Du du ngã tư, hay là “My List through ages”

Vốn bài này tôi định viết về Cảnh hoặc về Trường Tương Tư. Tôi đã hứa với lòng minh như thế lâu rồi, nhưng đến ngày hôm nay vẫn là vì nhiều lý do mà không viết xuống được, cũng chưa nghĩ rõ ràng rành mạch. Mặc dù thứ mà tôi nghĩ mình phải học từ Trường Tương Tư là một thứ rất quan trọng. Là một câu trả lời trong giai đoạn này cho câu hỏi “mình là cái gì”, trực tiếp với chính mình chân chân thật thật một lần mà nói ra, mà đối diện.

Bây giờ là 12:14 phút sáng, thường vào giờ này vẫn là nên viết về một chủ đề nhẹ nhàng. Có tính gợi mở nếu không sẽ lại là những cơn nghẹn ngào mắc lại trong lòng. Vẫn là nên viết về những chàng trai đã từng có một vị trí trong lòng tôi, dù là đa số bọn họ là những nhân vật giả tưởng. Có lẽ họ có nhiều điểm chung với nhau, và đại diện cho một niềm khao khát nào đó từ chính đáy lòng của mình, và cả sự trưởng thành của niềm khao khát đó theo thời gian.

— 1. Sherlock Holmes – Young Sherlock Holmes (2006)

Đây hẳn là nhân vật nam đầu tiên mà tôi đặt trong lòng mình. Bắt đầu từ ngày xem bộ phim Young Sherlock Holmes, năm đó hẳn là 2006. Sau đó tôi bắt đầu tìm đọc tất cả truyện về Sherlock của Conan Doyle. Dành dụm mỗi ngày sau giờ học đọc một truyện ngắn hoặc vài chương chuyện dài kể về nhưng chuyến phiêu lưu của ngài thám tử freelance ấy.

Những ấn tượng còn lại trong ký ức thì tôi nể trọng ngài vì khả năng suy luận, vì sự am hiểu sâu rộng của ngài với nhiều lĩnh vực. Cũng vì Sherlock mà tôi bắt đầu nghe các tác phẩm Violin. Và rồi sau này sở thích lớn nhất ngoài đọc sách, và sự đầu tư thời gian lớn nhất ngoài giờ học chính là cây đàn vĩ cầm.

— 2. Phạm Lãi – Tranh Bá xưng hùng (2007)

Ngay sau Sherlock thì chính là Phạm Lãi. Lý do tôi thích Phạm Lãi thì có quá nhiều. Và đến mãi gần đây nghĩ lại về vị quân sư ấy tôi vẫn thấy mình còn nhiều thứ để học, để nghĩ về cả tài năng và cách sống.

Tôi nhớ vẻ mặt anh khi ôm Tây Thi trong lòng. Tôi cũng nhớ gương mặt ấy tại khoảnh khắc anh tắm ngựa. Tôi cũng nhớ bình đạm như thế anh bước ra khỏi triều đình của Việt vương. Nhẫn nại như thế, điềm tĩnh như thế.

Bonus cho hạng mục này chính là chú già “Trần Khôn” =)))

— 3. Paul McCartney – The Beatles (2007)

2007 – 2011 là giai đoạn tôi tự immerse mình trong văn hóa của Phương Tây. Âm nhạc và sách chính là những nguồn dẫn chính. Nghĩ kĩ lại tôi thích Paul đơn giản vì anh là người có gương mặt tuấn tú nhất trong the Beatles, và vì anh là một trong 2 composer chính của nhóm. Các tác phẩm anh sáng tác chính lại tươi sáng như chính nụ cười của anh vậy, và cả 2 điều đó thổi vào tâm hồn hoang mang mệt mỏi của tôi thêm năng lượng để bước tiếp

— 4. Người ấy – Đời tôi (2013)

Giai đoạn 2011 – 2016 là một giai đoạn của những thất vọng, hoang mang, bỡ ngỡ chập chững bước vào cuộc đời. Và dù có những lúc khi hai cục đá đầy gồ ghề lởm chởm là chúng tôi đập vào nhau đầy đau đớn và mệt mỏi, chúng tôi vẫn bầu bạn và cùng trưởng thành trên hành trình của nhau cho đến bây giờ.

