Đọc Ký ức phiêu tán ngân hà lần 4+ while bật playlist Chinese, rồi bỗng dưng nghe đến bài này.
In the memory of 殷南昭
有多久没见你,
yǒu duō jiǔ méi jiàn nǐ
It’s been such a long time since we last met.
以为你在哪里
yǐ wéi nǐ zài nǎ lǐ
So tedious that I kept wondering why you left me on my own.
原来就住在我心底,
yuán lái jiù zhù zài wǒ xīn dǐ,
Until I realized that you have always been here, at the bottom of my heart,
陪伴著我呼吸
péi bàn zhe wǒ hū xī
accompanying me in every single breath that I take.
有多远的距离,
yǒu duō yuǎn de jù lí,
It’s been such a long distance between us.
以为闻不到你气息
yǐ wéi wén bú dào nǐ qì xī
So far away that I could no longer grasp your presence.
谁知道你背影这么长,
sheí zhī dào nǐ bèi yǐng zhè me chǎng
Until I realized that your shadow has always been covering my back,
回头就看到你
huí tóu jiù kàn dào nǐ
accompanying me in every step ahead that I take.
—-
Chorus
过去让它过去, 来不及
guò qù ràng tā guò qù, lái bú jí
The past has gone by; and there is not a single thing reversible.
从头喜欢你 白云 缠绕著蓝天
cóng tóu xǐ huān nǐ bái yún chán rào zhe lán tiān
Yet since you came to my life, silver has lined up the cloudy sky.
如果不能够永远走在一起
rú guǒ bú néng gòu yǒng yuǎn zǒu zài yī qǐ
So even if we can no longer walked side by side,
也至少给我们怀念的勇气
yě zhì shǎo gěi wǒ men huái niàn de yǒng qì
grant me the courage to salute memory,
拥抱的权利
yōng bào de quán lì
the grit to embrace pain,
好让你明白 我心动的痕迹
hǎo ràng nǐ míng bái wǒ xīn dòng de hén jì
and the strength to go on, living the love you have fostered in me.
—-
总是想再见你,
zǒng shì xiǎng zài jiàn nǐ,
I have been longing to see you ever since,
还试著打探你的消息
hái shì zhe dǎ tàn nǐ xiāo xī
yet can only feel you through reminiscence of the people you left behind,
原来你就住在我的身体, 守护我的回忆
yuán lái nǐ jiù zhù zài wǒ de shēn tǐ, shǒu hù wǒ de huí yì
However, your heart still lives in mine, watching over our journey.
—-
Biết đến bài hát này khoảng 2-3 tháng trước khi đang xem các MV của Deng Lun. Nhưng mãi tới 1 tuần trước, đọc lại Ký ức phiêu tán ngân hà đến chương 150 trở đi mới thực sự hiểu được tâm tình của bài hát này.
Suốt 1 tuần đó chỉ đọc được hơn 30 chương, đọc thật chậm, thật chậm. Tuần vừa rồi công việc rất frenzy, nhưng chính yếu là e ngại đọc đến chương mà Ân Nam Chiêu không còn nữa.
Ở nhà mùa dịch, tự kỷ giằng vặt tâm lý về cái chuyện này hơn 10 ngày, thúc ép bản thân mình phải đọc tiếp, phải đối diện, và đã bị phản lực không ít; cộng thêm với khối lượng công việc nhiều gấp 3 bình thường… Lâu rồi tâm mình không on the verge of … như vậy.
Giằng co một hồi, hơi hiểu được tại sao mình lại sợ hãi, cự tuyệt điều đó nhiều đến thế. Và quyết định để qua cái tuần sau nữa khi công việc ổn định để từ từ tìm hiểu, vượt qua.