằng muốn chụp một kiểu ảnh của văn phòng cũ để kỷ niệm vì sẽ rất nhớ. Tui bảo rằng nếu biết sẽ nhớ và lưu luyến nó như thế thì chuyển đi làm gì. Sếp bảo rằng chẳng phải con người vẫn luôn mâu thuẫn như vậy sao. Tui ngớ người ra. Lật giở lại những con người xung quanh mình đã thấy. Ờ hình như đa số những người từng gặp qua đều như vậy. Tui vẫn luôn thấy mình có gì đó sai sai, khác khác mọi người.
Hồi tui 22 tuổi (khoảng thời gian trước hay sau khi gặp You vài tháng), tui nghiên cứu về logic học hình thức – phương thức tư duy lập luận nhất quán đã làm cơ sở cho Triết học, Toán học, Khoa học từ mấy ngàn năm nay. Lúc đó tui khám phá ra được phạm vi hẹp hòi của phương thức tư duy đó. Rồi hôm bữa tui đi seminar, nghe về incompleteness theorem (thuyết bất toàn). Đại ý có một anh nhà toán học đẹp trai cũng suy nghĩ về logic. Ổng chứng minh được rằng một hệ thống không thể vừa nhất quán vừa toàn vẹn, có những chân lý không thể tìm ra được chứng cớ theo phương thức thực nghiệm lẫn suy luận và trong các trường hợp này người ta chỉ còn cách cố gắng tin sao cho đúng đắn. Cuối cùng ổng chết vì cương quyết không chịu ăn uống trong khi vợ ổng nằm viện không thể nấu cho ổng ăn được. Nói cách khác là ổng chết vì không thể tin nổi ai khác ngoài vợ ổng. Ôi, một người đàn ông nhất quán tuyệt vời.
Đây là một kết cục mà tui nghĩ mà mình cũng sẽ đến nếu không có một ngã rẽ từ ngày ấy đó You.
Ngày ấy tui xem trọng tính nhất quán ghê gớm. Ngay cả khi khám phá ra rằng nó sẽ không trọn vẹn, tui vẫn cho rằng đó là cùng cực của những thứ mà nhận thức con người có thể đạt đến được. Ngày đó tui không nuốt nổi lời của mấy ông triết học phương Đông.
Gần đây tui đọc Tiên Hiệp, gần đây tui lưu ý khía cạnh trải nghiệm. Gần đây trong vài khoảnh khắc tui như thấy được mình trong vài người khác, thấy được chính mình đang già chết, thấy thời gian như nước còn chính mình là dòng sông. Thấy được vài cuộc đời khác từ những khoảnh khắc nhỏ nhoi. Gần đây tui tự hứa với mình đọc nhiều hơn, gặp nhiều người hơn, kiên nhẫn hơn, khiêm tốn hơn.
Nhận thức thì không trọn vẹn. Trải nghiệm thì không nhất quán. Nhưng nhận thức và trải nghiệm có hề mâu thuẫn chăng? Ai nhận thức hề? Cái gì trải nghiệm hề? Nếu có cái đang trải nghiệm thì cuối cùng cái đó chính là cái ràng ruộc, là giới hạn.
Gần đây tui chân thành hơn xưa, cũng bạc bẽo, vô tình hơn xưa. Những người thân ngày đó trong thời gian qua đi tui tự động để lại. Không một chút cố gắng, không một chút nhìn lại, không chút luyến tiếc. Mà những người thân của tui rất là ít chớ hông nhiều. Tui tự thấy mình vốn ít duyên nợ với người. Chắc do tui không giỏi đãi bôi xã giao, cũng không giỏi biểu lộ tình cảm (vốn được xem là có nhiều màu sắc), cũng do tính tình lãnh bạc. Tui cũng là người lúng túng, và không biết nói gì nếu không có một bối cảnh mang tính mục đích cụ thể. You thấy đó, trong cuộc bạn bè này tui đến với You vì chưa bao giờ ràng ruộc.
Tui khoái You ở chỗ, You nói một hồi rồi cuối cùng thì trong não của tui, vốn không có lời nào để nói, cũng kết tủa lại và bung lụa ra được một đám. Hahaha. Tu khoái You ở chỗ You nhìn nhận mọi thứ rất khác tui, và tui thì rất muốn được vượt qua cái nhìn của chính mình. Nhiều năm như vậy rồi, không có mấy người làm hại não của tui phải hoạt động như You.