— 5. Lưu Phất Lăng – Vân Trung Ca (2018)

Giai đoạn 2017 – 2019 thật sự là giai đoạn mà tôi có những thay đổi trưởng thành về tâm lý, mà Lăng ca ca là nam nhân vật đầu tiên tôi thích sau một thời gian rất dài rất dài. Thật sự là như vậy. Vì chàng mà đến nay tôi vẫn còn bóng ma tâm lý không muốn đọc lại Vân Trung Ca. Cuộc đời chàng đẹp đẽ như một ngôn sao băng vậy, rực rỡ như vậy lại cũng ngay trong chính khoảnh khắc hoa lệ ấy mà tàn lụi. Làm cho người ta đau lòng đến mức dù được cũng không nỡ xem lại khoảnh khắc ấy.

Trước khi Lăng ca ca xuất hiện, câu chuyện thật mờ nhạt, đến khi chàng mất đi, phần còn lại cũng ảm đạm vô sắc. Mà chàng, thì lại chỉ xuất hiện vài chương như thế.

Không giống như sự tiếc nuối của tôi với Ân Nam Chiêu. Trước khi Lạc Tầm đến Thiên Húc đã trải qua mấy chục năm đầy đủ đắng cay từ tầng lớp thấp nhất cho đến khi ngồi lên quyền lực. Khi Lạc Tầm đến họ có 10 năm bầu bạn bên nhau mặc dù không được nói kĩ. Sau khi mặt nạ bị xé rách họ có thêm vài năm cùng nhau kề vai sát cánh, vội vàng tận dụng thanh xuân và sức lực còn lại sau khi cống hiến cho Liên Bang để dành ra cho nhau chút ngọt ngào.

Nên khi Ân Nam Chiêu chết, tôi nghẹn mãi ở trong lòng nhưng nước mắt không rơi. Tôi biết, là một người lãnh đạo lại ở trong loạn thế, lại với một thân phận đặc biệt như vậy, anh đã sớm không hy vọng mình sẽ còn sống. Anh cũng biết quãng thời gian trước mình đánh cắp được lại đầy ý nghĩa như vậy, anh cũng không có gì để còn nuối tiếc gì hơn. Anh đã sớm tiên liệu được cái chết của mình, còn để lại bức thư cho Lạc Tầm. Anh hẳn chỉ là hy vọng, nếu còn sống được đồng hành cùng cô xây dựng thế giới mới, hẳn là quá tốt, nhưng nếu không được thì cũng chẳng có trách móc gì.

Nhưng Lăng ca ca đáng thương của tôi. Chàng chỉ mới 21 tuổi. Chàng lên ngôi khi chỉ mới 8 tuổi, và trả giá cho ngôi báu đó là người thân duy nhất của chàng. Chàng sống với đáy lòng buốt giá và tối tăm như vậy mà lại có thể cho đi tất cả sự tử tế cùng với ánh sáng và ấm áp cho đất nước của mình. Chàng vốn biết kẻ hại mình là Lưu Tuân, cũng không dùng cái tâm địa cá chết lưới rách mà đối đãi. Làm sao tôi có thể không thương quý, kính trọng chàng cơ chứ. Có được bao nhiêu tấm lòng như thế đâu?

Chàng tài giỏi biết bao. Và 13 năm từ khi chàng lên ngôi đó lại là quãng thời gian như thế nào? Trong thời gian ngắn ngủi mà chàng cai trị, khi mà người hiện đại còn học lớp 3 cho đến khi học năm 3 đại học, chàng đã làm được những gì? Chàng đã có thể duy trì những phồn hoa rực rỡ để lại từ Vũ đế, lại còn có thể loại bỏ bớt đi những hư nát mục ruỗng của cực đại vinh hoa đế đến thời Tuyên đế tiếp nối, vẫn còn được đời sau gọi là thời Chiêu Tuyên trung hưng. Thiếu niên ấy 13 năm, hậu cung cũng chỉ có một hoàng hậu chính trị.

