Lại là lảm nhảm về cuốn sách ấy, lại là nhân vật ấy, và lại là Đồng Hoa – bà mẹ ghẻ của các anh hùng, ghẻ đến mức cả 2 năm rồi chưa ra thêm quyển nào =(
Thế là đúng 1 năm kể từ ngày tôi đọc Ký ức tán lạc tinh hà lần đầu tiên, từ lúc đó đến nay vẫn luôn tự nhủ với lòng mình rằng cần viết gì đó về Ân Nam Chiêu. Tôi tự thấy mình nợ nhân vật ấy, nợ quyển sách ấy, và nợ Đồng Hoa một sự trưởng thành.
Ấy thế nhưng suốt thời gian qua vẫn mãi trù trừ. Phần vì mỗi lần nghĩ lại, những chi tiết của quyển sách mà đặc biệt từng đường nét khắc họa tính cách và cuộc đời của Ân Nam Chiêu vẫn còn quá rõ ràng, sâu đậm. Rõ ràng và sâu đậm đến nỗi gần như không thể ngồi xuống mà đặt mình ra bên ngoài, để bình tĩnh nói một cái cảm tưởng tổng quát, để vô tâm mà đưa ra một cái đánh giá tổng thể về nhân vật ấy.
Thế là một năm đã qua. Đủ dài để đánh giá sự trưởng thành, và để những thứ không quá quan trọng thật sự bị rơi lại ở phía sau.
Ân Nam Chiêu. Ân Nam Chiêu. Thứ làm tôi hoảng hốt về anh khi đọc đó chính là tâm lượng. Cuối cùng thì đã tìm ra được từ ngữ để nói về điều đó.
Một Ân Nam Chiêu khi biết sinh mệnh mình chỉ là một bản sao chép gen được tạo ra với mục đích thí nghiệm, cũng đồng nghĩa với việc bị phủ nhận mọi quyền con người mà vẫn cứ như vậy không hề oán hận. Mẹ ghẻ đã cho anh thời niên thiếu lội tận đáy bùn, bị chà đạp vũ nhục. Nhưng lại như thế mà anh nhìn thấu sinh mệnh, thấu cả những ảo tưởng về sự tốt đẹp hiển nhiên, để có thể cứ tự nhiên như vậy mà bỏ quá cho những hình thức, những kì vọng mà người khác dễ dàng xem là tất yếu hay bình thường.
Một Ân Nam Chiêu đã luôn bình lặng như vậy chuẩn bị cho sự ra đi của mình. Anh đào tạo các vị công tước kế thừa, dần dần rút lui khỏi quyền lực. Một Ân Nam Chiêu vẫn nghĩ mình sẽ sống không đủ lâu để thấy được nền hòa bình giữa loài người và dị chủng thành hiện thực, cũng thấy rõ rằng chỉ dùng một đôi tay dù vô cùng tài giỏi và quyền biến của mình cũng không thể làm được. Ấy thế mà vẫn đem một lòng nhiệt tình cùng liều mạng, lại cùng với không chấp nhất mà làm hết sức mình. Anh đã thấu rõ quyền lực, nhìn rõ chính mình đến đâu để mà không cần phản kháng, tranh giành hay chứng minh một điều gì.
Một Ân Nam Chiêu vẫn luôn biết những người thừa kế anh đào tạo và nâng đỡ không phải ai cũng có niềm tin giống anh rằng nền hòa bình chung là cách tốt nhất để bảo vệ dị chủng trên khắp tinh hà, vậy mà dù có thể anh đã không hề loại trừ họ. Một Ân Nam Chiêu đã không hề tức giận hay oán ghét khi biết có nội gián mà lại còn là trong số những người anh đã dốc lòng đào tạo. Anh nói rằng kẻ đó không phản bội Liên Bang, chỉ là cách bảo vệ Liên Bang của kẻ đó không giống mình. Để rồi khi anh ra đi, tôi vẫn có thể thấy được anh trong tất cả những người khác, trong Lạc Lan và các con của cô, trong Thần Sa, Bách Lí Lam, Tông Ly, Tử Yến, Amy… và trong thế giới mới, và ngay trong chính Sở Mặc, người chủ mưu đảo chính và ám hại Ân Nam Chiêu.
Trong những giây cuối cùng của cuộc đời mình, vâng Sở Mặc hắn đã nghĩ đến những điều mà Ân Nam Chiêu từng nói.
Ân Nam Chiêu đã trở thành một loại tượng đài tinh thần về tự do và bình đẳng của dị chủng. Và thành công của cuộc đời anh không phải là dạy ra những người nghĩ và làm giống như mình, mà chính sự tồn tại của anh, toàn bộ con người anh là một nguồn cảm hứng để cho tất cả bọn họ vươn lên tầm nhìn đó theo cách của riêng họ. Và anh cứ như vậy để cho những cách thức cá nhân tự đấu tranh và chọn lọc.
Ân Nam Chiêu. Ân Nam Chiêu. Tâm lượng anh đủ lớn để dung chứa những thứ mà nhìn từ ngoài vào tưởng như là đối nghịch, dù thứ đó là hoàn cảnh, là con người, hay là cái chết. Bởi vì anh được định nghĩa rộng lớn hơn những thứ đó, bao trùm những thứ đó, nên thật ra chỉ người đọc với tâm lượng chật hẹp là tôi đây mới nhìn thấy sự đối nghịch. Phải thế không? Tựu chung lại thì giới hạn của một con người là tầm nhìn chính con người đó, là thứ mà người đó nghĩ là kết quả cuối cùng, nhỉ? Vậy thì hãy cẩn thận, vì rất thể một ngày mình sẽ tới cái chỗ mà mình nghĩ là cuối cùng đó.
Be careful what you wish for because you just might get it.
Ân Nam Chiêu. Ân Nam Chiêu. Tôi sẽ không nói anh là người có tâm lượng lớn nhất mà tôi từng biết, bởi vì thật sự tôi quá may mắn. Nhưng tôi rất cảm ơn Đồng Hoa đã xây dựng nên một nhân vật như vậy, với đầy đủ những yếu tố quá khứ, nhân sinh quan, hành động cụ thể như thế, cùng thiên anh hùng ca tuyệt vời để một năm qua tôi có thể học một lớp dự thính, và có một sneak peek về tâm lượng ở một level khác hẳn.
Nói gì nữa đây. Hình như em có nói rằng khi dùng cặp mắt của anh để nhìn, em đã cảm ơn Thần Sa vì đã đồng hành cùng Lạc Lan có phải không. Phải, thế đấy, không thì em cũng như mọi con người bình thường khác hay thích đứng về phe này hoặc phe kia và kình chống bên còn lại thôi =))).
謝謝天旭 và hẹn gặp lại vì sẽ còn tiếp tục lang mang ca ngợi những thứ vớ vẩn khác của anh khi viết về các nhân vật khác nữa =))).