Có một đem tui nằm. Tui thấy mình là một bóng đêm to lớn, xung quanh là biển lửa, hoang tàn, đổ nát. Tui thấy mình có tất cả quyền lực để tạo ra và hủy hoại tất cả các cõi này. Vậy mà khi đã hủy hoại đi tất cả tui vẫn giận dữ, khi đã tạo ra tất cả tui vẫn đơn côi và bất mãn. Trong cái thấy của tui lúc đó, tất cả chỉ có sự không thỏa mãn, và tang thương. Tui thấy cái bóng đêm là tôi đó tuyệt vọng cùng cực. Trong đêm đó tui từ bỏ việc cố gắng thay đổi thế giới này để thỏa mãn những kì vọng của chính mình.
Gần đây giọng hát của tui cũng không còn như xưa, tui cũng không còn hay hát một mình nữa. Gần đây tui cũng không còn ăn nổi đồ ngọt, đồ chiên. 2 năm 7 tháng rồi còn gì, tui (và You) đã bị lão hóa. Hahaha. Nhưng mà hình như tui chưa nghe You hát.
Hồi tui đi thiền 3 ngày, tui như thấy được You đẩy cửa bước vào như ngày xưa. Giống như cảnh bà lão trong phim Titanic nhìn vào cánh cửa con tàu chìm, mà thấy thời son trẻ hiện ra trước mắt. Cứ tưởng điều đó chỉ có trên phim. Bước về nơi đó như quay lại một nơi từng là nhà, từng rất thân thiết. Tường gạch thì còn đấy, nhưng tui ngày ấy và đã không còn nữa rồi.
À, mà trước đây tui từng ưa Ayn Rand, chỉ là lúc đó rất ưa cách nhìn nhận của bả mà sao cứ cảm thấy có gì đó không ổn. Xin thưa, bây giờ tui chắc chắn là nó không ổn, mà chắc chắn là nó không ổn chỗ nào. Câu kia trong the Fountain head sẽ hữu ích cho người chấp có. Tui vốn là chấp không mà. Hehehe.
À, tui hỏi You địa chỉ, ngoài gửi thư còn muốn xuống đó chơi vài ngày để trải nghiệm đời sống nữa kìa, đương nhiên là nếu You không thấy phiền. Hehehe.
P.S: Tui rất khoái trá khi nghe có đứa đã úp rổ You. Hahaha.
— November 1, 2018 —
Dear you – No.7
Cũng 6 tháng rồi tui không viết series Dear you.
Nửa năm nay tui suy nghĩ nhiều về duyên khởi, và gặp không ít chuyện cứ trùng trùng mà đến. Nhìn suốt lại quá khứ và hiện tại tui bắt đầu cảm nhận được thế nào là trùng trùng duyên khởi, khởi trong từng khoảnh khắc, từng tư tưởng, từng hành động một, đan xen xoắn xuýt chồng chéo với nhau. Dù là cố bốc tách ra để xem xét từng thứ một, cũng không thể phân tách rạch ròi được trong tất cả những thứ đã xảy ra thì đâu là nguyên nhân, là cốt lõi, là do anh, do tôi, do chúng ta, hay do đó ai khác, hay là do tất cả. Đâu là nguyên nhân đầu tiên, rồi thì khi nào mới là hệ quả cuối cùng. Hóa ra nhân quả tuyến tính mà tui hay dùng không khác trò chơi trẻ con là mấy.
Nghĩ cũng hơi buồn cười, khi bắt đầu hiểu ra chuyện thì bắt đầu thấy mình nhỏ bé và yếu ớt. Thấy mình thiếu tỉnh táo và ít khôn ngoan hơn bao giờ hết. Thấy năng lực nhận thức mình kém cỏi và những điều xưa nay đã làm không khác gì làm càng.
Nghĩ thêm một tầng nữa thì thấy mình ăn may. May ở chỗ là biết sớm để còn thay đổi.
Cuộc sống như một chuỗi bài học dài mà càng học được trễ thì càng đau, càng khó. Mà chưa thấy đau, thấy khó thì chưa chịu học.
Nghĩ thêm một tầng nữa thì thấy mình dở may dở xui khi đã trưởng thành trong sự êm đềm, ít gian khó. Giờ mới có bấy chuyện mà cũng phải hớt hải suy nghĩ lại về cuộc đời.
Cuộc sống giống như một vở kịch xem thấy vui thì là vui mà thấy buồn thì là buồn. Người ta cùng lắm chỉ khác nhau ở cái thấy mà thôi.
Tạm dừng bút ở đây. Sẽ viết tiếp sớm.
— January, 2019 —
Dear you – No.8
[dang dở, không publish]