Anh mắt chàng lúc nào cũng được miêu tả là trong trẻo. Không trong trẻo sao được khi chàng không có gì để mưu cầu riêng cho chính mình, cũng không có thứ gì của riêng chàng để bảo vệ ? Vậy mà mỗi lần đọc tới sự trong trẻo của đôi mắt ấy, tôi lại chua xót từ tận đáy lòng. Trong trẻo, bóng tối lạnh lẽo cũng chỉ có thể trong trẻo như thế.

Vậy đấy, chàng tên là Phất Lăng , Phất trong “phi nghĩa phất vi” (việc bất nghĩa không làm), Lăng trong “Tại thượng vị bất lăng hạ” (tại nơi cao không lăng nhục, uy hiếp kẻ dưới). Người đời sau thụy chàng một chữ “Chiêu” trong “Bách tính chiêu minh, hiệp hòa vạn bang” , (soi rọi bách tính, nhiếp phục cân bằng các phe phái, thế lực).

Ngay cả quãng thời gian ngắn ngủi khi gặp lại Vân Ca, chàng vốn muốn ra đi. Chàng lại dùng tất cả tài trí của một bậc đế vương để sắp xếp lại người thừa kế tốt nhất cho mình. Khi chàng biết mình sắp chết, chàng lại dùng tất cả tâm trí để sắp xếp cho Vân Ca, cho cuộc sống của nàng, cũng như là cho tinh thần của nàng. Ca ca nói, Vân Ca nàng hãy nhớ kĩ cuộc đời sẽ có những lúc núi non trùng điệp, đêm tối bao trùm, đá ghề lởm chởm, nhìn như tới bước đường cùng rồi, nhưng chỉ cần kiên trì thêm một chút, sẽ phát hiện ra sau bước đường cùng đó sẽ có một cơ hội sống.

Lăng ca ca, Lăng ca ca. Nếu như quá nhiều truyện đã viết cho các nhân vật lịch sử tự sắp xếp cho chính mình, dàn xếp cái chết đối với địa vị hiện tại để tìm được sự bình an, thì thật sự tôi nghĩ nếu ca ca không làm được, hoặc không làm thì cũng không ai có khả năng làm được điều đó, với trí tuệ đó và tấm lòng đó như anh. Dù là Lăng ca ca trong lòng tôi, hay Lưu Phất Lăng của Đồng Hoa, hay là Hán Chiêu đế Lưu Phất Lăng trong lịch sử.

Đồng Hoa đã để cho anh chết. Nhưng với tôi, tôi lựa chọn tin rằng Hán Chiêu Đế trẻ tuổi ấy với trí tuệ ấy của mình đã sớm ổn ổn thỏa thỏa bước ra khỏi dòng tranh đoạt.

Nguyện nhĩ tam đông noãn
Nguyện nhĩ xuân bất hàn
Nguyện nhĩ thiên hắc hữu đăng, hạ vũ hữu tán
Nguyện nhĩ thiện kì thân
Nguyện nhĩ ngộ lương nhân
Noãn sắc phù dư sinh
Hữu hảo nhân tương bạn

Lý Xuân Hoa: Công tử đi hướng Bắc

— 6. Ân Nam Chiêu – Ký ức phiêu tán ngân hà (2019)

Lý do tôi yêu quý nhân vật này thì vẫn là rất nhiều. Và thông qua cuộc đời của anh mà tôi đã học được một bài học lớn cho chính bản thân mình.

Tôi thích anh khi là Thiên Húc, một chàng sĩ quan bệnh tật, nhưng ấm áp như ánh mặt trời. Tôi cũng thích anh khi anh là Quan chấp chính, với mặt nạ áo choàng đen bí ẩn cùng với thân thể thối rữa. Tôi cũng thích anh khi anh là Đội trưởng đội cảm tử, thô lỗ cọc cằng, ghen tuông với chính mình. Tôi cũng thích anh khi là Ân Nam Chiêu, cơ trí quyết tuyệt mà lại khoan dung, nhân từ như thế. Tôi cũng thích anh khi anh đã ra đi, chỉ còn là đoạn ghi âm và là ký ức của những người khác.

Cũng như Lạc Tầm, tôi nghĩ mình cũng thương quý anh trong tất cả những khuôn mặt khác nhau đó, trọn vẹn đầy đủ không thiếu một mặt nào. Và cho đến bây giờ mỗi khi nghĩ về lúc anh tan ra thành lân quang, tôi vẫn đau xót.

Từ đáy lòng tôi có đôi chút tiếc nuối. Muốn anh được sống tiếp, được cùng người anh thương quý nhưng lại bỏ lại quá nhiều gánh nặng chia sẻ với nhau, được chính mắt nhìn thấy và sống trong thế giới mà anh đánh đổi tất cả để gây dựng.

Hảo tưởng, hảo tưởng hợp nhĩ tại nhất khởi
Hợp nhĩ nhất khởi sổ thiên thượng đích tinh tinh
Thu thập xuân thiên đích tế vũ

Hảo tưởng, hảo tưởng hợp nhĩ tại nhất khởi
Bình khiên khán thiên biên đích lạc nhật
Bình khiên thính lâm gian đích điểu ngữ.

Tân dòng sông ly biệt: Hảo tưởng

— 7. Đồ Sơn Cảnh – Trường Tương Tư (2019)

Vẫn là nên viết một bài riêng về công tử. Viết về sự ôn nhu của chàng. Về sự khiêm tốn không cần tranh đua, cũng không màng sự ghi nhận của chàng. Về vết thương của chàng. Về sự dịu dàng, bình đạm của chàng đối với cuộc đời và những con người đã dày vò chàng. Về sự mềm mại tận đáy lòng mà chàng đã để lại trong lòng của tôi khi nhắc đến chàng dù trong hoàn cảnh nào.

Đối với tôi, chàng chính là con người trọn vẹn nhất của thứ tôi có thể hình dung về hai chữ “quân” và “tử”.

Công tử à. Công tử à. Chỉ nguyện tương bạn.

Đản Tổng: Công tử a

— 8. Vương Hoằng – Mị Công Khanh (2020)

Thất lang được miêu tả có đôi mắt cao xa như sao trời. Tiếng đàn của chàng rộng lớn lại mang theo mấy phần khổ ải nhân sinh. Chàng hay im lặng không đáp. Chàng hay cười nhợt nhạt.

Trần Dung đứng trước chàng thường không nhìn thẳng. Nhờ vậy mà tôi mới hiểu được 4 câu:

Thanh thanh tử khâm
Du du ngã tâm.
Thanh thanh tử bội
Du du ngã tư.

Kinh Thi: Tử Khâm

Chàng nói rằng Vương Thất ta làm gì cũng tự có chủ trương, sao có thể chỉ vì một người, lại còn sao có thể vì thế mà hối hận. Chàng nói ta làm việc tùy ý, khi cần xuất sĩ thì sẽ xuất, không cần thì cả đời ẩn sĩ cũng chẳng sao cả.

Chàng nói chàng là người bạc tình, ngoan tuyệt. Thế mà thâm tình của chàng lại kiên định, quyết tuyệt, dứt khoát không chừa một đường lui nào, cũng không chừa một khe hở nào cho dị tâm của chính mình. Vậy mà cách chàng làm điều đó lại thấu suốt, lại lý tính, lại vững vàng, bình thản đến dĩ nhiên, lạ kỳ như thế.

Chàng sinh ra đã là người phú quý, chàng lại hát “Luận quý tiện, thuyết thị phi, nhâm tha vương hầu tương tương, đào bất quá thổ man thai. Kim nhật phồn hoa, minh triêu yên diệt, tiện thị Vương Tạ phương lan, đương kim chi thế, cận miễn hình tai”.

Chàng lại nói “thế đạo này sinh giả nhiều khổ, lao giả nhiều bi, tầm thường giả khả sát”.

Chàng lại nói chuẩn bị tài sản, biết trước đường lui, rành rẽ mọi sự mới có thể tiến thoái đều được, mới là cái chân thật đằng sau cái vẻ hào nhoáng tưởng như bất cần của danh sĩ.

Chàng thiếu niên ấy đã sớm nhìn rõ ràng như thế.

Thạch lựu bán thổ hồng cân xúc,
Đãi phù hoa lãng nhị đô tận,
Bạn quân u độc.
Nùng diễm nhất chi tế khan thủ,
Phương ý thiên trùng tự thúc.
Hựu khủng bị thu phong kinh lục.
Nhược đãi đắc quân lai hướng thử,
Hoa tiền đối tửu bất nhẫn xúc.
Cộng phấn lệ,
Lưỡng thốc thốc

Dịch:

Thạch lựu chớm bày nhụy son
khi xuân sắc phù hoa đều úa rữa
sẽ cùng chàng bầu bạn
một cành tươi đẹp cùng ngắm nghía
Lòng hằng mong mỏi
chỉ e gió thu xua màu lục
Nếu đợi được chàng đến đó
trước hoa nâng chén tỏ tấm tình
Phấn hòa lệ
xuôi đôi dòng

Tô Thức : Hạ Tân Lang – Hạ Cảnh

Khi nhắc đến công tử, khi nghĩ gọi một tiếng quân thì người hiện lên trong lòng mình chính là Cảnh và Thất Lang.

Ngoài những cái tên trên thì còn có Dung Viên (Hoa Tư Dẫn), Hoắc Khứ Bệnh (Đại Mạc Dao), Ngôn Cách (Freud thân yêu), Domyouji Tsukasa, Hânzawa Rui (Hana Yori Dango).

Đến đây thì tôi nhận ra phần lớn list này mình là các công tử ôn nhu mất rồi. Mà thật ra tôi vốn luôn thích các anh trai ít nhất là có vẻ ngoài tuấn tú trầm lặng.

Nếu nói những con người trên có điểm những điểm nào chung thì chắc là một số điểm sau:

  1. Tất cả họ đều rất giỏi, đều có một hoặc nhiều khía cạnh trí tuệ vượt xa khỏi người xung quanh, dù là có dễ thấy hay không, có được ghi nhận hay không.
  2. Đa số (trừ Paul & Sherlock), không có nhu cầu hay cố tình tranh giành, chứng mình mình đúng, biện giải thể hiện trí tuệ. Khi cần nói thì sẽ nói, cần mượn danh nghĩa người khác để làm thì mượn. Cũng rất tùy ý, tự nhiên. Việc người khác đánh giá thế nào đều không quan trọng.
  3. Bề ngoài ôn nhu thu liễm, nhưng không nhu nhược, mà ngược lại rất kiên định, nhất quán thậm chí là quyết tuyệt với chính những niềm tin và giá trị cốt lõi mà họ tự xác định, ngay cả khi đứng trước cả những nghịch cảnh có thể lung lạc những điều đó. Nhưng giá trị và niềm tin cốt lõi này không dễ thấy, thường được ẩn sâu trong con người bề ngoài nhìn bình dị và ôn hòa. Ngay cả khi đã biết họ mà thỉnh thoảng vẫn có thể bất ngờ về một số khía cạnh nào đó.
  4. Lương thiện, không mua thầy bán bạn, không dùng người khác làm bàn đạp cho mình tiến lên, đặc biệt là người thân. Tấm lòng dung dị và biết thương xót.

Đó, thật ra thì tôi là một đứa rất một màu. Qua nhiều năm vậy chắc thay đổi lớn nhất là càng lúc càng thích nam nhân tự tại, biết đủ, ít phô trương, nhẫn nại, kiên định, biết rõ chính mình đến mức không có nhu cầu thể hiện mình là như thế nào, và không bị ràng buộc bởi các quy tắc thông thường =))

Để bài này ở đây để bắt đầu lại, để nhắc mình vẫn nợ Thanh Khâu công tử, Trường tương tư, và chính mình một câu trả lời.

PS: để qua ngày review lại, thế mà viết được một mớ tâm tình mà mình nợ Lăng ca ca. Có lẽ mình nghĩ thông rôi chăng, sẽ có thể đọc lại Vân Trung Ca 1 lần?